Showing posts with label truyện. Show all posts
Showing posts with label truyện. Show all posts

Saturday, 24 May 2014

Em ở phía trước, vừa đi vừa đợi anh

Anh và em bây giờ đã cách xa nhau lắm rồi, không chỉ mỗi khoảng cách địa lý mà cả trái tim, lý trí. Nhưng em vẫn tự hỏi, đã đủ xa để mà phải nghĩ đến rồi thấy nhớ quay quắt không? Vì khoảng cách không phải là độ xa, mà vì lòng người cho rằng nó xa thì bỗng dưng xa xôi thôi. Xa rồi mà vẫn nhớ nhung có nghĩa là còn yêu thương phải không anh?
Có những lúc hai người cùng nhìn về một hướng, nhưng một người đứng trước và một người đứng sau. Và người đứng trước lãng quên người đứng sau. Đến lúc quay lại thì không còn thấy bóng dáng người kia nữa.
Vậy thì chỉ tại người đứng sau không đuổi theo người đi trước mà thôi. Người đứng sau cũng đâu có biết người đi trước vừa đi vừa đợi, đợi mãi không được nên cứ thế đi thôi, đi rồi hy vọng người ở sau đuổi theo. Nhưng người ở sau thì cứ đứng đó nhìn, đôi khi có gọi với theo, nhưng yếu ớt quá, người đi trước cách xa không thể nghe hoặc có nghe cũng không rõ ràng.
Em là người đi trước, anh là người đứng sau em. Anh biết em ở phía trước mà, phải không? Nhưng sao anh chẳng bao giờ đuổi theo em, bước nhanh hơn cũng được, miễn bắt kịp và níu tay em lại. Tại sao anh không làm? Lòng kiêu hãnh của em, của một cô gái cho rằng mình phải mạnh mẽ để đương đầu với cuộc sống này đã không cho phép em quay lại nhìn xem anh đã cách em bao xa, để dừng lại chờ anh bước chậm chạp đến bên em. Không thể đâu anh à.
Thế nên, em ở phía trước anh và cũng vừa đi vừa đợi anh. Mệt mỏi quá thì em sẽ dừng lại, cái cớ của sự dừng lại cũng là để đợi anh thôi, nhưng rốt cuộc anh vẫn ở đâu? Ở sau cách em bao xa mà em không thể nghe thấy tiếng anh? Vậy thử hỏi, em dừng lại chờ anh có phải đã trở thành kẻ ngu ngốc lãng phí thời gian cho sự chờ đợi?
Em ở phía trước đấy, em nhìn về tương lai của riêng em. Anh ở sau em và cũng đang nhìn về tương lai của riêng anh. Tương lai của anh, có em không? Còn tương lai của em, anh đang ở cùng sự chờ đợi. Em không bỏ mặc được những thứ đã tồn tại, đã đi qua cuộc đời em, chính vì vậy mà dù nhiều khi nghĩ về anh khiến em tổn thương, em vẫn cứ không bỏ mặc anh được, và em tiếp tục vừa đi, vừa đợi anh.
Mình đang còn trẻ, sự chờ đợi đôi khi là hạnh phúc phải không anh? Nhưng nếu sau này, khi đã đi một đoạn đường dài, khi em không còn có thể vừa đi vừa đợi anh nữa thì anh hãy cho em biết, anh đang ở đâu, nếu là ở phía sau thì anh đang cách em bao xa. Được không anh?
Bước nhanh hơn anh nhé, vì trước khi cần tình yêu, em cần một người bạn đường đồng hành cùng em vượt qua những khó khăn, thử thách trong cuộc đời này.

Viết cho cậu, người bây giờ không còn là của riêng tôi

Đã có lúc tôi cảm thấy cậu ngu ngốc và đáng thương khi chỉ sống mà dựa vào tình cảm, cứ thế chờ đợi tôi. Cuối cùng tình yêu tôi theo đuổi cũng thành cơn gió không thể giữ được, và tôi mất luôn cả cậu.
Cậu ít tuổi hơn tôi nên chưa bao giờ tôi gọi cậu một tiếng anh, dù cậu có năn nỉ hay dọa nạt tôi, có lẽ vì vậy mà tôi cũng phủ nhận luôn tình cảm tôi có với cậu. Tôi muốn yêu một người lớn tuổi hơn mình, người mà tôi có thể gọi là anh và có thể ở bên cạnh bảo vệ tôi.
Cậu không phải là chàng trai đầu tiên bước vào cuộc đời tôi, nhưng có lẽ là chàng trai kiên nhẫn chờ đợi sự hồi đáp của tôi lâu nhất. 5 năm không dài, nhưng đủ để có được tình yêu mình cố gắng theo đuổi, nhưng tôi lại quá cứng rắn, quá nguyên tắc nên mãi vẫn không thể mở cửa trái tim cho cậu bước vào. Rồi cũng bằng ấy thời gian, tôi mặc định cậu là của tôi và thản nhiên đẩy cậu ra lúc tôi muốn một mình, kéo cậu lại lúc tôi cần người bên cạnh mà không quan tâm đến cảm nhận của cậu. Đó là sự ích kỷ của tôi, là điều có lỗi mà tôi đã gây ra cho cậu trong suốt thời gian dài.
Đã có lúc tôi cảm thấy cậu ngu ngốc và đáng thương khi chỉ sống mà dựa vào tình cảm, cứ thế chờ đợi tôi. Nhưng giờ đây tôi cảm thấy mình còn ngốc gấp trăm ngàn lần so với cậu vì đã không nhận ra cơ hội đến với mình để rồi nó ra đi trong hối tiếc. Tôi càng đáng thương hơn khi theo đuổi một tình yêu cao và xa hơn tình yêu cậu đang theo đuổi. Tôi đã quá tham vọng rồi phải không?
Cuối cùng tình yêu tôi theo đuổi cũng thành cơn gió không thể giữ được, và tôi mất luôn cả cậu.
Trước đây tôi nghĩ mình sẽ là một cô gái đặc biệt, sẽ không yêu giống nhiều cô gái khác. Giờ thì tôi thấy mình lại giống họ. Tôi bỏ mặc cậu, xua đuổi cậu để nuôi hy vọng với anh ấy. Đến khi bị từ chối tình cảm, tôi lại tìm kiếm cậu. Lần này cũng cũng nhẹ nhàng quay lại như nhiều lần trước, cũng dịu dàng hỏi han, thầm lặng chấp nhận tính tình nắng mưa của tôi. Giờ phút ấy tôi ân hận, tôi nghĩ rằng sẽ không bao giờ đẩy cậu đi nữa. Nhưng… chính cậu lại là người đẩy tôi ra.
Cậu xin tôi hãy quên cậu đi, cậu nói cho tôi biết những cảm nhận trước giờ của cậu khi cố gắng để trở thành người đặc biệt của tôi, và cậu muốn tìm một cô gái khác chứ không phải là tôi. Tôi chỉ biết cười nhạt cho những điều cậu rành mạch nói ra như chứng cứ để cắt đứt mối liên quan giữa tôi và cậu. Trái tim tôi đã đập nhanh biết bao, người tôi run lên và có gì đó nghẹn lại nơi cổ họng, nhưng tôi không khóc.
Như khi anh ấy từ chối tôi, tôi cũng không hề khóc. Phải, tôi đã mạnh mẽ hơn rất nhiều, tôi không còn đánh rơi những giọt nước mắt quý giá cho những điều không phải dành cho tôi.
Nhưng, ký ức là cuốn phim lặp đi lặp lại những phân đoạn người ta không muốn nhớ nhất. Tôi vẫn không khóc vì cậu ra đi, nhưng tôi luôn nhớ đến cậu, cảm thấy tim nhói lên mỗi khi chỉ có một mình và nghĩ về cậu.
Cũng đã là quá muộn khi giờ đây tôi mới bắt đầu nhận ra điều mà tôi luôn phủ nhận, rằng tôi có tình cảm với cậu, rằng không có cậu thì tôi không còn là tôi nữa. Yêu thương đối với tôi là điều không dễ cho đi và càng không dễ đón nhận, cậu đi rồi, sẽ rất lâu nữa tôi mới có thể dành tình cảm thật sự cho người khác, nhưng tôi cũng không biết là đến khi nào.
Tôi vẫn tin nếu là của nhau thì sẽ thuộc về nhau. Cậu có phải là chàng trai của tôi hay không thì hãy để thời gian và định mệnh trả lời. Nhưng tôi vẫn rất chân thành mong cậu được hạnh phúc, mãi mãi.

Chờ yêu thương trở về

Friday, 23 May 2014

Những bộ kí họa tình yêu kute nhất quả đất (P.3)

Những bộ kí họa tình yêu kute nhất quả đất P4

 Yêu là khi lúc nào mình cũng nhớ về nhau!
Những bộ kí họa tình yêu kute nhất quả đất P4
Luôn muốn “người ta” để ý đến mình
Những bộ kí họa tình yêu kute nhất quả đất P4
 Luôn trân trọng mọi giây phút ở bên nhau
Những bộ kí họa tình yêu kute nhất quả đất P4
Không bao giờ cười chê bộ tóc mới của cô ấy, cũng không bao giờ được quản lý người ta quá đáng!
Những bộ kí họa tình yêu kute nhất quả đất P4
Đi gặp chàng phải dùng một chút nước hoa, đi biển cũng không quên viết tên người ấy trên cát nữa!
Những bộ kí họa tình yêu kute nhất quả đất P4
Lúc nào hình ảnh của người ấy cũng hiện lên trong tâm trí.
Những bộ kí họa tình yêu kute nhất quả đất P4
Anh sẽ luôn ở bên em, che chở và bảo vệ cho em!
Những bộ kí họa tình yêu kute nhất quả đất P4
Sẵn sàng gửi lương hàng tháng cho người ấy, sáng còn thức dậy chuẩn bị bữa sáng cho nàng này!!!
Những bộ kí họa tình yêu kute nhất quả đất P4
Cùng mơ về một gia đình hạnh phúc!

Những bộ kí họa tình yêu kute nhất quả đất (P.2)


Những bộ kí họa kute nhất quả đất P2  dịch lại
Tình yêu là khi bạn muốn nhìn một ai đó thật nhiều, đến lúc đi rồi vẫn muốn ngoái nhìn lại
Những bộ kí họa kute nhất quả đất P2  dịch lại
Là khi bạn thấy được ở người ấy mọi thứ mà người khác không thấy... và cảm nhận được người ta luôn dõi mình theo dù không nhìn lại.
Những bộ kí họa kute nhất quả đất P2
Là khi bạn nhìn đời bằng một “lăng kính màu hồng” và ngập tràn hạnh phúc.
Những bộ kí họa kute nhất quả đất P2
Là khi anh ấy khiến cho bạn có cảm giác bạn là người quan trọng nhất và là khi ngay cả những cơn mưa cũng trở nên thật ngọt ngào, dễ chịu
Những bộ kí họa kute nhất quả đất P2
Là khi bạn động viên chứ không phải là trách mắng cô ấy ngay cả khi cô ấy lái xe rất tệ. Là khi bạn cảm thấy rằng: Hình như anh ấy đang cố gắng gây ấn tượng với mình
Những bộ kí họa kute nhất quả đất P2
Là khi bạn nhận ra ai đó đang cố gắng để làm bạn vui lòng. Là khi người ấy cố gắng sửa lại tất cả những lỗi do bạn gây ra
Những bộ kí họa kute nhất quả đất P2
Là cùng nhau đến thăm một người ốm và cùng giúp đỡ những người khác
Những bộ kí họa kute nhất quả đất P2
Là khi bạn hỗ trợ nhau về tài chính, cùng nhìn về một hướng
Những bộ kí họa kute nhất quả đất P2
Là khi bạn bắt đầu chú ý tất tần tật những thứ liên quan đến con trẻ, cùng nhau dừng lại chỉ để nhìn qua cửa sổ của một cửa hàng bán đồ sơ sinh
Những bộ kí họa kute nhất quả đất P2
Và, là khi những giấc mơ bên cửa hàng đồ sơ sinh biến thành hiện thực với những đứa trẻ và tương lai sum vầy bên nhau

Truyện tranh: Tớ yêu cậu, cô gái không-đặc-biệt


Truyện tranh: Tớ yêu cậu, cô gái không-đặc-biệt
Truyện tranh: Tớ yêu cậu, cô gái không-đặc-biệt
Truyện tranh: Tớ yêu cậu, cô gái không-đặc-biệt
Truyện tranh: Tớ yêu cậu, cô gái không-đặc-biệt
Truyện tranh: Tớ yêu cậu, cô gái không-đặc-biệt
Truyện tranh: Tớ yêu cậu, cô gái không-đặc-biệt
Truyện tranh: Tớ yêu cậu, cô gái không-đặc-biệt
Truyện tranh: Tớ yêu cậu, cô gái không-đặc-biệt
Truyện tranh: Tớ yêu cậu, cô gái không-đặc-biệt
Truyện tranh: Tớ yêu cậu, cô gái không-đặc-biệt

Truyện tình yêu-Điều ngọt ngào nhất trong tình yêu

Ai nhìn họ, biết đến họ đều với sự ngưỡng mộ sao tình yêu đầu lại lâu bền đến thế.

Anh và cô gặp nhau rồi yêu nhau từ năm cuối ở trường trung học. Ngay lần đầu tiên nhìn thấy cô, anh đã thích ánh mắt ngây ngô và tinh nghịch của cô.
Anh là một chàng trai có tính hài hước và dễ gần, chính vì vậy anh và cô đã nhanh chóng trở thành bạn thân rồi họ yêu nhau từ lúc nào không biết nữa. Nhưng có lẽ dấu ấn cho họ là cuối mùa thu năm thứ 2 trung học, anh đã nói anh yêu cô thật nhiều. Cô không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, đó cũng là chuyện thường bởi tình yêu lần đầu đến với cô làm cô cảm thấy bối rối và ngượng ngùng.
Cô – một cô gái với đôi mắt to tròn tỏa sáng như ánh sáng mùa thu mang lại. Nhìn cô, người khác có thể nhận thấy ngay sự thông minh, khéo léo trong xã giao và đặc biệt có một chút gì đó mạnh mẽ mà nhiều bạn trai phải ao ước. Cô có những mơ ước từ nhỏ và cô đang dần hoàn thành nó, chỉ có một điều không nằm trong dự định của cô đó là cô đã yêu anh. Tình yêu đến thật nhanh chóng làm cho con người ta không nhận ra mình đang yêu, và cô cũng vậy, chỉ biết rằng khi xa anh, khi lâu lâu không thấy giọng nói của anh là cô lại thấy buồn buồn, nhớ nhớ…
Tình yêu của họ cứ thế mà lớn dần trong trường trung học, anh rất chiều cô và cô cũng biết điều đó. Chính vì vậy giữa họ chẳng bao giờ xảy ra chuyện cãi vã nào to tát cả.
Sắp hết năm cuối trung học, anh chọn cho mình một trường đại học kĩ thuật để thi vào, và tất nhiên là người miền bắc anh sẽ chọn một trường kĩ thuật ở Hà Nội… Anh nghĩ vậy, anh hỏi cô sẽ chọn thi trường nào? Và thật bất ngờ khi cô nói cô sẽ thi một trường kinh tế ở khu vực miền trung, và trường đó ở tận trong Đà Nẵng. Anh buồn ra mặt nhưng vẫn thói quen chiều chuộng nên anh giữ lại tâm trạng và chúc cô thi tốt. Còn cô, vẫn vẻ mạnh mẽ và tươi cười “Thế nhé, anh ở miền bắc, em miền trung… thử xem ai giữ được tình yêu này nhé”. Cô suy nghĩ đơn giản khi chọn trường “con gái nên học kinh tế”, bố mẹ cũng hỏi cô sao không thi một trường kinh tế ở Hà Nội mà lại vào hẳn miền trung như vậy? Cô chỉ nhoẻn miệng rồi cười phá lên “tại vì con muốn bay bổng và xem xa bố mẹ con có tự lo được cuộc sống cho mình không, con trưởng thành rồi mà”… Và thế là họ thi đậu, cả hai sẽ đi học đại học ở hai vùng xa nhau lắm.
Trước ngày đi nhập học, anh và cô nói chuyện thật nhiều, lần đầu tiên họ nắm tay, lần đầu họ trao nhau nụ hôn ngượng ngùng. Anh nói anh sẽ đợi, anh yêu cô thật nhiều… còn cô chỉ khẽ gật đầu, cô không muốn nói những câu tình cảm cho người khác nghe, và anh cũng không phải ngoại lệ. Có chăng cô chỉ nói những câu ấy với anh, và chỉ trong những tin nhắn, trong những bức thư…Chính vì vậy đã nhiều lần anh thất vọng, anh buồn vì cô không đáp lại một câu nói yêu thương nào cả. Nhưng anh biết cô yêu anh rất nhiều, vì vậy anh tự động viên mình “không nói cũng không sao, miễn là em yêu mình là đủ“…
Trong suốt thời gian học đại học, họ gọi điện, nhắn tin cho nhau… gặp nhau trong những ngày lễ mà cả hai đều về quê. Đến sinh nhật cô, sinh nhật anh, noel, valentine… cũng chỉ là những tin nhắn yêu thương và những món quà gửi qua bưu điện. Nhưng chính vì đơn giản như thế, ngọt ngào như thế mà tình yêu trong sáng của họ bền lâu. Cả cô và anh không cho phép mình có thêm một mối quan hệ phức tạp nào khác, họ chỉ biết cố gắng học để ra trường và được gần nhau. Ai nhìn họ, biết đến họ đều với sự ngưỡng mộ… sao tình yêu đầu lại lâu bền đến thế.
Điều ngọt ngào nhất trong tình yêu - 1
Nước mắt cô cứ rơi rơi theo từng phút hối hận (Ảnh minh họa)
Rồi một ngày đầu năm thứ 4 đại học, anh bất ngờ xuất hiện ở cổng trường ĐH của cô, anh ôm cô một cái làm cô ngượng ngùng với đám bạn và phải đẩy mạnh anh ra. Cô mừng lắm, nhưng ngạc nhiên vì sao anh lại vào thăm mình trong khi việc học của anh còn bộn bề ở Hà Nội. Cả đêm hôm đó họ nói chuyện thật nhiều… và tất nhiên anh vẫn luôn nói anh yêu cô. Anh nói anh sắp phải đi xa, là đi du học bên Úc để hoàn thành mong muốn của cha mẹ. Anh sẽ đi 1 năm, anh dặn dò cô thật nhiều, cô chỉ ôm anh và khóc. Lần đầu tiên trong đời cô khóc vì một người con trai, và cũng là lần đầu tiên cô nói với anh “Em sẽ đợi anh”. Cô bắt anh hứa, tối nào anh cũng phải hát ru cô ngủ, mỗi ngày một bài, một điệu khác nhau. Anh cũng ra một điều kiện với cô, mỗi tối anh gọi cho cô, cô chỉ làm một việc là nhấc máy và nghe, không được hỏi, không được bắt anh nói thêm gì ngoài việc hát cho cô. Cô đồng ý.
Vài ngày sau đó, cô nhận được điện thoại của anh, anh nói anh đang ở Úc rồi và anh sẽ thực hiện lời hứa. Tối hôm đó anh hát ru cô bằng bản tình ca mà Quang Dũng vẫn hát. Bài hát quen thuộc thế mà sao cô nghe hôm nay thấy lạ và hay đến thế, và vậy nên cô ngủ lúc nào không biết nữa. Rồi những ngày sau đó anh cứ ru cô ngủ mỗi tối, và không quên nói một câu anh yêu em khi kết thúc. Ở đầu dây bên này cô cũng giữ lời hứa với anh sẽ không hỏi han gì khi anh gọi điện thoại, và chỉ nói, chỉ hỏi anh qua chát yahoo, nhắn tin…
Khoảng 3 tháng sau ngày anh đi, cô nhận luận văn tốt nghiệp. Đối với một sinh viên ưu tú như cô thì làm luận văn tốt nghiệp chỉ mất 2/3 thời gian cho phép vì vậy cô có nhiều thời gian hơn, cô muốn về thăm bố mẹ anh… Nhưng khi cô đến, cổng nhà anh nhiều lá vàng rụng, hai cánh cổng đã sét rỉ, cái khóa cũng rỉ như không có ai lau chùi đến chúng, cô hoang mang… Đi hỏi hàng xóm xung quang chỉ thấy họ nói cách đây 4 tháng cả gia đình họ xảy ra chuyện gì không biết nữa nhưng họ đã chuyển nhà từ ngày ấy.
Cô càng lo lắng và không hiểu sao anh không nói với mình… Tối đó, cô đã hỏi anh lí do sao có chuyện như vậy mà anh không nói với cô… anh không trả lời mà chỉ cúp máy một cái “Phụp”… Cô giận lắm, cô bực, cô nóng tính. Tối hôm sau cô lại hỏi “Hay anh chán em rồi?” cũng không gì khác ngoài tiếng “phụp”…rồi những ngày sau đó cũng vậy. Anh tắt máy nhanh đến nỗi câu nói của cô“chúng mình chia tay nhé”… anh cũng không thèm trả lời. Cô thực sự quá bức xúc, quá bực và không hiểu sao anh lại bỏ cô với bao hứa hẹn như vậy, dù tối nào anh cũng vẫn hát ru cô ngủ, vẫn giọng anh trầm trầm hát nhưng không bao giờ trả lời cô, chắc anh đang thực hiện lời hứa “cô không được hỏi gì khi anh gọi điện hát ru cho cô ngủ”. Nhưng không chấp nhận mãi thế được, cô phải tìm bố mẹ của anh để nói với họ cho anh một trận vì dám làm cô bực, với lại cô cũng muốn gặp họ, hỏi han họ vì đã lâu lắm cô không thăm họ rồi. Cô trở về quê và hỏi công an địa phương nơi gia đình anh đã sống ngày trước, họ nói cho cô biết gia đình anh đã chuyển vào Đà Nẵng ( Số nhà…,đường…). Cô ngạc nhiên và lại vui vui, hóa ra nhà anh chuyển vào chỗ mình học, sao mà anh giấu kín thế, chắc làm mình ngạc nhiên đây! Nhưng dù sao việc quan trọng nhất là cô sẽ đến thăm họ sớm nhất. Tối đó cô không hỏi anh gì hết…
Cô trở lại Đà Nẵng vào một chiều trời không nắng, âm u, và cũng là ngày thứ 100 mà anh đi Úc. Cái cổng nhà mới của anh trang trí thật lạ, một cái vòm có thiết kế kiểu Hàn Quốc, xung quanh có dây leo… Cô bước hồ hởi qua cánh cổng, là mẹ anh.. nhưng sao mẹ gầy đi nhiều thế, ánh mắt nhạt nhòa. Cô bước nhanh vào nhà anh, chiếu thẳng vào mắt cô là tấm ảnh to của anh, xung quanh là khói hương nghi ngút. Mọi chuyện đến với cô quá bất ngờ, tay cô rã rời, cô đánh rơi cả đồ biếu mà cô đã chuẩn bị trước khi đến đây. Cô như chết lặng, cô òa khóc, chưa bao giờ cô khóc nhiều đến thế, dường như cô đã hiểu được một chuyện gì đó. Cô lịm đi lúc nào không biết. Tỉnh dậy, mẹ anh đang ngồi bên…
- Cháu tỉnh rồi à, thằng Thuận nhà bác chắc sẽ làm cháu buồn lắm. Nó bị ung thư giai đoạn cuối và đã mất cách đây 3 tháng. Trước khi nó ra đi, tâm nguyện lớn nhất của nó là mọi người đừng nói cho cháu biết, nó sợ cháu buồn. Nó muốn được yên nghỉ ở nghĩa trang gần trường đại học của cháu, vì vậy cả gia đình bác đã chuyển vào đây để chăm chút mộ phần cho nó. Nó yêu cháu nhiều lắm, trước đó nó đã hát suốt cả tuần để thu âm gần 200 bài hát rồi thuê 1 hãng truyền thông mỗi tối gọi điện cho cháu bằng số điện thoại bên Úc và phát từng bài hát đó.
… Bây giờ cô đã hiểu tất cả, vì cô, anh vì cô mà đã làm mọi thứ, động viên cô suốt thời gian ấy. Sẽ khổ đau hơn nếu cô biết chuyện này muộn hơn nữa, nhưng giờ đây cô cảm thấy nuối tiếc, buồn sâu lắng. Vì sao cô không dành thời gian cho anh nhiều hơn, vì sao cô phải đi xa để chứng tỏ sự mạnh mẽ của mình… Có phải cô có một chút gì bất cần. Ôi mọi thứ đang loạn lên trong đầu cô, nước mắt cô cứ rơi rơi theo từng phút hối hận…
Cô chưa bao giờ nói “Em yêu anh“!
P/s: Hãy yêu thật lòng và hết mình khi ta còn nhau.

Truyện tình yêu – Tạm biệt nhé tình yêu của tôi!

Tôi sẽ nhớ mãi về em – người con gái tôi yêu! Xin lỗi em, xin lỗi em về tất cả.

Tôi gặp lại em rất tình cờ nhưng cũng có thể coi là duyên phận chăng? Giữa lòng Thủ đô nhộn nhịp và tấp nập này tôi đã gặp em – người con gái Sài Gòn nhỏ nhắn, xinh xắn nhưng vô cùng đáng yêu. Gặp lại em sau bao nhiêu tháng ngày xa cách, câu đầu tiên em hỏi tôi:
- “Em có thể xin anh một ngày yêu em không?”
- “Nghĩa… nghĩa là sao?”  - Tôi ngạc nhiên, tròn mắt nhìn em và hỏi em.
- “Tức là anh làm người yêu em trong một ngày. Ngốc ạ!” – Em nói.
- Tôi đáp bằng giọng thản nhiên: “Em cứ đùa hoài!”
- “Em không biết nói đùa bao giờ” – vẻ mặt em rất nghiêm nghị.
Đó là những lời đầu tiên khi tôi gặp em. Hà Nội một ngày cuối năm rét đậm và đẹp… Người ta bảo Hà Nội đẹp nhất vào mùa thu, riêng tôi luôn luôn thấy mùa đông Hà Nội là đẹp nhất. Nó khiến con người ta suy ngẫm về nhiều chuyện, chuyện tôi đang nghĩ bây giờ… là về người con gái bên cạnh tôi đây!
- “Thế, mai chúng mình yêu nhau nhé!” – Em thản nhiên hỏi tôi.
- Tôi đáp lại bằng giọng miễn cưỡng: “Ừ ừ…!!”
“Miễn cưỡng thế là thế nào? Em ứ chịu… phải thích thú cơ” – Em nũng nịu.
- “Vâng, cô bé, mai tôi là người yêu của cô nhé, tôi thích lắm đấy!” - Tôi nói, làm ra vẻ mặt tếu táo và… hạnh phúc.
Em cười tít cả mắt, trông đáng yêu quá! Một cô bé Sài Gòn với cái giọng nhẹ nhàng hơi pha trộn Hà Nội, nhõng nhẽo và vô cùng dễ thương. Nhưng tính cách cô ấy thì có trời mới đoán nổi, mà chắc cũng chỉ có trời mới hiểu được thôi.
Tôi nhớ cô ấy đã nói với tôi là ngày kia cô ấy phải rời Hà Nội rồi. Và tôi đang băn khoăn liệu những chàng trai có người yêu sắp xa cách mình 2000km sẽ làm gì vào ngày cuối cùng khi hai người chia tay nhỉ? Dù chỉ là một vở kịch nhưng tôi cũng muốn nó là một vở kịch trọn vẹn nhất…
Sáng hôm sau… Reng! Reng! Reng! – Tiếng điện thoại reo lên. Ở bên kia đầu giây, một cô gái có giọng nói nhẹ nhàng vang lên:
- “Ngốc ạ, đến chở người yêu đi ăn sáng nào, lười biếng thế là em không yêu nữa đâu nhé!”
- Tôi đáp lại trong cơn ngái ngủ: “Vâng vâng, anh biết rồi ạ…”
Tôi vội vã rửa mặt, thay quần áo, mới có sáu giờ sáng mà “nàng người yêu bé nhỏ” đã giận dỗi thế rồi kia đấy…
Hôm nay trời bắt đầu ấm, nhưng vẫn còn cái lạnh cuối mùa rơi sót lại. Tôi vội đội cái mũ len lên mớ tóc chưa kịp chải, khoác chiếc áo ấm màu ghi và mặc áo sơ mi màu trắng. Vì em rất thích con trai mặc sơ mi, tôi cũng chẳng hiểu vì sao nữa nhưng lúc nào trông thấy tôi mặc áo sơ mi em cũng reo lên khe khẽ tỏ vẻ rất thích thú… Tôi mỉm cười, nhìn những hàng cây trụi lá mà lòng rất đỗi hạnh phúc. Bầu trời trong xanh làm nền cho những đám mây trắng bay lững lờ. Những đám mây trắng muốt như tâm trạng tôi lúc này, dường như khi có người yêu, thằng ngốc cũng làm thi sĩ được thì phải…
Em ngồi vắt vẻo trước thềm khách sạn, vẫn chiếc khăn choàng màu hồng trên cổ, hôm nay trông em xinh không thể tả. Tôi huýt sáo, thầm nghĩ nàng thế nào chẳng cảm động…
Nhưng không, nàng nhăn mặt… Chạy thẳng đến tôi gỡ chiếc mũ len ra, “Anh lại bê bối thế này nữa à?”, nhưng khác ngày thường, em lấy ra một chiếc lược màu trắng, và… chải tóc cho tôi. Thề có trời cao là lúc đó tôi ngượng chết được, nhưng vẫn phải ngậm cười tít mắt nhìn em. Vì… tôi chỉ có một ngày để yêu em thôi…
Chải chuốt xong xuôi, em cười rạng rỡ bảo: “Thế mới là anh – người yêu em đẹp trai rồi đấy nhé, khỏi cần đội nón”. Tôi đang cảm động thì nàng đội ngay chiếc mũ len của tôi lên đầu và xoã tóc ra. Lúc ấy trông em dễ thương vô cùng, có muốn giận cũng chẳng được nữa…
Chúng tôi đi ăn phở rồi dạo một vòng quanh hồ, trời  cuối mùa đông hơi se lạnh nhưng đẹp thích hợp cho những đôi yêu nhau, thế là tôi phải cùng đạp vịt, đạp gà như em mong muốn. Em ngồi vắt vẻo trên xe, đong đưa đôi chân trắng muốt, rồi lại vứt hẳn đôi dép ra, chạy chân trần trên cỏ… Đôi má ửng hồng trong nắng, tiếng cười giòn tan xua đi hơi lạnh của mùa đông… Xong em kéo tôi ngồi phịch trên cỏ cùng em, dựa đầu vào vai tôi và hỏi:
- “Anh có nhớ ngày đầu mình quen nhau không?”
Tôi nhớ, dĩ nhiên là tôi nhớ chứ, làm sao quên được một cái ngày trọng đại như thế… Cách đây hai năm rồi thì phải, khi tôi vào Sài Gòn thực tập. Năm ấy tôi còn chưa ra trường, vẫn là anh sinh viên báochí ngây thơ dễ bắt nạt. Thầm nghĩ như thế mà có ai ngờ, người Sài Gòn đầu tiên bắt nạt tôi lại là một cô bé kém tôi đến năm tuổi.
Khi ấy, tôi đang trên đường tìm tư liệu viết bài, ngang qua một cổng trường tầm giờ tan học. Những cô bé nữ sinh áo dài trắng thấp thoáng làm tôi cảm thấy lạ và xúc động… Thế là tôi chụp hình một nhóm nữ sinh, trong đó có một cô bé nhìn lanh lợi và đáng yêu nhất. Bất thình lình có một tiếng quát lớn làm tôi giật mình:
- “Anh kia, ai cho chụp hình tôi vậy hả?” - Cô bé đó bất ngờ chạy lại hỏi tôi.
- “Ơ, anh thấy đẹp nên chụp thôi bé à.” – Tôi đáp rất thản nhiên.
- “Bé nào mà bé? Tui…tui… lớn rồi đó (rõ ràng em vẫn đang mặc áo dài mà). Anh chụp hình là phải xin phép nghe không!”
- “Ơ…, ơ… anh xin lỗi…..” – Tôi đáp.
- Cô bé nhí nhảnh nhìn tôi cười và nói: “Nói thế thôi, chứ anh thấy đẹp thì… cứ chụp đi. Thoải mái, miễn là phải dắt đi ăn chè!”
Em và bọn bạn bấm tay nhau cười ngặt nghẽo. Tôi, như một anh nhà quê mới lên tỉnh (quê tôi ở Hà Nội đấy nhé), ngoan ngoãn răm rắp làm theo lời các em ấy nói. Đến mức mà những ngày sau đó, suốt đợt thực tập tôi đều đến cổng trường nơi em học ngoan ngoãn dẫn em và các bạn em đi ăn chè. Để có được niềm vui nhỏ nhoi đó, mấy tháng ở Sài Gòn, trưa tôi ăn mì tôm gói và tối đến ăn gói mì tôm… để có tiền đưa tụi em đi ăn chè.
Ngày tôi về lại Hà Nội, tôi không nói em nghe, chỉ lặng lẽ đến trước cửa nhà em nhìn thật lâu. Là con trai, tôi ghét chia tay lắm, nhất là tôi sợ em khóc. Biết làm thế nào được khi ta vẫn là hai con người ở quá xa lạ… Tạm biệt Sài Gòn! Tạm biệt em, em nhé!
Sân bay Tân Sơn Nhất ngày đó rất oi bức lại cộng thêm nỗi buồn trong lòng khiến tôi chẳng để ý gì đến xung quanh. Nặng nề xách đống hành lý vào trong, tôi ngoái lại nhìn Sài Gòn lần cuối… Bất chợt nhìn thấy em, tôi lung túng!
Em vội nói: “Ai cho anh đi mà không nói với tôi một tiếng?”
- Tôi không đáp mà vội hỏi: “Sao em biết?”
- Em đáp và vội nhét vào tay tôi một tờ giấy: “Nếu quan tâm một người, ta có vô vàn cách để biết… Cầm lấy này! Thôi, tạm biệt anh nhé!”
Em cười và quay lưng đi, tôi ngỡ ngàng nhìn bóng em một hồi thật lâu. Trên tờ giấy em đưa cho tôi là một số di động, nhòe nhoẹt…. “Ngọc Châu 090…….. / SG nhớ HN…”
Đang theo đuổi dòng suy nghĩ của quá khứ, bất giác em rời khỏi vai tôi, nghiêm mặt hỏi:
- “Thế anh có nhớ sau ấy, bao lâu anh mới nhắn tin cho em trước không?”
- Tôi đáp cụt ngủn: “Một tháng!”
 - “Vì sao lâu thế?” – Em vội hỏi
- “Vì anh còn cân nhắc xem, có nên bắt đầu một mối quan hệ không…??”
“Ngốc lắm đấy nhé…” – Em trách tôi bằng giọng nhẹ nhàng.
- Tôi vội vàng thanh minh: “Nhưng ta vẫn nhắn tin cho nhau suốt gần hai năm, và bây giờ em đến thế này, chẳng phải tốt sao?”
 - “Ừ, tốt lắm….”
Tạm biệt nhé tình yêu của tôi! - 1
Tôi sẽ nhớ mãi về em – người con gái tôi yêu! (Ảnh minh họa)
Đột nhiên em khóc!!! Em dụi đầu vào ngực tôi, khóc nhỏ dần rồi thành tiếng, những tiếng nấc nặng nề… Em nắm cả cổ áo tôi, làm nhòe nhoẹt chiếc áo sơ mi màu trắng. Một hồi sau thì đấm bùm bụp vào ngực tôi, mặc kệ thiên hạ đang chỉ trỏ….
“Vì sao thế….” - tôi hỏi, nhưng em chỉ khóc mà không trả lời…
Trời đông lạnh lắm!!!
Một ngày yêu nhau qua đi, đến tận 12 giờ đêm, chúng tôi vẫn hôn tạm biệt nhau. Và sớm hôm sau lại bằng những tin nhắn để lại, em đã ra đi… Để mặc tôi cùng với chiếc khăn len màu tro mua tặng em ở lại. Cũng bằng những tin nhắn “Em đang ở Hà Nội này, anh ra Nội Bài đón em nhé“… rồi lại “Em đi đây, anh không có quyền tiễn em, vì chúng ta hết yêu nhau rồi”…
Em làm tôi đau tim quá!
Ngày hôm qua khi khóc xong, em lại cười tươi tắn. Mùa đông Hà Nội với những hàng nem chua rán, ốc luộc nóng hổi, và cô bé Sài Gòn má đỏ hồng quàng chiếc khăn len cũng màu hồng, là mùa đông đẹp nhất mà tôi từng có. Mãi sau này nhớ lại, tim tôi vẫn còn đau…
Tôi biết tôi đã yêu em rồi, yêu từ hai năm về trước kia. Nhưng tôi vẫn còn e ngại nhút nhát suốt hai năm trời, một người ở Nam, một người ngoài Bắc, liệu sinh ra có dành để cho nhau không? Hay cũng chỉ như những chuyện tình nông nổi mà tôi từng được biết, vội đến rồi cũng vội ra đi…
Những đêm sau đó, không còn có bất kỳ tin tức nào về em nữa. Cái duy nhất gần gũi giữa hai chúng tôi là số điện thoại, đến mức làm tôi ám ảnh cái câu “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được…”. Tôi cầm chiếc điện thoại, thẫn thờ nghĩ, thẫn thờ đau…
Bíp bíp, có tin nhắn của em!
Tôi gần như nhảy dựng lên, run rẩy bấm phím đọc, chỉ vỏn vẹn một câu: “Anh hãy quên em đi!”
Làm sao tôi quên được? Không cần suy nghĩ và đã không cần đắn đo. Tôi xin nghỉ phép và đặt vé đến Sài Gòn chuyến gần nhất, mang theo chiếc khăn len màu tro… Dù chuyện có thế nào cũng được, tôi không muốn suy nghĩ… Tôi chỉ muốn làm theo cái tôi cần làm, thế thôi…
Sài Gòn phả một hơi nóng, những ngày gần tết nắng có vẻ dịu hơn nhưng vẫn oi bức… Tôi quệt vội những giọt mồ hôi, tần ngần ngắm nhìn nơi này, cách đây hai năm có cô bé dúi vào tay tôi một mảnh giấy nhỏ, mà tôi vẫn giữ trong ví đến bây giờ…
Tôi tìm về ngôi nhà có bụi hoa nhài thơm nồng ấy… Chẳng mất công tôi phải hỏi thăm, em ngồi ngay trước cổng, làn da vẫn trắng muốt nhưng có phần hơi tái đi… ngỡ ngàng nhìn tôi và nói…
- “Anh đi đi!!”
- Tôi hỏi ân cần: “Sao thế em?”
- Em đáo trong đau khổ: “Tôi ghét anh, anh tìm đến đây làm gì?”
- “Anh chỉ muốn biết vì sao thôi… em hãy giải thích cho anh hiểu….” - Tôi nói trong tiếng nấc.
- Em cười nhạt và đáp: “Buồn cười thật, giải thích cái gì? Tôi chẳng có gì để giải thích cả…”
Em bắt đầu hoảng loạn, nhìn tôi bằng ánh mắt lạ lẫm nhất. Tôi nhìn em, cay đắng, xót xa…
Có một người con trai chạy xe tới, em chạy lại vội bên người ấy, dụi mặt vào vai anh ta và hét lên “Anh về đi, người yêu tôi đây”!
Thôi, thế là… hết!!!
Tôi lại trở về phi trường mà không biết đến đó để làm gì, mình tôi ngồi suy nghĩ trên băng ghế vắng tanh. Phi trường chẳng bao giờ ngớt người qua lại cả, nhưng kỳ lạ thay, xung quanh chỗ tôi ngồi lúc nào cũng vắng vẻ, cô đơn. Tôi chẳng hiểu vì sao em lại muốn tôi yêu em trong một ngày? Đùa giỡn ư? Để làm gì chứ… Tôi vò chiếc khăn len màu tro trong tay…
Thật là một thằng ngốc như em vẫn mắng ấy. Chỉ được yêu em trong một ngày thôi, chẳng phải em đã nói thế rồi sao. Đồ ngốc, đồ ngốc, đồ ngốc…
Nước mắt tôi bắt đầu rơi, rồi tôi gạt vội nó, đứng thẳng dậy trở về Hà Nội. Sài Gòn không bao giờ có chỗ dành cho tôi…
Tôi trở về Hà Nội trong nỗi đau đớn và thất vọng. Nhưng rồi tôi nhận được một cuộc điện thoại:
- Alô!
- Chào anh, tôi là… một người lạ - giọng con trai miền Nam
- Anh là ai??
- Anh không biết tôi, nhưng xin anh có thể đến gặp em gái tôi một lần cuối, được không?
- Em gái anh là ai? - Tôi hỏi, mà nghe đắng trong cổ họng.
- Em gái tôi tên… Ngọc Châu.
Tôi lại đến Sài Gòn, gần như điên dại lao đến ngôi nhà có bụi hoa nhài ấy… Nhưng không kịp nữa rồi. Người ta đưa cho tôi một cuốn sổ bìa hồng, có nét chữ của em…
 “Ngày tháng năm….
Biết tin anh đi, tôi ngồi khóc, nước mắt rơi lã chã trên tờ giấy ghi lại số điện thoại cho anh. Anh có biết nó nhoè đi vì cái gì không nhỉ?
Ngày tháng năm….
Tôi nhớ anh quá, làm sao bây giờ nhỉ, tôi có nên gặp anh không?
Ngày tháng năm….
Sao anh cứ im lặng thế kia, làm ra vẻ chẳng biết gì. Chẳng nhẽ anh không biết tôi vẫn nhớ anh ngần ấy năm à?
Ngày tháng năm….
Đáng lẽ nên kìm lòng mình lại, đáng lẽ phải vậy… Chỉ xin Chúa một ơn huệ còn sót lại… yêu anh trong một ngày, thế thôi… Rồi anh sẽ quên mau, còn em thì nhớ mãi…
Tất cả chỉ vì… một căn bệnh không thể chữa khỏi…
Ngày tháng năm…
Anh đến tìm! Vui quá, ngay lúc khỏe mạnh nhất, không anh sẽ biết thì hỏng hết… Nhưng vẫn phải chạy lại ôm anh trai mình mà gào lên “Người yêu tôi đây!”.
Cả một đời, em chỉ yêu có một người là anh thôi….”
Nhiều năm sau này, mỗi năm tôi vẫn về Sài Gòn yêu quý của tôi. Mỗi năm vẫn đặt một bó hoa lên mộ em, nằm giữa một nghĩa trang yên tĩnh, trồng đầy những cây hoa điệp vàng, và lần nào cũng mặc chiếc áo sơ mi màu trắng thấm nước mắt em năm đó… Người ta nói với tôi rằng khi sắp ra đi, em xin mọi người đặt chiếc mũ len của tôi vào tay em, yên nghỉ cùng với nó. Còn tôi mỗi năm vẫn đem chiếc khăn len màu tro đứng trước em, xin em tha thứ…
Chỉ bởi vì tôi đã quá nhút nhát, nếu không tôi và em đã có hai năm yêu nhau.
Chỉ bởi tôi đã quá toan tính cái được mất, mà không biết yêu làm sao cho trọn vẹn nhất…
Chỉ bởi tôi đã không cho mình cái cơ hội được yêu em, bên em những ngày cuối đời…
Gió thổi chiếc khăn len tôi đang cầm trên tay bay lên. Chẳng hiểu sao ngày ấy tôi lại chọn cho em một chiếc khăn có màu tro buồn đến vậy. Tất cả như một định mệnh, định mệnh không cho chúng ta bên nhau… cũng bởi vì tôi quá nhút nhát không dám nói lời yêu với em để giờ đây chỉ còn mình tôi với chiếc khăn mau tro buồn. Thật buồn!
Tôi sẽ nhớ mãi về em-người con gái tôi yêu! Xin lỗi em, xin lỗi em về tất cả, về sự nhút nhát của tôi. Tạm biệt… tạm biệt em nhé – người con gái dễ thương!

Hơn cả tình yêu

 Có một điều mà anh không biết, tôi luôn nghĩ rằng giữa chúng tôi có quá nhiều thứ lớn hơn cả tình yêu.

Bước qua những ranh giới ấy liệu có tốt đẹp hơn hay lại tổn thương cho tất cả? Và quan trọng hơn, cả tôi và Lâm đều không dám chạm vào đời nhau dẫu chỉ một lần. Tôi đã từng ao ước rằng, một hôm nào đó, chúng tôi được gặp nhau trong giấc mơ của người kia, ánh mắt trao nhau khi ấy sẽ không còn e dè, ái ngại bởi bất cứ điều gì…
***
-    Mày biết tin gì chưa?
Nhỏ Hoa nắm lấy tay tôi lay lấy lay để, miệng thở hổn hển. Tôi lắc đầu, thản nhiên như xưa nay vẫn thế trước bao cái tin giật gân mà nó mang về. Hoa nhả từng chữ vừa đủ để tôi nghe.
-    Thầy Lâm với cô Hạ ly hôn rồi.
-    Sao?
Tim tôi thắt lại, cổ họng cứng đờ, đầu óc bắt đầu mông lung những suy nghĩ khó hiểu. Có chút gì đó hẫng hụt về hai người tôi từng quý mến nhất, lại có chút  nuối tiếc, hoài nghi xen lẫn sự hân hoan của lòng ích kỷ. Đôi mắt hoang hoải và cả trái tim mệt mỏi bắt đầu lang thang đến một nơi nào đó xa lắm, có thể là những ngày tháng của tám năm về trước.  Thầy Lâm về trường dạy Toán khi chúng tôi đang học lớp mười một.
Hôm thầy bước vào lớp, lũ con gái trầm trồ nhìn nhau, cả bọn không thôi đưa ra những từ cảm thán như “ồ, à, ui”… Thầy Lâm đẹp trai. Dáng người cao ráo, trắng trẻo, nụ cười duyên bởi cái lúm đồng tiền sâu hoắm, cặp kính cận tô thêm nét thư sinh. Hơn thế, thầy gây ấn tượng bởi giọng Hà Nội nhẹ nhàng, chẳng như cái giọng miền Trung nặng trịch của dân trong vùng.
Thầy hỏi qua ban cán sự lớp rồi mời từng đứa giới thiệu lần lượt. Tôi là lớp trưởng, đứng dậy đầu tiên với tâm thế dõng dạc, tự tin. Thế nhưng, thầy lại chau mày:
-    Thầy xin lỗi, em có thể nhắc lại tên em được không?
Trong lòng cảm thấy hơi khó chịu, cũng bởi cái tật nói nhanh của tôi và sự “ bất đồng ngôn ngữ” giữa tôi và thầy, tôi cố gắng nhả chậm từng chữ một rồi nhe răng cười khỏa lấp sự bối rối.
Dạ, em là Nguyễn Thanh Thiên.
Cả lớp cười rần, chúng nhao nhao “Bao Thanh Thiên đó thầy ơi! Bao Chửng đó thầy!”.
Tôi biết ngay mà, cứ mỗi lần gọi tên tôi là y như vậy.
-    À, rồi, thầy cám ơn! Cái tên đầy ý nghĩa nhỉ! – Thầy cười theo chúng nó.
Tiết học đầu tiên dành hơn nửa thời gian làm quen và ôn lại kiến thức lớp 10 nên không có gì đặc biệt. Ngoại trừ, thầy thao thảo giảng mà mấy nhỏ trong lớp ngồi chăm chú đến tội. Chỉ là chăm chú nhìn chứ không phải chăm chú nghe.
Giờ ra chơi, cái Hoa tha về một tin nóng hổi: “Thầy Lâm mới có 25 tuổi thôi chúng mày ơi, tốt nghiệp thạc sĩ hạng ưu đó. Quê ngoại ở đây nên thầy chuyển vào công tác chứ năng lực như thầy ở thủ đô không thiếu chỗ ngon nhé!”
“Chà, cập nhật nhanh thật, đúng là thông tấn xã Mai Hoa.” Tôi cắm cúi vẽ ngoạch ngoạc vào vở nháp, tủm tỉm cười khi nghe mấy cô bạn bàn tán xôn xao về thầy.

-    Trời ơi! thầy cười một cái mà tim tao nhảy tưng tưng luôn mày. – Nhỏ Ly ôm ngực mơ màng.
-    Ờ, sao có người dễ thương vậy không biết! Con trai mà có lúm đồng tiền, duyên không chịu được. -  Nhỏ Hoa thêm vào.
Tổng kết học kỳ I, lớp có sáu đứa dưới điểm môn Toán, trong đó có bốn nàng xưa nay học khá. Việc đến cô chủ nhiệm của tôi – cô Hạ dạy Văn, khá nghiêm khắc và nói chuyện đạo lý trên cả tuyệt vời.
Giờ ra chơi hôm ấy, thầy còn ở trong lớp, cô Hạ bước vào để hỏi chuyện mấy đứa bị rớt điểm. Cả bọn không ai bảo ai, lén chạy ra ngoài rồi đóng cửa lại, chúng kéo màn kín mít, mặc cho cô “gào thét” bên trong. Là chúng nó tưởng tượng thế thôi chứ cô bản lĩnh hơn chúng nó tưởng. Cô vẫn bình thản tiếp tục trò chuyện với thầy. Bên ngoài, chúng nó bắt đầu chột dạ, chạy tới cửa sổ rình rồi xôn xao.
-    Vẫn nói chuyện bình thường chúng mày ạ! Chả có tí gì gọi là hấp dẫn.
-    Ê, hình như thầy toát mồ hôi.
-    Tụi mày ơi! E là mình chơi hơi quá rồi, làm sao đây?
Trống đánh vào lớp rồi mà cả hội vẫn tần ngần ngoài cửa. Cái Hoa chạy đi gọi tôi từ lúc nãy. Tôi đi họp chi đoàn về, điềm nhiên bước tới mở cửa ra rồi chào thầy cô. Thoáng chút ngạc nhiên, hai người đưa mắt nhìn tôi, thầy chào cả lớp rồi trả lớp lại cho cô Hạ. Tiết học hôm đó vẫn diễn ra bình thường, cô bảo có chuyện gì sinh hoạt lớp sẽ giải quyết. Song, tuần đó, tuyệt nhiên không nghe cô nhắc gì đến trò nghịch mà lớp tôi gây ra. Cả bọn chắc mẩm “Có lẽ tuần này mình ngoan nên cô quên rồi”.
***
Nhà tôi ở khá xa trường. Hàng ngày, tôi vẫn đi học bằng chiếc xe đạp cọc cạch già cỗi có lẽ còn lớn hơn cả tuổi của tôi. Hôm rồi, chiếc xe lại giở chứng, ba chưa sửa kịp thế là tôi cuốc bộ. Lúc đang nhởn nhơ ngắm cây cỏ bên vệ đường, thì có tiếng dừng xe bên cạnh. Là thầy Lâm, hình như trông cái vẻ của tôi lúc ấy ngộ lắm nên thầy tủm tỉm cười rồi bảo:
-    Thanh Thiên, lên đây thầy chở!
Tôi ngại ngùng:
-    Dạ thôi, em đi bộ cũng được.
-    Thầy nói nghe chứ, lên mau không thầy trò ta muộn bây giờ!
Tôi lưỡng lự rồi ngại ngùng leo lên xe. Thú thực, đó là lần đầu tiên tôi ngồi sau xe một người khác giới. Tưởng như có thể nghe được cả hơi thở của thầy thổi ngược theo chiều gió đưa. Mỗi lúc ổ gà xóc, tôi lại ý tứ nhích lùi sau một khoảng. Phía trước, thầy vui vẻ trò chuyện, hỏi han về gia đình tôi, hỏi về hoàn cảnh các bạn trong lớp. Đến gần trường, tôi bảo thầy cho tôi xuống, tôi phải mua cái khăn bảng. Dường như đoán được sự ái ngại của tôi, thầy dừng xe rồi mỉm cười chào.
Thế mà, sự việc không qua khỏi mắt nhỏ Hoa. Vừa vào lớp, nó đã lu loa lên:
-    Chúng mày biết gì không? Thầy Lâm đẹp trai chở lớp trưởng mình đó!
-    Sao? Tao ghen tị quá. Mà không lẽ lớp trưởng lại cạnh tranh cô Hạ à? Khó xử nhỉ! -  Nhỏ Ly chen vào.
Tôi đằng hắng rồi mắng chúng nó một trận. Mặt tự nhiên nóng bừng, tim đập thình thịch như vừa chạy năm vòng sân thể dục.  Trong lòng cảm thấy tức tối vì bị nghĩ oan, lại cảm thấy vui vui khó tả.
***
Hàng ngày, mẹ tôi vẫn chở gạo lên thị xã bán. Hôm đó, mẹ đi sớm, giữa đường chẳng may bị ngã, cả xe và người bổ nhào xuống đường. Bao gạo bị đổ, xe hư, chân tay trầy xước. May thay, một người thanh niên đi qua đã dừng lại giúp mẹ, còn tận tình đưa mẹ về tận nhà. Trò chuyện ra, mới hay chính là con trai của bạn mẹ ngày xưa. Là thầy Lâm.
Gặp nhau ở nhà tôi, thầy lúng túng đến lạ, tôi cũng ngỡ ngàng không kém. Mẹ cười hiền, “Chà! Trái đất tròn là thế!”. Mẹ bảo, bạn của mẹ bất hạnh lắm. Ngày xưa cô ấy yêu say đắm một người con trai nhưng nhà nghèo, cha lại ốm nặng, anh trai cờ bạc, nợ nần nên phải nhắm mắt lấy chồng giàu. Sau, cả gia đình chuyển ra Bắc, tưởng là sống sung sướng, không ngờ anh chồng cũng cờ bạc, gia sản tiêu tan hết. Sau đó, chồng bị người ta đánh chết trong tù, cô ấy uất ức quá rồi bệnh mà mất.
Tôi thấy thương thầy hơn, hóa ra ánh mắt xa xăm của thầy mỗi lần nhìn vu vơ đâu đó ngoài cửa sổ là có lý do. Mấy đứa thường bảo, lúc ấy thầy đang tương tư cô Hạ nhưng tôi biết góc nhìn của thầy hướng về cái tổ chim trên cây xà cừ gần đấy. Bất giác, trong một phút giây nào đó, tôi biết thầy đang cô đơn lắm, cái cô đơn chòng chành nơi đôi mắt ẩn sâu nhiều tâm sự, cả nỗi buồn phảng phất trên gương mặt thanh tú kia bỗng nhiên khiến tôi xao lòng.
Mẹ hay bảo thầy qua nhà tôi ăn cơm. Bây giờ, trong căn nhà của ngoại thầy ngày xưa cũng chẳng còn ai. Thầy ái ngại và cảm động lắm, có hôm, đang ăn cơm thấy tôi có vẻ dè dặt, thầy xoa đầu tôi rồi bảo:
-    Lên lớp mình xưng thầy trò, ở nhà thì xưng anh em cũng được, bé Thiên nhé! – Nói rồi quay qua ba mẹ, khen tôi ở lớp oai như thế nào, học hành giỏi giang ra sao.
Ba mẹ tôi vui lắm, mẹ tôi bảo Lâm cứ xem gia đình tôi như người nhà, coi tôi như em gái và hãy gọi ba mẹ là ba mẹ. Lâm nghẹn ngào, rơi cả nước mắt. Đáp lại, những lúc ở nhà, tôi xưng em nhưng chẳng gọi rõ là anh hay thầy.
Thầy đã kể tôi nghe về chuyện của gia đình. Chuyện mẹ thầy hẹn ước với ba của cô Hạ – người thương năm xưa của bà ra sao. Năm rồi, mẹ bị ung thư, trước khi nhắm mắt chỉ trăn trối lại rằng, mẹ không hề hạnh phúc với ba. Người đàn ông mang lại hạnh phúc cho mẹ thì không tới được. Con gái của người ta – Hạ là cô gái tốt, hãy để nó làm dâu mẹ như lời chúng ta đã thề hẹn năm xưa. Thầy đã hứa để mẹ yên lòng.
Sau này, tôi mới biết, cô Hạ đã yêu thầy. Tôi không rõ cái tình cảm ấy đã có lâu chưa, trước khi chúng tôi biết về thầy hay ngay từ khi thầy xuất hiện vào cuộc đời của cô, nhưng trong những vần thơ khắc khoải mà cô Hạ viết, luôn có hình ảnh của một người con trai Hà Nội hào hoa, tôi cam đoan chẳng thể ai khác, ngoài thầy Lâm. Những hôm trường tổ chức lễ, cô thầy dẫn chương trình rồi hát song ca. Ai ở dưới cũng khen hai người thật xứng đôi vừa lứa. Tôi thấy tim mình như bị ai cố tình lôi ra rồi bóp chặt.
Thế nhưng, tôi vẫn nhớ lời Lâm hôm nọ, có lần thầy bảo đã thích nụ cười của một người, thích cả cái nhăn trán khó chịu của người ta, thích cái ngượng ngùng mà ương ngạnh, tất cả chẳng có gì sánh bằng cô Hạ nhưng lại là người thầy thương. Tôi biết, mình không có quyền đau nhưng vẫn cảm thấy nhức nhối ở nơi con tim đang thở gấp, mặc dù chẳng biết đang nhức nhối cho tôi hay cho cô Hạ.
Khi chúng tôi ra trường độ mấy tháng, thầy và cô đã làm đám cưới. Tôi không tới dự. Một phần viện lí do chuẩn bị hồ sơ để nhập học, một phần sợ mình sẽ trở nên lóng ngóng không cần thiết. Hôm đi đám cưới về, mẹ cười vui vẻ:
-    Con biết không, thằng Lâm cưới con Hạ – con ông Lâm người yêu cũ ngày xưa của mẹ nó đó. Duyên trời con ơi, hai đứa đẹp đôi thật!
***
Tôi đi học mấy năm, ít khi về quê vì những bận rộn từ công việc làm thêm. Có về, cũng ru rú ở trong nhà, chẳng buồn tụ tập, ghé thăm ai. Mẹ bảo, sau khi cưới, thằng Lâm cũng lận đận, thuê nhà ở gần trường trong khi con bé Hạ chờ mãi chưa thấy có tin vui.
Vào sinh viên, có một vài người tán tỉnh tôi, song hình như họ chẳng đủ kiên nhẫn để chờ đợi một trái tim khô cứng. Tôi cũng muốn tim mình mềm ra, để đặt tình yêu vào ai đó trong số mấy chàng trai trẻ cùng thời, nhưng chịu. Nhìn thấy họ, cứ như thấy đám trẻ nít với mớ keo xịt trên đầu, áo quần phẳng phiu, lấy tiền ba mẹ cực nhọc làm ra để tiêu xài xả láng.
hơn cả tình yêu

Ở lại thành phố mấy năm, tôi quyết định về quê để gần ba mẹ. Tháng năm qua đi, dấu vết thời gian đã thi nhau vẽ vời lên hai gương mặt yêu thương ấy quá nhiều. Tôi đang chờ quyết định để vào Sở giáo dục công tác vì thành tích đợt thi tuyển vừa rồi không tệ.
Ngày gặp lại, cái Hoa ngỡ ngàng nhìn tôi, rồi bi bô bao chuyện trong ngoài. Cái tin cô Hạ chuyển công tác với lá đơn ly hôn nó cũng biết. Thậm chí còn rõ tường tận rằng, mấy năm qua, thầy Lâm chỉ sống với cô bằng trách nhiệm chứ không phải vì tình yêu. Nó nói với gương mặt buồn rười rượi, như cái thần tượng – đã từng tồn tại trong nó bị sụp đổ đi ít nhiều.
Mẹ kể còn tường tận hơn, giờ Lâm về sống trong ngôi nhà ngày xưa của ngoại và dạy học cho bọn trẻ con trong làng. Thầy vẫn thường sang thăm mẹ và hỏi thăm về tôi.
***
Chúng tôi vô tình gặp nhau khi đang đi dạo trên bờ đê cuối làng. Lâm bảo tôi chẳng thay đổi gì nhiều, vẫn như cô bé ngày xưa. Giọng nói Hà Nội ấm áp ấy, đã lâu lắm rồi vẫn làm tim tôi thổn thức. Tôi gạt ngang rồi hỏi một câu không ăn nhập:
-    Cô em sao rồi ạ?
-    Ừ, cô ấy bỏ thầy đi rồi.
-    Là ai bỏ ai?
Câu hỏi của tôi khiến Lâm chùng chình nơi đôi mắt. Lâm cúi mặt xuống, nhặt hòn sỏi rồi ném ra mặt sông để nén tiếng thở dài.
-    Người hồi trước thầy nói thầy thương là ai, giờ ở đâu? Có phải thầy còn thương người ta nên đã làm cô em tổn thương. Không sinh được thì sao chứ, sao không xin con nuôi?
-    Không phải vì lý do sinh con… Là em. Cô gái đó là em, em là người tôi thương…
Lâm thừa nhận mình là kẻ hèn nhát, chẳng dứt khoát để quyết định hạnh phúc của mình. Cả đời rốt cuộc cứ lấp lửng trong mớ thề hẹn của thế hệ trước. Tôi lại nghe tim mình rớt xuống. Lần này, có lẽ nó rớt xuống sông mất rồi, ngụp lặn ở đó hồi lâu, sau cùng đã hổn hển vì kiệt sức. Tôi cũng có hơn gì Lâm, chưa bao giờ dám đối mặt với những cảm xúc thật của mình. Thậm chí khi Lâm nói ra những lời đó, tôi chẳng biết làm gì ngoài quay lưng và bỏ chạy.
Lâm bảo bây giờ, anh cũng không tự tin để chạm tới hạnh phúc chờ đợi bấy lâu của mình. Nó quá tàn nhẫn với tất cả, với tôi, với cô Hạ, với cả mẹ anh và mẹ tôi. Trong đợt thanh tra đầu tiên của Sở, tôi được giao về làm việc với trường mà Lâm đang giữ chức hiệu phó. Sân trường vào hạ, cánh phượng mỏng tang buông hờ hững xuống mặt đất.
Tôi bâng quơ chào xã giao, rồi điềm nhiên hỏi:
-    Mấy giờ chúng ta bắt đầu làm việc được, thưa thầy hiệu phó?
Hôm trước, Lâm hỏi có phải em cũng đã từng thương tôi. Lâm đã cảm nhận được ánh mắt tôi nhìn anh khác lạ, một đôi mắt luôn dõi theo anh nhưng lại lảng tránh bất cứ lúc nào hai chúng tôi chạm mặt.
Lâm quay về văn phòng sau khi tiễn tôi ra cổng. Tuyệt nhiên, chúng tôi không hề nhắc gì đến chuyện khác ngoài công việc. Cái dáng người ấy, giọng nói ấy đã ám ảnh cả đời con gái của tôi. Tám năm trước và bây giờ cũng thế, chúng tôi lại lướt qua nhau nhẹ nhàng mà đau đớn.
***
Có một điều mà anh không biết, tôi luôn nghĩ rằng giữa chúng tôi có quá nhiều thứ lớn hơn cả tình yêu. Bước qua những ranh giới ấy liệu có tốt đẹp hơn hay lại tổn thương cho tất cả? Và quan trọng hơn, cả tôi và Lâm đều không dám chạm vào đời nhau dẫu chỉ một lần.
Tôi đã từng ao ước rằng, một hôm nào đó, chúng tôi được gặp nhau trong giấc mơ của người kia, ánh mắt trao nhau khi ấy sẽ không còn e dè, ái ngại bởi bất cứ điều gì…