Showing posts with label truyen. Show all posts
Showing posts with label truyen. Show all posts

Sunday, 1 June 2014

Tình iu của một con ma

Một con quỷ đang nói chuyện với một con ma....
Quỷ: Tại sao mày chết vậy???
Ma: Tao bị xe hơi đâm khi đang cố gắng cứu một người ....
... Quỷ: Tại sao?.

Ma: Bởi vì tao không muốn cô ấy bị đau khổ ....
Quỷ: Mày thật sự yêu cô ấy, và có thể hi sinh cả cuộc đời mày cho cô ấy đượcsao??! Có lẽ giờ cô ấy đang rất buồn đấy, buồn vì cái chết của mày, mày không hiểu à.
Ma: Không đâu, cô ấy bây giờ đang rất hạnh phúc, bởi vì người tao cứu, chínhlà người mà cô ấy yêu...
Quỷ : Mày có muốn thấy người mày yêu bây giờ thế nào không Ma?
Ma : Tao là Ma rồi thì làm được gì nữa.
Quỷ : Đi tao muốn xem mày chết vì người mình yêu có xứng đáng không.
Quỷ : Đây rồi có 1 cô gái đang khóc kìa Ma
Ma : uk tao thấy rồi người tao yêu đấy
Quỷ : Sao lại khóc nhỉ,tưởng cô ấy phảihạnh phúc khi bên người mình yêu lắm chứ,bây giờ thì mày không làm được gì cho cô ấy rồi Ma
Ma : Mày có thể giúp tao 1 chuyện được không Quỷ
Quỷ : Uk nói đi
Ma : Tao muốn làm 1 cơn gió nhẹ quyện lên tóc lên gương mặt, đôi mắt cô ấy thổi bay đi những giọt nước mắtlắn trên má cô ấy….
Quỷ : Ma ơi có người đến kìa lại đây đi
1 chàng trai xuất hiện Quỷ và Ma nghe câu chuyện giữa họ
Chàng trai : Anh xin lỗi,anh ko thể bên em được
... Cô gái : Không sao đâu anh,tình cảm ko thể gượng ép được mà anh
Rồi chàng trai đó bỏ đi…
Quỷ : Người con trai đó là ai vậy Ma?
Ma : Người tao cứu đấy
Quỷ : Hả? Nếu là tao tao sẽ không cứu nó đâu,mày nhìn người yêu mày kìa cô ấy lại khóc nữa rồi
Ma : Tình cảm là thứ thiêng liêng không thể gượng ép dù tao có còn sống lúc này tao cũng chỉ ngồi cạnh côấy như 1 người bạn thân thôi…tao ướctao có thể lau những giọt nước mắt của cô ấy nhưng tao hiểu điều ước của1 con ma là như thế nào……
Quỷ : ước gì tao là cô gái đó tao sẽ yêumày,mà như thế mày đâu có ở đây nói chuyện vs tao
Ma đang nhìn về phía cô gái rồi nói
... Ma : mày về trước đi Quỷ tao ở lại đây lát tao về
Quỷ : mày định ở đây để tan biến à sắpcó nắng lên tới chỗ này rồi đấy
Ma : Uk tao biết tao muốn làm cơn gió lần nữa mày giúp tao nhé tao yếu quá không đủ sức
Quỷ : Thôi được rồi nhưng nhanh thôi nhé!
Ma : uk cảm ơn mày !
Và Ma biến thành cơn gió quyện vào tóc lướt nhẹ trên đôi vai bé bỏng ,đôi mắt đỏ đôi môi xơ xác đang run lên vì tiếng khóc,rồi thổi bay đi những giọt nước mắt của cô gái đang lăn trên má một cách nhẹ nhàng!
Nắng đã ngày một to và gay gắt hơn
Quỷ : Ma ơi nhanh đi thôi tao không còn đủ sức nữa rồi
Ma yếu ớt đáp lại : Mày đi trước đi kệ tao ở đây
Quỷ : Trời nếu mày đi mày sẽ bị nắng thiêu trụi đấy,đi cùng tao nào Ma,đúng là tình yêu dù đã chết nó cũng bất diệt bảo trọng nhé Ma
Ma : uk cảm ơn mày nhé, mày đi đi
Quỷ chỉ thở dài 1 tiếng rồi bay đi Ánh nắng ngày 1 gay gắt chiếu xuống cái gì đến cũng đã đến Ma biến thành làn gió dịu dàng lướt qua gương mặt người mình yêu thổi tan giọt nước mắt rồi tan biến.
Cô gái lúc này cảm nhận thấy 1 làn gió lạnh thổi qua mình và cô chợt nhớ tới chàng trai đã cứu người mà cô yêu rồi bất chợt cô khóc những giọt nước mắtlăn dài trên má nhưng bây giờ gió đã ngừng thổi và nắng đã lên…

Ấy ơi cho tới hỏi... Đường vào trái tim ấy đi lối nào?


- Ấy ơi cho tớ hỏi... đường vào trái tim ấy đi lối nào?

- Ấy hỏi làm gì ? Xa lắm. Khó khăn lắm... Nhiều người còn ko đến được kia...

- Nhưng cứ nói đi nào!


- Được rồi nhá! Bây giờ đi thẳng này, xong ấy sẽ nhìn thấy 1 cái thành phố tên là "người quen". Đông lắm í, nhưng cứ đi thẳng thôi. đơn giản...

Nếu đi qua được rùi, thì phải đi 1 tẹo nữa, ấy sẽ thấy 1 thị trấn tên là "bạn". Lúc này thì chả cần ấy nổi bật tớ cũng nhận ra rùi... Nhưng ở đây thời tiết không đc đẹp lắm. Nên ấy phải đi qua những ngày nắng, mưa, gió, bão....

... xong rồi thì sẽ gặp 1 cái ngã 4 tên là "trái tim". Đừng do dự, hãy đi thẳng về phía trước.Đến nơi rùi thì ấy sẽ thấy ít người nữa cơ. Đến đấy thì ấy phải biết lắng nghe và đi. Không thể đi nhanh vì cái ngã 4 này cần nhiều thời gian đấy...^^

ay oi cho to hoi duong vao trai tim ay di loi nao

Đi qua rùi àh! Bây giờ đến ngã 3 "quá khứ". Sẽ có nước mắt này, nỗi buồn này, kỉ niệm này...nhiều lắm... cái này cần ấy tự tin. Tự tin để đi thẳng đến trái tim tớ...♥~

Đến nơi rùi àh? đi thẳng đi! sẽ thấy 1 cái cửa cũ lắm. Tại vì lâu rùi có ai mở nó ra đâu. Nhưng mà...sẽ không có chìa khoá đâu.

- Thế mà cũng nói! Làm đứng nghe nãy giờ. Hix Thôi tớ đi đây!

- Ấy đi rùi àh...=.= Nhưng tớ đã nói hết đâu... Cái cửa ấy chỉ cần kiên nhẫn đợi là nó sẽ mở ra mà...tại vì ngay từ đầu nó không hề bị khoá nên cũng không cần chìa........

Tớ cần... không gì cả để gọi 1 người là người quen.

Tớ cần... sóng gió để gọi 1 người là bạn.

Tớ cần... thời gian và sự kiên nhẫn cũng như hiểu tớ để gọi 1 người là người yêu :X

Wednesday, 28 May 2014

Truyện ngắn: Thứ gì cho anh hạnh phúc nhất


- Thứ gì anh cho là hạnh phúc nhất
của con người?
- Chẳng gì cả.
- Tại sao? - Vì thứ hạnh phúc nhất
con người ta không bao giờ với tới
được. - … !
Cô đã hỏi anh biết bao lần câu hỏi
này và câu trả lời của anh vẫn là như
vậy họ đã yêu nhau hơn 4 năm. Tình
yêu của họ thật đẹp trong mắt mọi
người và trong mắt anh và cô trong …
quá khứ. Hiện tại tình yêu của họ
không phải là đã kết thúc mà là do
sai lầm cuả mỗi cá nhân khiến họ
không còn tin tưởng vào tình yêu
nữa. Im lặng … Cô chọn cách im lặng
khi thấy một đôi trai
gái mặt mày hớn hở vui cười , cô nhìn
rõ nụ cười của hạnh phúc trên môi cô
gái , nhìn rõ cái nắm tay của chàng
trai . Còn cô thì thấy mình đang tụt
sâu xuống đáy vực , cô quay mặt ,
lặng lẽ bước đi , lặng câm nhìn xuống
dưới đất , cô không dám ngẩng mặt
lên vì trước mắt cô hoàn toàn mờ
nhạt. Môi cắn chặt đến bật máu , cô
đâu thèm để ý điều đó , cô đang hụt
hẫng , thấy đau trước ngực , tại sao
ư?
Tại người con trai cô vừa nhìn thấy
đó chính là người cô yêu nhất. Phải !
Anh ta đã phản bội cô , đã đi theo
người ta trong khi còn đang yêu cô.
Không biết phải làm gì đầu óc cô
hoàn toàn trống rỗng, cô trở về căn
phòng nằm vật xuống giường. Khóc,
cô đã khóc, đã lâu rồi nước mắt cô
không rơi. Cô vật vã trong đống hỗn
lộn của tình yêu , bỗng điện thoại cô
rung lên vì có tin. Đó là tin nhắn cuả
anh. " E dang lam gi the? Ko nt lai
cho a ah?". Cô nhắc máy mỉm cười
cay đắng , tay cô run lên bần bật và
vẫn rep lại tin nhắn của anh. Trong
những ngày tiếp đó cô vẫn tỏ ra như
là không biết chuyện gì xảy ra, vẫn ân
cần, chăm sóc, yêu thương anh.
Chính những việc làm đó làm anh
thay đổi và quay lại bên cô.
- Chỉ một lời thôi anh àh ! Giờ anh có
đang làm chuyện gì có lỗi với em thì
hãy dừng lại đi nhé…
- Ý em là sao? Anh đâu có làm gì có
lỗi. - Em nói như thế anh không nên
hỏi lại như thế. Anh hiểu và anh
phải hiểu điều em vừa nói.
- Uhm… anh biết rồi
Anh ôm cô vào lòng đặt vào môi cô
một nụ hôn nồng ấm. Cô dang tay
ôm anh và thật sự cô không muốn
mất anh. Giờ anh đã quay về bên cô
rồi, cô không đòi hỏi gì nhiều chỉ
muốn anh bên cô thôi. Trong tình yêu
ai cũng có phần lụy tình, cô cũng
vậy. Cô biết cô đã yêu anh quá và
không thể từ bỏ được anh…
Bố mẹ anh rất quý cô, cô thường sang
nhà anh chơi, với bản tính tiểu thư,
ít làm việc nhà của cô ai cũng biết .
Mỗi lần cô nấu cơm , rửa bát anh đều
xông vào làm cũng cô, đến nỗi bố mẹ
anh đều nói anh bênh người yêu quá
mức. Cô thật sự thích thú khi thấy
dáng vẻ chăm chú cặm cụi làm việc
bếp núc của anh. Như hôm nay cũng
vậy cô đang ở nhà anh và nhìn chăm
chú anh làm thức ăn. - Em đúng thật
chẳng khéo gì cả đến rán đậu còn để
cháy như thế này hử? (anh càu nhàu
cô)
- Không phải thế ! tại anh lấy hết sự
khéo léo của em rồi còn đâu hehe.
Nụ cười tinh quái làm anh dịu bớt
phần nào, anh quay lại nhéo má cô
một cái làm cô kêu oai oái. Mẹ anh
xuống và nhờ cô xách đồ lên trên
phòng, cô theo sau mẹ anh xách đồ
lên, quay lại thấy anh đang nở nụ
cười chế giễu ý "này thì thích làm
biếng" , cô nhăn mặt lại , lè lưỡi anh.
Cử chỉ đáng yêu đó làm anh phải phì
cười. Sau nửa tiếng dọn dẹp trên
tầng cùng mẹ "chồng" cô hớn hở chạy
xuống khoe thành tích , cô nấp sau
cảnh cửa định ra òa anh thì thấy chị
gái anh và anh nói chuyện. Chưa kịp
giới thiệu, anh là còn út và có 2 chị
gái . Người chị gái cả đã đi lấy chồng,
đấy cũng là người luôn đưa cho cô
những lời khuyên hữu ích trong cuộc
sống. Còn người chị đang cao giọng
nói chuyện với anh kia chính là chị
hai của anh.
- Dạo này mày còn đi chơi với cái
Hồng không?
- Không chị điên à?
- Điên cái gì? Nó tốt với lại ngoan
hiền, đi xe đẹp nhà lại giàu nữa. - Kệ
nó ! Em yêu Mai Chị đánh bộp vào
tay anh….
- Yêu gì mà yêu chơi bời thôi mày,
mày định lấy còn đấy về làm tướng à?
Kiệt sỉ như gì đã thế lại lười như
hủi , lấy về làm mẹ à?
Tôi sững sờ không nói được lời nào
khi nghe những lời nói này thốt ra từ
người chị … Mà tôi "đã từng" yêu quý
…Hóa ra mọi chuyện đều do chị sắp
đặt .
- Ơ đứng đây làm gì thế con gái ?
Vào chuẩn bị ăn cơm thôi.
Bỗng tiếng mẹ anh cất lên làm tôi
giật mình, anh vội liền chạy ra cửa
thấy tôi và mẹ anh đứng đó, cô hít
môt hơi mỉm cười với anh . Thật đau
đớn khi cô nghe được những lời này ,
nhưng cô vẫn cố giữ bình tĩnh coi
như chưa có gì, cô bước vào bếp thản
nhiên lấy bát đũa dọn ra, chị anh
nhìn cô và vội vàng quay đi, có lẽ chị
ấy đang ngại, nhưng cả anh và chị
anh đều ngạc nhiên trước sự bình
tĩnh của cô và thừa biết cô đã nghe
được tất cả … Cô rất cảm ơn mẹ cô vì
mẹ cô đã truyền lại cho cô cái cách
kìm nén cảm xúc. Cô vẫn vui vẻ nói
chuyện với bố mẹ anh , trong khi anh
nơm nớp lo sợ. Cuối cùng thì anh
cũng đưa cô về, anh nắm chặt lấy tay
cô. Cả hai đều im lặng không nói gì,
tốt nhất cứ để mọi thứ trôi qua thật
lặng lẽ, cô nghĩ điều đó sẽ tốt, vì bây
giờ cô biết lí do vì sao anh thay đổi,
hóa ra vì có một mối nguy hiểm đang
gần kề anh mà lâu nay cô vẫn đặt
niềm tin vào họ …
Cô biết anh sống rất tình cảm , anh
rất yêu cô. Cũng đã hơn 4 năm tình
yêu đó đối với cô mà nói không thể
tách dời. Khi cô cầm trên tay phiếu
siêu âm, cô chết lặng người . Cô đã
có thai , thả nào trong người cô luôn
thấy khó chịu , buồn nôn , kén ăn.
Giác quan của người phụ nữ luôn
đúng cô đã đến bệnh viện kiểm tra ,
và giờ trên tay cô là một tờ giấy thong
báo cô sắp sửa là mẹ, cái thai đã
được hơn 5 tuần tuổi. Cô muốn báo
tin cho anh biết nhưng sợ anh sẽ
sock nên cô đã không nói. Ở bên
cạnh anh cô đã hỏi anh :
- Nếu em có thai thì sao hả anh?
- Vậy thì anh sẽ rất vui, nhưng …. -
Nhưng gì?
- Điều kiện hoàn cảnh mình chưa có,
nên không thể để điều đó xảy ra.
- Haha nếu có con em sẽ tự mình giết
nó (cô bật cười)
- Em điên sao, con của anh , ai cho
em giết, em giết con thì anh sẽ giết
em
- Em biết rồi , nhưng nếu có thật
mình sẽ phá nó nhé, vì điều kiện
không cho phép
- Tùy em !
Câu nói của anh nhẹ nhàng làm cô
đau xé lòng, cô biết anh không hề
biết cô đã có thai, anh nghĩ cô chỉ
nói để trêu anh,vì mọi lần cô vẫn hay
làm thế. Nhưng giờ là cô hỏi thật …
Cô quyết định giữ bí mật và lặng lẽ ý
định sẽ tự bỏ đứa bé. Cho đến ngày
cô ở nhà anh cầm điện thoại của anh
lên lúc mà anh đi ra ngoài mua đồ ,
vào hộp thư đến thì có vài chục tin
của cô và một số lạ khác, cô đã đọc,
cô khóc … Anh thật sự đã phản bội
cô đến mức cô khiến cô không còn tin
vào mắt mình nữa. Đó là những tin
nhắn yêu thương của một người con
gái khác , không phải là cô người yêu
của anh. Cô biết anh và cô gái đó đã
qua lại vài tháng, cô cứ nghĩ anh đã
kết thúc nhưng không, thật đau đớn !
Cô bỏ chiếc điện thoại xuống giường
chạy vào phòng vệ sinh nôn ọe, cô
đang mang thai nên thường hay bị
nghén , đúng là đó chị hai của anh
đi vào trong thấy điều đó, chị đã
ngạc nhiên và chạy lại hỏi
- Em làm sao đấy? chẳng lẽ có thai
sao?
- Em … không … không…. ọe ọe . Cô
tiếp tục nôn ọe , không nói được lời
nào
- Cái gì mà không nữa, chị không ngờ
cô là người như thế đấy, cả nhà cô cứ
nghĩ cô hiền lành ngoan ngoãn lắm ai
ngờ cô lại chửa hoang như thế này
Cô sửng sốt trước câu nói của chị
anh , mặt cô bắt đầu mếu máo - Cái
gì chị nói em chửa hoang ? chửa
hoang gì chứ, người như chị có hiểu
được nghĩa của từ chửa hoang không
hả????
- Không phải thế còn là gì? Chúng
mày đã cười nhau đâu sao lại có con
được, chả là chửa hoang, đúng là đồ
con gái không ra gì. - Còn chị thì
sao? chị làm gì có tư cách gì? Để dạy
bảo tôi, chị nhìn lại mình đi , có tư
cách gì?????
- Gì chứ……????!!!!
- Còn gì nữa? chuyện của chị chị nghĩ
thiên hạ không biết sao? Tôi như thế
còn hơn chị không. chửa được chị
mới là cái loại con gái không ra gì. Cô
tức giận hét to vào mặt chị và đồng
thời ăn ngay cái tát giáng trời, không
phải của chị mà là của anh , anh
chạy vào và tát tôi. Lần đầu tiên cô bị
anh đánh , cô vùng chạy khỏi nhà
anh, ra khỏi anh , ra khỏi tình yêu
của cô dành cho anh. Cô vừa chạy
vừa khóc, mưa rơi từ lúc nào cô không
biết , nước mắt chan hòa cùng nước
mưa, cô chạy và chạy hết sức , cô
gồng mình chạy trong mưa , những
tìn nhắn, những lời nói như xối nước
lạnh vào mặt cô, và cả cái tát của anh
làm cô đau đớn…Về phía anh khi tát
cô xong tay anh run run, quay ra nói
với chị - Tại sao?? tại sao lại cãi nhau
chứ
- Tại gì mà tại , đáng đời nó, cứ nghĩ
mình là tướng à? Dù là có thai hay
không nhưng hỗn với bà ăn tát là
phải, thế còn là nhẹ.
- Cài gì?? Chị vừa nói gì? Có thai, ai
có thai????
- Người yêu mày chứ ai, nó đang có
thai, mày không biết à?
- Không thể nào
- Không cái gì, nó từ phòng mày chạy
ra nôn thốc nôn tháo, bị tao nói xong
còn cãi lại Anh chạy vào phòng cầm
điện thoại lên thấy điện thoại đang ở
phần hộp thư đến, anh chạy ra khỏi
nhà , chạy đi tìm cô. Người con gái
đã biết mọi lầm lỗi của anh mà vẫn
dửng dưng khi không có chuyện gì,
anh hối hận khi đã tát cô. Khi thấy
cái bóng liêu xiêu bé nhỏ của cô
đang chạy phía trước anh cố gắng
chạy theo và hét gọi lấy tên cô.
- Maiiiii, đứng lại đã Cô không ngoái
lại phía sau điều cô cần làm bây giờ
là chạy khỏi anh, phải thoát khỏi
vòng tay của anh , vì cô biết mỗi lần
bên anh tất cả mọi nỗi đau của cô
tan biến . Cô cắm đầu chạy khi ở
phía sau vẫn có tiếng gọi.
RẦMMMMMMMMMMMMM
MMMMMMMMMMM -
Khôngggggggggggggggggggggggggg
Tiếng anh hét lên trong mưa , phía
trước là cô gái bị xe ô tô đâm đang
nằm bất động trên đường, tất cả mọi
người đều chạy lại xem, anh phi thật
nhanh đến và quỳ xuống nâng người
cô lên
- Không khônggg . Maiii tỉnh lại đi em
huhu tỉnh lại đi . Maiiiiiii Tiếng anh
nấc lên trong màn mưa , mưa giờ
cùng với nước mắt , máu hòa vào
nhau . Cô đã thoạt khỏi anh , thoát
khỏi tình yêu của anh , anh gào thét
tên cô , cố gắng cõng cô chạy đưa cô
vào cấp cứu. Ngoài phòng cấp cứu
anh ngồi vò đầu bứt tóc, anh khóc,
anh khóc vì cô người con gái anh yêu
và khóc vì đứa con bé nhỏ của anh, 2
sinh mạng đang thoi thóp nằm trong
phòng cấp cứu, còn anh , anh đã hại
họ phải chịu nỗi đau như thế … Khi
bác sĩ bước ra anh chạy lại lắc tay
bác sĩ và hỏi dồn dập.
- Bác sĩ vợ tôi như thế nào rồi? đã
qua nguy hiểm chưa? Con tôi nữa???
Như thế nào rồi bác sĩ????????????
Người mặc blue đó khẽ lắc đầu , chép
miệng
- Xin lỗi cậu chúng tôi đã cố gắng hết
sức đứa bé không thể giữ được vì va
đập quá mạnh, còn vợ anh vì thiếu
máu nặng nên thật sự …. Chúng tôi
xin lỗi, anh hãy vào trong gặp vợ anh,
cô ấy nói muốn gặp anh lần cuối..
Anh lao thẳng vào phòng cấp cứu
bên cạnh người anh yêu, anh quỳ
xuống bên giường năm lấy tay cô.
Người cô rất nhiều máu , cô thoi thóp
từng hơi thở muốn nói điều gì đó… -
Không em đừng nói, đừng nói gì cả
huhu. Anh xin lỗi , anh biết lỗi rồi,
anh thề sẽ không làm gì sai cả, em
hãy cố gắng đừng làm anh sợ nữa,
em à anh xin lỗi
huuhuh
- … Em … em xin …. Lỗ….i
- Không em không sai điều gì cả,
người có lỗi là anh. Anh cầm chặt tay
cô , điều bây giờ là anh muốn truyền
lại sức mạnh, truyền hơi ấm cho cô …
- Điều hạnh phúc … nhất của anh …
là gì?????
- Là em … là em …. Anh xin em đừng
nói nữa, em hãy gắng lên , bác sĩ bác
sĩ hay cứu vợ tôi .
Khi cô nghe thấy câu nói đó của anh,
cô đã mỉm cười và từ từ tay cô trượt
khỏi tay anh . Đến giây phút cuối cô
vẫn mỉm cười, anh lại lay người cô và
hét lên
- Mai Mai em tỉnh lại đi, đừng ngủ ,
đừng ngủ huhuuh, Maiiiiiiiiiiiiiiiii
- Xin anh hãy bình tĩnh và tránh ra
cho
Bác sĩ vào sốc anh ra khỏi giường
bệnh, anh từ ngoài gục bên giường
bệnh cuối rạp người xuống và khóc,
người nhà cô giờ mới tới, họ lao vào
phòng , khóc thét lên khi thấy người
ta phủ lên người cô một mảnh vải
trắng từ đầu đến chân.
Một bó hóa hông trắng đặt nhẹ lên
gần tấm bia mộ trên đó có bức ảnh
người con gái nở nụ cười rất tươi.
Anh quỳ xuống ôm mặt khóc nấc lên,
những giọt nước mắt cho hạnh phúc
đã qua. Anh hiểu ra một điều rằng
niềm hạnh phúc nhất của con người
không phải thứ không bao giờ với tới
được, mà niềm hạnh phúc nhất của
con người là thứ mình đang nắm
giữ . Cũng như anh niềm hạnh phúc
nhất của anh là cô ...
ngoc anh

Tuesday, 27 May 2014

Chị Ơi, Em Yêu Chị!

Chị Ơi, Em Yêu Chị!

Khi gả về nhà anh, chị mười sáu, anh lên năm tuổi. Anh là con độc đinh, cha mẹ quý hơn vàng, chỉ tiếc anh quá nhiều bệnh tật.

Ông nội ở ngoài buôn bán nhỏ, gom được tí tiền. Bà nội tin Phật, một lòng thành kính, một lần bà nội xin được một quẻ xăm giữa miếu ngụt khói hương, nói phải cưới một cô vợ hơn tuổi cho thằng cháu đích tôn thì nó mới qua được vận hạn.

Bà nội đương nhiên tin vào lời Phật dạy chúng sinh nơi khói hương vòng quanh chuông chùa ngân nga, bởi thế ông bà nội bàn tính, đưa lễ hậu, kháo tin quanh vùng tìm mối nhân duyên cho anh.

Nhà chị năm miệng ăn, trông vào mấy sào ruộng bạc màu, chỉ đủ miếng cháo, mùa đông, cha chị vì muốn kiếm thêm ít đồng ra đồng vào, theo người ta lên núi đập đá, tiền chưa kiếm được, nhưng bị đá vỡ dập lưng, tiêu hết cả gia sản, bán sạch cả lương thực, bệnh không khỏi.

Hằng ngày cha chị chỉ có thể nằm trên giường, muốn chết mà chẳng chết cho. Hai đứa em trai còn chưa đủ tuổi lớn. Nỗi khổ sở của gia đình, nỗi ai oán của mẹ, làm những năm thời con gái của chị mang một gánh nặng tâm tư.

Vì thế bà mối đến, réo rắt: “Gả cô nhà đi, tiền thì để dưỡng bệnh cho cha, còn đỡ đần được tiền tiêu trong nhà”.

Mẹ chị lắc đầu, nào có ai muốn đẩy đứa con gái thơ dại của mình vào lò lửa? Nhưng chị xin: “Mẹ, cho con đi nhé, chỗ tiền ấy có lẽ chữa khỏi cho cha!”.

Tiếng kèn đón dâu thổi váng đầu ngõ trước ngôi nhà nhỏ của chị. Bố chị nằm trên giường tự đấm ngực mình; Con gái phải đem đổi tuổi thanh xuân, chấp nhận lấy một người chả xứng với mình chỉ vì cứu tôi và cứu gia đình này thôi ư!

Mẹ chị chảy nước mắt, tự tay mình cài lên tóc con gái cây trâm gài. Chị mặc áo đỏ đi giày thêu cúi lạy cha mình , tự buông tấm khăn đỏ che đầu mình, nước mắt lúc đó mới chảy ra, trộn phấn má hồng.

Từ đó, số phận cuộc đời chị và hôn nhân giao cả về tay một đứa con nít vô tri.

***

Bà mẹ chồng trẻ tuổi không phải là người khắt khe khó tính, bố chồng ở xa cũng chẳng cần chị tam khấu cửu bái, lạy chào dạ vâng. Anh vâng lời mẹ gọi chị là chị gái.

Hằng ngày, chị ngoài việc giúp mẹ chồng chăm ruộng rau và làm xong việc nhà, thì cắt thuốc cho chồng, sắc thuốc, may áo cho chồng, giặt giũ, cho chồng chơi, cho chồng ngủ, có lúc, anh ho suốt đêm, sốt cao, chị thức cả đêm chườm khăn hạ sốt, cho anh uống nước, uống thuốc.

Trong tim chị, chị coi anh như một đứa em trai.

Hàng xóm láng giềng gặp chị, chị thường cúi đầu lặng lẽ, không nói, vội vã đi qua. Không biết là ứng với quẻ xăm của Phật, hay nhờ chính sức mình mà anh vượt qua được bệnh tật, dưới sự chăm chút của chị, anh lần lượt chiến thắng mọi cơn bệnh tật lớn nhỏ: Ho gà, viêm màng não, lở loét v.v…

Dần dà, những tình cảm anh dành cho chị vượt quá tình cảm dành cho mẹ mình. Giữa những kẽ hở lúc bận rộn, hoặc khi anh đã ngủ say, chị thường khóc nước mắt nóng rồi thờ thẫn tự hỏi mình: “Đây là hôn nhân của mình ư, đây là chồng của mình ư?”.

Đến tuổi đi học, chị may cho anh một chiếc túi xách, dắt tay anh đến lớp. Những đứa trẻ trong và ngoài thôn thường vây lấy chị hát to: “Cô con dâu, cô con dâu, làm cái gì? Tắt đèn, thổi nến, lên giường…”

Chị không biết trong lòng mình là nỗi đau hay nỗi buồn, cúi gằm xuống, mặt đỏ lên rồi trắng bệch, trắng rồi đỏ. Một buổi tối, anh nằm trong chăn nói:

“Chị ơi, em yêu chị!”.

Chị lại là vợ. Vợ lại là chị. Chị nhìn gương mặt ngây thơ non nớt của anh, im lặng. Lần đầu tiên chị cười đau khổ.

***

Cha anh ở ngoài buôn bán nhiễm phải thói cờ bạc, chỉ vài ngày mà thua sạch bách bao gia sản tích cóp khổ sở lâu nay.

Sau khi bố mẹ chồng chửi bới cãi vã ầm trời, bố chồng chị dứt áo bỏ nhà ra đi, từ đó không ai gặp lại ông nữa, nghe người ta nói khi đó ông bị lính bắt đi làm phu. Lúc đó trên người mẹ chồng chị còn vài thứ trang sức, cầm đi đổi lấy vài đồng tiền.

Mẹ chồng và chị bàn nhau mua lấy ba mẫu đất. Không thể mượn người làm nữa rồi, mẹ chồng con dâu xoay ra xắn ống quần lên lội ruộng, ngày còn ở nhà chị từ nhỏ đã giúp cha mẹ làm ruộng, khổ sở gì chị cũng đã nếm trải qua. Chỉ khổ cho bà mẹ chồng chị xưa nay chưa từng phải trồng lúa bao giờ.

Một nhà vốn giàu có bỗng chốc hóa bần cùng, đàn ông bỏ đi không tăm tích, bà mẹ chồng vừa đau vừa hận, lại thêm việc làm ruộng nặng nhọc, làm bà kiệt quệ, ốm rồi không dậy nổi. Trước lúc lâm chung, bà kéo tay chị, gần như van vỉ nói:

“Nó hãy còn nhỏ dại, xin cô chăm sóc nó, nếu cô muốn ra đi, xin hãy đợi lúc nó trưởng thành”.

Chị nắm chặt tay anh. Từ đó, số mệnh của anh lại bị chị dắt đi.

Chị là người phụ nữ trọng tình nghĩa, chưa từng hứa gì, nhưng chị vẫn cùng anh như cũ. Từ đó về sau, ngay cả chính chị cũng không nhận ra mình rốt cuộc là vợ, là chị hay là mẹ của anh?

Chị quần quật không ngày không đêm, làm việc để anh tiếp tục đi học. Cuộc sống của họ trôi qua khổ nhọc nhưng bình lặng giữa tình chị em sâu nặng, tình yêu bao la như tình mẫu tử bền chặt.

Khi anh tốt nghiệp trung học thi đỗ vào một trường Đại học Sư phạm, chị thay anh thu xếp hành lý, lại một lần nữa đưa anh tới trường.

Chị nhìn cậu con trai trẻ măng vừa qua tuổi dậy thì, do chính tay mình nuôi lớn từ nhỏ đến giờ, chị chỉ dặn anh hãy cố mà học hành, ngoài ra chị không nói thêm điều gì nữa.

Nhưng anh vẫn nói: “Chị, chờ tôi quay về nhé!”.

Tim chị đập nhẹ một nhịp, nhưng mặt vẫn bình thường, có điều khóe miệng ẩn một nụ cười hân hoan rất nhẹ mà người khác khó nhìn thấy. Khóe cười ấy không phải vì câu nói của anh, mà vì những gì chị bỏ ra, đã được đáp đền lần đầu.

***

Chị vẫn làm ruộng như trước, nhịn ăn nhịn mặc dành tiền gửi đi.

Hai năm đầu, nghỉ hè và nghỉ Tết anh đều về quê giúp chị làm việc. Nhưng năm thứ ba đại học, anh viết thư về nói: Chị đừng gửi tiền nữa. Và kỳ nghỉ tôi cũng không về nữa đâu. Tôi muốn ra ngoài kiếm việc làm thêm, đỡ gánh nặng cho chị.

Lúc đó chị đã 29 tuổi.

Ở quê, người như chị đã là mẹ của mấy đứa con. Người trong làng đều bảo, chị nuôi anh lớn khôn, lại còn cho anh thoát li đi học, thế coi như là đã quá tốt với anh rồi, chị già hơn anh mười một tuổi, thôi đừng chờ chồng nữa.

Bây giờ anh đã đi xa, ở ngoài thế giới bao nhiêu xanh đỏ tím vàng, biết chồng mình có về nữa hay là không về nữa!

Chị cũng không biết trong lòng mình là đang thủ tiết, giữ đạo phu thê: Dù sao thì mười mấy năm trước chị cũng là một cô dâu gả cưới đàng hoàng về nhà anh; hay là mình đang vì câu nói trước ngày anh lên đường đi xa: “Chị, chờ tôi quay về nhé!”; hay là chị đang lo âu như người mẹ không yên tâm về đứa con nhỏ của mình đang ở xa; chị cứ chờ.

Chị cứ giữ sự yên tĩnh và ít lời như mấy chục năm nay đã từng.

Cuối cùng cũng đã đến lúc anh tốt nghiệp. Anh quay về. Anh đã là một người đàn ông trưởng thành có phong cách và khí chất, dáng dấp một người đàn ông nho nhã hiểu biết.

Còn chị, dãi nắng dầm sương, gương mặt nhọc nhằn lao khổ đã sớm bay hết những nét đẹp thời trẻ, là một người đàn bà nhà quê đích thực.

Trong lòng chị chỉ còn coi anh là một đứa em trai thân yêu. Chị không dám ngờ anh đã nói với chị: “Chị, tôi đã trưởng thành, giờ chúng ta có thể thành thân!”.

Chị nhìn anh, như đang nằm mơ, chị sợ mình đang nghe nhầm. Anh cũng là một người đàn ông trọng tình trọng nghĩa như chị?

Chị cười, tự đáy lòng dâng lên miệng cười rạng rỡ, cũng để rơi xuống những giọt nước mắt đẹp đẽ nhất đời người.

***

Anh ở lại thị trấn dạy học, chị ở nhà làm ruộng. Họ có với nhau một con trai một con gái.

Sau này, anh đến khu mỏ dầu dạy học, lên chức hiệu trưởng một trường Trung học nhờ vào bằng cấp và kinh nghiệm dạy học của mình. Vì hộ khẩu, con cái vẫn để ở nhà cho chị nuôi nấng. Sau khi nhập được hộ khẩu, anh về quê đưa vợ con lên trường.

Các giáo viên trong trường đến giúp hiệu trưởng dọn nhà. Có một giáo viên bộc tuệch chạy ra nói:

“Hiệu trưởng, sao anh đón mẹ và em trai lên ở mà không đón cả chị nhà và các cháu luôn?”.

Một sự im lặng bao trùm, mọi người đều ngoái đầu nhìn chị. Lúc ấy, mặt chị sượng trân trân, không biết nên nói gì, chị cười méo mó, nhìn anh biết lỗi. Anh ngoái đầu nhìn chị, nói với tất cả mọi người với giọng chắc nịch:

“Chị các chú đây. Có cô ấy mới có tôi ngày hôm nay, thậm chí cả tính mạng tôi”.

Chị nghe anh nói, mắt chị dâng lên toàn là nước mắt.

***

Năm tháng như bài ca, tình yêu như ngọn lửa

Bây giờ chị đã bảy mươi hai, vì làm việc nặng nhọc quá nhiều, sức khoẻ kém, bệnh phong thấp làm chị đi tập tễnh. Anh sáu mươi mốt, đã về hưu từ lâu.

Hai năm nay họ dọn về khu nhà này ở, nếu hôm nào trời không mưa gió, hoặc ngày quá lạnh, đều có thể gặp bóng dáng họ ở khu sân chơi, bồn hoa; chị nắm gậy chống, anh đỡ một bên, đi chậm chạp từng bước một về phía trước, như đang dìu một đứa trẻ tập đi, chăm sóc như thế, ân cần như thế.

Những người biết chuyện của họ đều nhìn theo, cảm động bởi mối tình sâu nặng và bền chặt của anh và chị, mang nghĩa đủ tình đầy đi dọc một kiếp người. Anh nói:

“Cô ấy mang cho tôi sinh mệnh, cho mẹ tôi sự ấm áp, cho tôi một mái nhà, bây giờ, tôi dành nửa cuối đời tôi chăm sóc cô ấy”.

Anh dắt tay chị, như ngày đó chị dắt tay đứa bé năm tuổi, họ cùng mỉm cười, đẹp như nét mây chiều êm ái nơi chân trời mùa hạ...

Truyện ngắn.. CHIẾC CHĂN MÁU



Một câu chuyện hay! Ko dài lắm đâu, có gắng đọc hết nhé! ^^
Cô vốn là một người con gái xinh đẹp. “Vệ tinh” xung quanh cô nhiều không kể xiết, nhưng cô bỏ ngoài tai tất cả để chọn anh - một công nhân làm việc ở nhà máy, thu nhập còn không đủ cho 3 bữa ăn hàng ngày. Cô chấp nhận từ bỏ cả gia đình, thậm chí là công việc đầy tương lai của mình để cưới anh.

Sau khi kết hôn, anh và cô mượn được nhà kho của một người bạn, họ sắp xếp lại thành một tổ ấm giản dị. Mùa đông đến, căn nhà kho trống trải hút gió lại càng trở nên lạnh giá. Khi ấy chưa đủ tiền mua chăn, cô thường bị giật mình tỉnh dậy giữa đêm vì lạnh. Những lúc đó, anh chỉ biết ôm chặt cô vào lòng, dùng hơi ấm của cơ thể sưởi ấm cho cô.

Một ngày cô trở về nhà với vẻ mặt thất thần nhợt nhạt, anh lo lắng hỏi cô có phải bị bệnh rồi không? Cô chỉ mỉm cười nói: “Em hơi mệt thôi!” rồi hân hoan rút từ trong túi ra một tờ bạc nhét vào tay anh: “Chúng mình có tiền rồi anh ạ, mình đi mua một chiếc chăn thật ấm để đắp nhé.” Anh sững người ngạc nhiên nhìn tờ tiền trong tay cô, giọng run run: “Làm sao em lại có nhiều tiền vậy?” Cô vui vẻ kể lại cho anh tiền là do cô kiếm được khi đi phát tờ rơi. Cô phải đứng từ sáng đến tối mới được trả ngần ấy tiền. Nói rồi cô vội vàng kéo anh ra khỏi nhà, không cho anh hỏi thêm điều gì nữa. Họ mua môt cái chăn vừa tầm tiền. Từ đó, giữa đêm cô không còn bị giật mình thức giấc nữa.

Vài năm sau, anh tìm được công việc tốt hơn, rồi kiếm được nhiều tiền, tự mở công ty. Không bao lâu anh đã xây cho cô một ngôi nhà khang trang, mua ô tô cùng rất nhiều đồ dùng đắt tiền khác. Anh nói muốn dành cho cô một cuộc sống ấm no đầy đủ bù đắp lại những tháng ngày khó khăn vất vả trước đây. Cuộc sống bỗng vụt thay đổi khiến cô có phần bàng hoàng chưa kịp thích nghi với điều kiện mới.

Ngày chuyển nhà, anh bảo những đồ đạc cũ trong căn nhà kho của họ trước đây anh đều muốn vứt đi không giữ lại bất cứ cái gì. Nhưng cô khăng khăng nói muốn giữ lại cái chăn để đắp. Và rồi một thời gian dài nữa họ vẫn dùng cái chăn cũ ấy, giờ đây nó đã trở nên xù xì cũ kĩ, còn bị rách khá nhiều chỗ. Anh không ngừng phàn nàn với cô: “Thôi bỏ cái chăn cũ này đi em, mình có thể mua một cái chăn mới ấm áp và tốt hơn rất nhiều. Em xem cả nhà mình toàn những đồ đắt tiền, nhìn cái chăn cũ này trong nhà trông thật chướng mắt”. Nhưng cô vẫn cố chấp nhất quyết giữ lại cái chăn cũ ấy, vì chỉ khi đắp nó cô mới cảm thấy ấm áp và được che chở.

Một hôm, anh về nhà mang theo một cái chăn mới và nhất quyết bảo cô bỏ cái chăn cũ đi. Lần này dù không nỡ nhưng cô vẫn nghe theo lời anh. Từ đó, hàng đêm cô ngủ không còn ngon giấc nữa, trong lòng cô lúc nào cũng cảm thấy thấp thỏm lo lắng khiến cô lại không ngừng giật mình giữa đêm. Và mỗi lần tỉnh dậy như thế, hai mắt cô lại đầm đìa nước. Anh vốn không biết rằng để mua được cái chăn đó cô đã phải đi bán máu lấy tiền chứ không phải đi phát tờ rơi như cô nói với anh. Lần đầu tiên bán máu, biết bao đau đớn, cũng chỉ vì muốn có cái chăn này. Vậy mà anh lại nỡ vất bỏ nó. Cô dần cảm thấy anh không còn yêu cô như xưa nữa.

Một ngày anh có việc gấp phải ra ngoài, quên mang theo máy tính xách tay quen thuộc. Trên màn hình của anh vẫn hiện lên trang blog anh viết hàng ngày. Và cô bất chợt đọc được dòng chữ anh hình như mới viết không lâu.

“Ngày hôm ấy em từ đâu về khuôn mặt tái xanh nhợt nhạt khiến cho tôi lo lắng vô cùng. Rồi em nói em đi phát tờ rơi để mua chăn cho hai đứa. Tối hôm đó chúng tôi nằm ngủ ấm áp trong chiếc chăn mới, thấy em nằm cuộn tròn trong lòng tôi say trong giấc ngủ, tôi thương em biết bao. Đã bao đêm rồi em không được ngủ ngon đến vậy. Và rồi tình cờ tôi nhìn thấy trên tay em có một vết sưng nhỏ, dường như bị kim tiêm đâm vậy. Tôi bỗng hiểu ra tất cả. Hóa ra em nói dối tôi em đi phát tờ rơi, thực ra em đã đi bán máu để có tiền mua chăn, chỉ vì một cái chăn mà em đã phải khổ sở đau đớn đến vậy. Đêm đó tôi đã khóc vì thương em và cũng thầm hứa sẽ cố gắng làm việc, phấn đấu trở thành một người thành đạt, để có thể bù đắp lại những ngày tháng khốn khó này cho em. Và giờ đây tôi đã thực hiện được lời thề đó. Hôm qua tôi quyết định đến trạm hiến máu, tôi chỉ muốn cảm nhận một chút nỗi đau em từng trải qua. Khi chiếc kim tiêm đâm vào mạch máu, một cảm giác nhói buốt lan dọc khắp cơ thể. Nhưng tôi không thấy đau, ngược lại, rất hạnh phúc. Tôi lấy tiền bán máu và đi mua chiếc chăn mới này. Tôi muốn nó là món quà bất ngờ dành cho em...”

Nước mắt cô đã ướt đẫm tự độ nào. Hóa ra tình yêu của anh dành cho cô vẫn sâu đậm và lớn lao đến vậy. Mùa đông năm nay anh đã đổi máu của mình tặng cho cô chiếc chăn ấm, có lẽ đó cũng sẽ là chiếc chăn ấm áp nhất cô có trong đời...

LÀM DÂU




Lần đầu tiên Hoàng đưa bạn gái về nhà giới thiệu với mẹ, chàng đã cẩn thận dặn dò nàng : 

-“Mẹ anh là một người khá kỹ tính, em nhớ cẩn thận và khéo léo nhé, nếu biết cách làm vừa lòng mẹ, mẹ sẽ quý em lắm đấy!”

Mai gật đầu khe khẽ :

- “Em biết rồi, em sẽ cố gắng”.

Đón Hoàng và Mai ở cửa mẹ Hoàng cười nhạt :

– Hai đứa về đấy à, vào thay quần áo rồi ra ăn cơm, em nó chuẩn bị sẵn cả rồi đấy

Mai xăng xái đặt túi hoa quả lên bàn rồi xắn tay áo đon đả :

– Dạ, để cháu dọn mâm giúp em ạ!

Vừa bước đến cửa bếp, mẹ Hoàng đã nhẹ nhàng :

- Còn con gà ở trên thớt đấy chưa chặt đâu, cháu vào chặt bày ra đĩa rồi mọi người cùng ăn.

Mai vâng dạ chạy vào bếp, một con gà luộc sẵn và một chiếc dao đã nằm ở đó tự bao giờ. Mai cầm dao bắt đầu công việc chặt gà của mình, nàng loay hoay mà không biết chặt thế nào cho hợp lý. Cái thớt quá bé và con dao thì quá nhỏ, lại có vẻ cùn. Nàng nhìn quanh, chẳng thấy con dao nào nữa, cũng chẳng thấy một cái thớt nào to hơn. Nàng nghĩ bụng : “hay là mẹ anh muốn thử mình”.

Nàng nhắm mắt nhắm mũi cố lấy hết sức giáng một nhát xuống con gà, gà không đứt, nước bắn tung tóe suýt rơi xuống đất. Nàng luýnh quýnh xoay con gà lại giữa thớt giáng thêm một nhát nữa. Lần này thì conn gà đã chia ra làm đôi nhưng có vẻ chẳng đẹp mắt chút nào. Nàng do dự định hỏi con dao sắc hơn cho dễ chặt nhưng lại ngại, nàng vật lộn với con gà gần mười lăm phút.

Khi đĩa gà được bày ra,dù cố sắp xếp để che đậy những phần nát nhưng cũng không thể nói đó là một đĩa thịt gà đẹp được. Nàng bối rối đặt đĩa thịt lên mâm trong khi mẹ Hoàng và cô em gái đã ngồi đợi sẵn. Mẹ chàng gắp một miếng thịt gà cho vào bát của mình, bà nhăn mặt, miếng thịt vừa to lại vừa xốc xếch.




Mai lắp bắp :

– Dạ, tại dao cùn quá, thớt lại bé nên cháu….

Hoàng chữa thẹn cho người yêu :

– Thôi, đằng nào cũng chặt rồi, một con gà ra đấy cả mà, mọi người ăn đi

Mẹ Hoàng lại nhỏ nhẹ :

- Lần sau chặt gà phải biết chặt đôi con gà ra, rồi chặt cánh, đến đùi, nó mới đẹp và ngon được.

Mai lí nhí :

– Dạ cháu biết rồi ạ! – Trong bụng nàng lại nghĩ thầm, rõ ràng mình cũng chặt đúng quy trình, nhưng dao cùn như thế ai mà chặt đẹp được chứ!

Bữa ăn trôi đi trong im lặng, vài lần nàng có ý định gắp cho mẹ Hoàng nhưng cứ thấy ngại ngùng, nàng cúi đầu ăn hết bát cơm rồi xin phép rời mâm. Hoàng kéo người yêu ngồi lại ăn thêm nhưng Mai từ chối, nàng cảm thấy khó ăn, có cái gì đó cứ nghèn nghẹn ở cổ.

Xong bữa nàng lại xăng xái chạy ra rửa bát, cô em của Hoàng cười tươi :

– Mấy khi có người rửa bát hộ, chị rửa đi nhé, em đi tắm một chút. Mai cười gật đầu.

***

Buổi trưa, khi mọi người đi ngủ hết, Hoàng cũng leo lên giường ngủ bỏ mặc Mai một mình ở ghế sô pha. Mẹ của Hoàng ngủ được một lúc đi ra phòng khách thấy Mai đang gật gù bên giường của Hoàng bà vội bảo :

- Cháu lên ghế sô pha ngủ một giấc đi.

Nàng im lặng đứng dậy định đi thì Hoàng tỉnh dậy, anh vội vã :

– Thôi, em ngủ ở giường anh đây này, để anh ngủ ở ghế cho.

Mẹ Hoàng lườm một cái rồi đi vào phòng bỏ mặc Mai và Hoàng ở lại với cái nhìn ngơ ngác. Mai thấy tủi thân, nàng nói dỗi :

- Thôi, anh ngủ trên giường đi, không mẹ anh lại xót, em ngủ ghế cũng được.

Hoàng kéo Mai lại nhưng nàng đã ôm gối đến ghế sô pha. Mai úp mặt vào gối, quay vào bên trong, một giọt nước mắt tủi thân trào ra, nàng bắt đầu cảm nhận sự khó khăn của việc làm dâu bắt đầu đến với mình.

***

Lần thứ hai Mai vào nhà Hoàng đó là dịp nàng nghỉ Tết, ghé lại thành phố chơi mấy ngày khi Hoàng năn nỉ. Nàng biết thế nào mình cũng sẽ chung sống với Hoàng và cả mẹ Hoàng nên nàng cũng không muốn mẹ chàng phật lòng nhiều. Đón nàng ở cửa vẫn là nụ cười nhạt của mẹ Hoàng. Nhưng khi thấy Mai xách một túi quà to, bà đã vội đỡ lấy cho mai, xuýt xoa hỏi thăm về công việc và câu chuyện đi đường của Mai.

Bà vồn vã :

– Lương của Mai được bao nhiêu một tháng mà mua quà cho nhà cô nhiều thế này?

Mai ấp úng :

-Dạ, cháu cũng mới đi làm được hơn một năm nên lương còn thấp lắm à, tết nhất cháu mua hộp quà biếu gia đình cô chứ không có gì nhiều đâu ạ!

Hoàng từ ngoài sân chạy vào, chỉ hộp quà to hơn trên bàn dặn Mai :

– Tý nữa em nhớ mang hộp quà anh mua về biếu bố mẹ, không lại quên mất. Ra tết rỗi thì anh qua nhà em chơi sau, chắc trong tết anh bận phụ mẹ lau dọn nhà cửa.

Mẹ Hoàng lại đặt cái nguýt dài lên môi:

– Ôi, tôi cứ tưởng anh chị mua cho gia đình này đấy, thế ra hộp kia là cho bên bố mẹ vợ tương lai à? Cậu Hoàng quý hóa nhỉ, mẹ đẻ ở đây cậu đã bao giờ mua cho cái gì mà chưa gì bên vợ đã đầy đủ nhỉ?

Hoàng nhăn mặt :

-Mẹ!

Biết ý Mai chữa thẹn :

- Dạ thôi, nhà cô cứ để đấy trang trí bàn thờ tết với cả biếu bên anh em nội ngoại, cháu về quê cháu mua sau cũng được ạ! Đường xa xe cộ dịp tết lại đông cháu mang về chắc sợ vỡ mất thì tiếc lắm!

Mẹ Hoàng không nói gì, bà đứng dậy đi vào nhà bỏ mặc Mai và Hoàng đứng ngẩn ngơ nhìn nhau.

Mai thấy uất ức, nàng cầm túi xách dùng dằng định về nhưng Hoàng đã kéo nàng lại, xin lỗi nàng rối rít :

– Thì anh đã bảo mà, mẹ khó tính, em phải biết cách mà chiều mẹ chứ!

Mai chua chát :

– Em chiều theo kiểu nào được anh?

***

Mai bàn bạc với Hoàng chuyện ở riêng. Nàng nghĩ lấy nhau rồi nàng sẽ không thể ở chung với mẹ chồng được vì nàng cảm giác nghẹt thở mỗi khi đối diện với mẹ của Hoàng. Nàng sợ xung đột sẽ xảy ra khi về ở chung trong một mái nhà. Nhưng khi vừa nói ý định đó ra Hoàng đã từ chối ngay :

- Không được, vợ chồng mình phải ở với mẹ chứ, em không thương mẹ sao? Anh đã nói với em rồi còn gì, ba mất sớm, mẹ tự mình nuôi hai anh em anh trưởng thành, mẹ khó tính là điều đương nhiên. Em phải hiểu và thông cảm cho mẹ anh chứ!

Mai phân bua :

– Em hiểu, nhưng em có cảm giác mẹ hơi khắt khe với em, hay em làm cái gì sai? Nếu cưới nhau mà suốt ngày em bị mẹ mắng thì chắc em không chịu được đâu.

Hoàng nhẹ nhàng :

– Anh biết em khó xử như thế nào nhưng em cần cố gắng thật nhiều hơn nữa để làm vừa lòng mẹ thì mẹ sẽ chiều em thôi mà. Cuộc sống thành phố nó khác ở nông thôn, em phải biết cách hòa nhập chứ!

Mai nhăn mặt khó chịu :

– Anh không phải dạy em, ít ra em cũng học ở thành phố bảy năm, hai năm em đi làm nữa không ít để em không hiểu gì về cuộc sống thành phố.

Hoàng im bặt, chàng chui vào lòng Mai tỏ ý hối lỗi nhưng Mai đã đẩy anh ra. Mai lạnh lùng :

-Em muốn yên tĩnh một lúc!

***

8.3 Mai xin nghỉ sớm vào shop quần áo tìm mua cho mẹ Hoàng một bộ quần áo. Vừa chọn Mai vừa nghĩ xem vóc dáng của mẹ Hoàng như thế nào để mua cho phù hợp. Suốt hai tiếng lựa chọn nàng đã mua được hai bộ cho mẹ Hoàng và một bộ cho mẹ mình. Nàng đóng gói cẩn thận ra bưu điện gửi về cho hai mẹ.

Hai ngày sau, mẹ Mai gọi điện ra rối rít :

– Con gái mẹ chu đáo thế, lại còn nhớ ngày 8.3 mua quà cho mẹ nữa cơ à? Thế có biết đường mua quà cho mẹ của cậu Hoàng không?

Mai vui vẻ :

– Dạ con có nhớ mẹ ạ!

Hai ngày hôm sau Hoàng sang chơi, chàng buồn buồn bảo :

– Em mua quà cho mẹ mà chẳng để ý gì cả, đến cái mác em cũng làm bung ra, làm mẹ cứ nghĩ là hàng hiệu giả, mẹ chẳng chịu mặc kia kìa.

Mai uất ức :

– Gửi bưu điện thì nó phải có quá trình vận chuyển bốc dỡ hàng, va chạm rơi mác thì có gì to tát đâu mà phải thế! Mẹ anh không mặc thì thôi, em cũng vì nhớ đến ngày mà quan tâm, sao cứ phải khắt khe thế cơ chứ!

Hoàng nhăn nhó :

- Thì em gọi điện về mà giải thích với mẹ, sao lại quát anh! Mà sao dạo này anh thấy em khó tính thật đấy

Mai vặc lại:

– Thế 8.3 anh mua quà gì gửi về cho mẹ em, em nghe mẹ nói anh còn không gọi điện chúc mừng mẹ em cơ mà!

Hoàng ngớ người, chàng ta gãi đầu gãi tai :

– À thì…công việc lu bu anh quên mất! Mà mẹ em nữa cũng lắm chuyện cơ,có thế mà cũng nói với em!
Mai bực tức :

– Em thấy anh có quên bạn anh đâu, hôm đấy anh còn nhắn tin, gọi điện chúc mừng mấy người liền cơ mà, sao mẹ em mà anh lại quên được chứ!

Hoàng đỏ mặt không nói được lời nào!

***

Lần thứ ba Mai vào nhà Hoàng đó là khi hai gia đình có ý định đi lại với nhau để bàn chuyện cưới xin cho Hoàng và Mai. Mai đi cùng bố và mẹ, bác trai, bác gái đến nhà Hoàng vào một buổi chiều mùa hè. Khi xe vừa đỗ trước cổng, Hoàng đã đứng đó tự bao giờ tươi cười đón bố mẹ vợ và các bác. Mẹ của Hoàng đứng ở cửa đon đả :

– Ôi các bác, quý hóa quá, các bác vào đây chơi, ngồi xơi với gia đình em bữa cơm thân mật!

Khi bốn người bên nhà Mai đi xuống, định bước vào nhà thì mẹ Hoàng kêu lên :

– Ấy ấy, các bác cứ để dép ở ngoài, em mới lau nhà, ở thành phố nó khác nông thôn là vậy đấy!

Bố mẹ Mai và hai bác khựng lại, nhưng rồi họ vui vẻ cởi dép đi vào nhà, Mai đứng đó lòng đầy hối hận, hối hận vì đưa ba mẹ và hai bác đến ra mắt nhà chồng tương lai mà bị coi chẳng ra gì cả. Đến cả cái dép cũng bảo phải tuột ra, có phải bố mẹ nàng không biết cách đâu mà phải như thế! Nàng thấy mình xấu hổ không biết chui vào đâu được. Bữa cơm ra mắt hai họ trầm hẳn xuống.

***

Mai nói lời chia tay Hoàng trong một ngày cách lễ ra mắt không xa. Hoàng ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Mai bảo :- Em không thể lấy một người mà mẹ anh ấy và cả anh ấy không biết trân trọng em và gia đình em!

Rồi Mai quay đi giấu những giọt nước mắt lăn dài trên má. Nàng biết đó là cách lựa chọn duy nhất để Hoàng thay đổi và cả mẹ Hoàng nữa..

Vẫn đợi em quay về

Nhưng anh đi vội quá, anh đi mà chưa dạy em, dạy em cách để có thể quên anh đi. Mãi mãi!
***
Phong tới đón Vân trong ở sân bay, khi nắng chiều tắt lụi sau những rặng cây ven đường.
Lâu rồi không trở lại Hà Nội, những cảm giác trong Vân chẳng hề mới mẻ, tất cả mọi thứ như mới chỉ xảy ra ngày hôm qua vậy. Nghĩ tới những điều đó, trong lòng Vân gợn lên những cảm giác nao nao khó tả.
“Lần này chị ra ngoài này có việc gì?”.

Phong lên tiếng, Vân quay về với thực tại, Vân quên mất là đang đi bên cạnh Phong, cậu em trai nhỏ hơn Vân hai tuổi.

“Chị ra đây có chút việc tranh thủ đi chơi chút xíu, xa Hà Nội cũng hai năm rồi nên có chút nhớ” Vân khẽ cười.

“Cũng gần tới 7 giờ tối rồi, chị lên xe đi Phong chở về, chứ đi bộ mãi thế này thì tối mất”

Vân gật đầu, Phong giúp Vân xoay sở đống hành lý, rồi Vân trèo lên xe, Phong đưa Vân tới thằng nhà cậu út.
1. Ký ức của Phong
Dũng bị bệnh nặng nhưng Dũng giấu Vân, không muốn cho Vân biết chuyện, Vân là người yêu Dũng nhưng không vì thế mà anh nói cho Vân biết, bởi Vân còn ti tỉ những thứ khác phải lo mà công việc rồi học hành. Dũng cũng nói với mẹ là đừng cho Vân biết vội, Dũng nghĩ rằng mình cần có thời gian để sẵn sàng nói chuyện đó với Vân.
Từ ngày Dũng đổ bệnh, mẹ Dũng lo lắng nhiều lắm, có khi mẹ thức cả đêm để chăm sóc cho Dũng, những giọt nước mắt lại lăn dài trên gương mặt tiều tụy, hốc hác của bà. Từ ngày ba Dũng bỏ đi trong nhà chỉ có mẹ và Dũng, Dũng là niềm an ủi lớn nhất của mẹ, Dũng bị như thế bà ấy không lo sao được.
Dũng và Vân yêu nhau cũng được gần hai năm rồi. Vân là con gái miền Nam thẳng thắn, mạnh mẽ và cá tính. Còn Dũng là chàng trai Hà Nội ấm áp và chân thành, hai người họ đến với nhau, mau chóng và nhẹ nhàng như gió, như nắng vậy. Thực sự trông họ rất xứng đôi.
Phong là bạn Dũng, nên Phong cũng biết Vân. Phong gặp Vân lần đầu tiên trong triển lãm chung của Dũng và Phong, chẳng hiểu sao khi đó, khi cậu nhìn thấy ánh mắt, thấy nụ cười hồn nhiên của Vân, anh cứ đứng im ở đó, lặng ngắm Vân. Chỉ tới khi Dũng đập bộp vào vai Phong và nói rằng: “ Đây là chị Vân, bạn gái của anh”  “Còn đây là Phong, đồng nghiệp của anh” Đăng giới thiệu một hồi. Vân mỉm cười chào Phong, Phong bối rối đáp lại “Em…em chào chị” Mặt cậu đỏ chín lên, ngượng ngùng.
Từ hôm đó, thi thoảng Đăng cũng rủ Phong đi chơi cùng với hai người, Phong ít khi nói thi thoảng khẽ cười theo. Những lúc đó Vân lại bày ra cớ để trêu trọc Phong, nào là “Em đẹp trai mà ít nói như vậy, bọn con gái nó thích lắm đó” “Đẹp trai như vậy, thì kiếm cô nào mà yêu đi chớ” Những khi đó Phong cũng chỉ biết cười.

Cũng chẳng biết tự lúc nào Phong dành thời gian nghĩ tới Vân nhiều đến như vậy, trước đâu cậu trong con người cậu chưa từng tồn tại cái cảm giác đó, như lúc này. Hình ảnh của Vân, ánh mắt đó, nụ cười ấy cứ loay hoay quẩn quanh trong đầu Phong, cậu cũng không biết định nghĩa nó như thế nào nữa. Đôi lúc cậu tự nhủ mình phải dứt nó đi thôi, Dũng là người yêu Vân và Vân cũng yêu Dũng rất nhiều, trong mắt Vân, Phong cũng chỉ là cậu em trai nhỏ hơn Vân hai tuổi mà thôi. Phong nghĩ mình đã suy nghĩ quá nhiều rồi, câu cũng nghĩ rằng những cảm giác này chỉ tới với cậu một cách bất chợt thôi y như những cơn gió vậy, thoáng bay đến rồi lại thoáng bay đi, nhưng sự thực nó chưa bao giờ biến mất, sau ngần ấy năm. Phong luôn nghĩ về Vân, luôn nhớ tớ Vân , hơn lúc nào hết.
Ngày đó, Vân yêu Dũng nên có chuyện gì Phong cũng chỉ để nó ở trong lòng thôi, trong một góc nào đó sâu thẳm nhất trong đáy lòng mình. Đôi khi Phong ghen tỵ với Dũng, nhưng dù sao Vân cũng chỉ yêu một mình Dũng mà thôi, trong mắt Vân, Phong vẫn mãi chỉ là cậu em trai nhỏ hơn mình hai tuổi mà thôi.
Tình yêu của họ mặn nồng thắm thiết vô cùng, Phong nghĩ rằng sẽ chẳng có thứ gì, có điều gì có thể chia cắt họ, không cho họ đến với nhau. Nhưng cuộc đời luôn bất công như vậy, luôn trêu ngươi trước số phận của mỗi con người, luôn tạo ra những khổ đau mãi tới sau này vẫn không thể lành lặn lại như trước được, những vết cứa ứa máu và vô hình.
Mùa đông năm đó, Dũng mất vì căn bệnh ung thư quái ác. Vân cũng biết trước được, rồi mọi chuyện sẽ xảy ra như vậy, nhưng sự thực đó vẫn vượt sức tưởng tượng của bản thân Vân, Phong biết rằng Vân tỏ ra mạnh mẽ như vậy thôi, nhưng sâu thẳm trong lòng Vân lại là sự yếu đuối, mỏng manh và dễ vỡ. Phong vẫn nhớ cái ngày đó, Vân khóc nhiều lắm, khóc cho tới khi cô không còn có thể khóc được nữa, đôi mắt Vân khô dại đi, tấm thân ngày càng tiều tụy, nhiều lúc Vân ngất lịm đi, Phong vào viện trông Vân đến hai tuần liền. Vết thương trong Vân quá lớn, biết lúc nào nó mới có thể lành lại, trả lại cho Phong, cô gái mạnh mẽ cá tính ngày nào.
Sau ngày đó, Vân rời xa Hà Nội, bởi Vân nói rằng không muốn lưu giữ một chút ký ức nào về nơi này nữa, cô chọn cách ra đi, trốn chạy nhưng đau thương. Phong muốn níu kéo Vân, nhưng không thể, Phong nghĩ rằng Vân cần có thời gian để sắp xếp lại mọi chuyện.
“Ở nơi này, anh luôn nhớ về em, muốn được nhìn thấy dáng người, ánh mắt hay nụ cười của em trong mùa thu Hà Nội, tôi muốn ở gần bên cạnh em để xoa dịu đi trong em những vết thương quá khứ, để tôi có đủ can đảm để nói rằng: Tôi nhớ em tôi yêu em nhiều lắm”
2. Ký ức của Vân
“Em yêu anh nhiều không?”
“Sao tự dưng anh lại hỏi như vậy?”
“Thì em cứ trả lời đi mà”
“Dĩ nhiên là có chứ, vậy nên đừng bao giờ rời xa em anh nhé?”
Anh chỉ khẽ cười, lặng lẽ như mùa thu Hà Nội vậy, như một câu trả lời chắc chắn rằng anh sẽ không bao giờ rời xa em đâu, anh sẽ mãi ở bên cạnh em như những tia nắng lung linh ngoài kia vậy, anh sẽ mãi mãi ở bên cạnh em, chăm sóc cho em và bảo vệ cho em, rồi anh sẽ cưới em làm vợ, chúng ta sẽ cùng sống trong một ngôi nhà nhỏ nhỏ xinh xinh ở ngoại ô thành phố, có một sân vườn nho nhỏ xinh xinh và mình sẽ trồng rau, rồi trồng hoa lên đó. Vào những chiều nắng nhạt, em và anh cùng nhau ngồi trên một chiếc xích đu màu trắng dưới gốc cây táo già, anh sẽ đọc sách cho em nghe, kể cho em những câu chuyện lý thú. Rồi sau, sau nữa căn nhà nhỏ của chúng ta lại đầy ắp tiếng cười của trẻ thơ, đó là khi em sẽ sinh cho anh những thiên thần. Nghĩ tới những điều đó, em hạnh phúc biết nhường nào.
Nhưng cuộc đời chẳng bao giờ được đẹp đẽ như một giấc mơ cả, nó nghiệt ngã và đơn đau hơn em tưởng rất nhiều. Em cứ ngỡ rằng, tình yêu của chúng mình, chỉ cần tình yêu hay sự tin tưởng thôi, em và anh sẽ dắt tay nhau tới bến bờ của niềm hạnh phúc. Nhưng rốt cuộc chẳng có thứ gì thoát khỏi cái vòng quẩn quanh của cuộc đời này.
Mùa thu mang anh đi nhanh quá, bỏ em lại bơ vơ, lạc lõng cùng mùa đông lạnh lẽo. Trái tim em như bị hàng trăm mảnh cứa, đớn đau và vô hình, chẳng bao giờ có thể lành được nữa đâu. Thế là em bỏ trốn, em trốn chạy, trốn chạy quá khứ, đau thương và những hoài niệm về anh, trong Hà Nội rộng lớn này. Em không thể chịu đựng được cái cảm giác không có anh ở bên, không được cầm tay anh, ôm anh, nhìn anh cười. Em trốn chạy với hy vọng, hy vọng có thể quên đi tất cả, tất cả những quá khứ mang tên anh, nhưng để rồi những nỗ lực của anh đều tan thành mây khói, sự thực là em không thể quên anh. Nên hôm nay đây, em đã trở lại, bên anh theo một nghĩa nào đó, anh dạy em cách để yêu anh, thương anh. Nhưng anh đi vội quá, anh đi mà chưa dạy em, dạy em cách để có thể quên anh đi. Mãi mãi!
***
Vân tới thăm mộ Dũng, rồi cố ghé qua nhà mẹ Dũng. Khi vừa bước chân vào trong căn nhà nhỏ quen thuộc đó, thì mẹ đã nhận ra sự hiện diện của cô:
- Vân đó phải không con?
- Mẹ, con đã về rồi đây
Vân nghẹn ngào nói rồi chạy sang ôm chầm lấy tấm thân hao gầy của mẹ
- Con về lúc nào thế
- Cũng được vài hôm rồi đó mẹ, lần này con về lâu, nên con sẽ tới thăm mẹ thường xuyên
- Nhớ giữ gìn sức khỏe đó nha con, trông dạo này con gầy đi nhiều quá
- Da, mẹ
Chiều hôm đó, Vân ở lại ăn cơm với mẹ. Chập choạng tối cô chào mẹ ra về
Cô không về thẳng nhà, cô lượn qua đường gió, nơi ngày xưa cô và Dũng vẫn hay thường đi hay vi vu qua đó

- Chị vẫn thích đi dạo nhỉ? Phong đỗ xịch chiếc xe bên cạnh Vân, mỉm cười
- Ở trong Sài Gòn chị vẫn hay đi mà
- Chị tới thăm bác?
Vân gật đầu
- Bác ấy nhắc đến chị nhiều lắm, mỗi lần gặp em bác ấy đều bảo vậy
- Ừm…chị biết rồi…Xa nơi đây có hai năm thôi, mà sao mọi thứ vẫn thân thuộc quá, ngỡ như mọi chuyện mới xảy ra ngày hôm qua thôi vậy
- Chị định sẽ làm gì ở đây?
- Cái Nga bảo chị đến chỗ nó làm, chị thấy cũng ổn.
- Thế là tốt rồi
Vân lại cười.
***

Hôm nay em đã tới gặp mẹ, mẹ và anh nhớ anh nhiều lắm anh à. Em sẽ ở lại đây để chăm sóc cho mẹ và ở gần anh hơn, dù em chẳng bao giờ biết anh đang ở nơi đâu?
***
Hai năm trôi qua mà em vẫn không quên được anh ấy, có lẽ hình ảnh của anh ấy đã in đậm trong trái tim của em rồi. Tôi vẫn nhớ ngày em quay lưng đi, tôi đã muốn chạy theo em và nắm lấy bàn tay của em, không cho em rời xa nơi đây, nhưng tôi không đủ can đảm để làm điều đó, cũng như không đủ can đảm để nói rằng: Tôi cũng yêu em nhiều lắm, yêu từ cái lần đầu tiên tôi gặp em, và tôi tự nhắc nhở mìng rằng: Em chính là cô gái của đời tôi. Nhưng tôi biết em không yêu tôi, em chỉ yêu Dũng thôi, sau bao năm em vẫn yêu anh ấy. Khi nào tôi mới có cơ hội đây? Và khi nào em mới mở rộng trái tim mình để đón lấy những yêu thương khác? Tôi vẫn thấy điều đó mơ hồ lắm…!
 ***
Những tháng ngày sau đó…
Thời gian sau khi trở lại Hà Nội, Vân lao vào làm việc, cô cũng không biết tại sao mình lại làm như vậy nữa, cô cảm thấy khi làm việc thì thời gian sẽ mau chóng qua hơn và cô không phải suy nghĩ nhiều về mọi chuyện nữa.
Mùa thu Hà Nội năm nay trôi nhanh quá, cô đã cảm nhận được cái lành lạnh của những cơn gió đầu đông, ngày anh ra đi thời tiết cũng như vậy. Cô đã từng rất yêu mùa đông nhưng chỉ là khi có anh, mùa đông có anh cô cảm thấy ấm áp lắm, nhưng rồi yêu bao nhiêu cô lại căm ghét bấy nhiêu, anh bỏ cô lại trong mùa đông băng giá, không một cái nắm tay, không một bờ vai để dựa vào, không một gì cả, chỉ có cô với sự lẻ loi. Cô đơn. Tột cùng!
Ngày nắng hiếm hoi, cuối đông, Nga hẹn cô tám chuyện ở một quán cà phê nhỏ trong thành phố
Nga là cô bạn thân nhất của Vân từ hồi hai đứa còn học đại học, có chuyện gì Vân cũng chia sẻ với Nga
- Sao tự dưng hôm nay lại lôi tao ra đây vậy?
- Thì mọi lần tao với mày đều hay tâm sự kiểu này mà, chỉ là không gian có chút thay đổi thôi. Vân cười nói
- Mày ở đây cũng được hơn tháng rồi nhỉ? Có thấy gì khác không? Mà tao cũng không hiểu tại sao mày lại trở lại đây?
Nga luôn là người thẳng tính, cô nàng cứ nghĩ gì là nói nấy
- Chỉ thấy hơi vương vấn chỗ này nên quay lại thôi. Vân vu vơ đáp
- Chuyện gì đã qua rồi, thì nên quên đí, đừng sống mãi trong quá khứ, khổ lắm mày ạ
- Tao cũng chỉ mong vậy thôi...À mà dạo này trông mày phong cách quá ha, kiểu này chắc khiến khối anh phải mê mệt ý nhỉ? Vân lờ đi chuyện khác
- Mê mệt gì chứ, cũng chỉ xách dép chạy theo mày thôi. Nga cười lớn
- Tao thấy Phong cúng được đó, đẹp trai, công việc ổn
- Phong á. Tao có nói chuyện với hắn ta vài lần rồi, nhưng lúc nào hắn ta cũng chỉ nhắc đến mày thôi.
- Thì Phong là bạn Dũng, nên cũng là bạn tao mà. Vân nói và cô trách ánh mắt dò xét của Nga
- Mày vẫn không quên Dũng?
- Có lẽ vậy. Vân đáp lại rồi lặng im, đôi mắt cô nhìn đăm đăm phía chiếc bàn đối diện mình.
***

Dũng à, hôm nay em đã gặp Nga đó, con bạn thân hồi đại học với em ý. Nga là đứa vô tư thẳng tính, nghĩ gì nói nấy, ngoài miệng nó nói vậy thôi chứ trong lòng nó nghĩ khác, nó có căn dặn em, nhưng em sẽ chỉ coi anh là người đàn ông duy nhất của em thôi. Em biết Phong tốt, ngày anh đi anh cũng nói với em rằng hãy luôn ở bên cậu ấy, còn cậu ấy sẽ chăm sóc cho em, bảo vệ cho em thay anh. Nhưng…
***
Hôm nay em đã gặp Nga phải không? Cô bạn ngổ ngáo của em ý? Tôi đã nhìn thấy em ngồi vào quán cà phê ngày đó, ngày mà Dũng bị bệnh, em cũng chỉ ngồi đó một mình, tôi vẫn nhớ đôi mắt lơ đãng nhìn ra dòng xe cô tấp nập ngoài đường của em, ngày đó là em lo lắng, em ưu tư những muộn phiền. Nhưng sao hôm nay, vẫn ở đó, vẫn là em mà sao ánh mắt của em vẫn vậy. Tôi ước chi mình có thể thấu hiểu được nó, cũng như thấu hiểu được em. Em cũng đã ở đây được hơn tháng rồi, tôi nghĩ rằng em sẽ bắt đầu lại  mọi thứ từ nơi em đã mất đi, nhưng không hẳn là vì điều đo, tôi nghĩ rằng em vẫn không quên những hoài niệm trước kia. Cho tới bao giờ em mới đủ can đảm để vứt bỏ nó và bắt đầu lại mọi thứ?
***

Hà Nội cuối thu, những tia nắng vẫn rải nhẹ trên những con đường ngập tràn xác lá rơi.
Vân đi dạo trên con đường ngày đó, cảnh vật vẫn thế, nhưng giờ đây chỉ có cô bước đi một mình, cô chưa bao giờ cảm thấy mình lạc lõng và cô đơn như lúc này.
Cô bước đi vô định, ngoài kia những dòng xe cô vẫn tấp nập qua lại.
Bỗng cô nhìn thấy…ở phía bên kia đường, có một ánh mắt, một nụ cười rất đỗi thân thuộc, đang lặng lẽ nhìn cô. Cô nhận ra rằng…Đó chính là anh, đang đứng đó, nhìn cô…
Chẳng hiểu sao lúc đó, Vân nghĩ gì nữa. Cô băng nhanh qua đường, giữa dòng xe đang tấp nập qua lại. Mặc cho những người qua đường lên tiếng  quát tháo cô…nhưng cô vận chạy đi, khi đến bên kia đường, thì chẳng có nụ cười hay ánh mắt nào đang nhìn cô cả, rõ ràng là cô đã nhìn thấy anh ở đây...Sao lại như vậy, phải chăng chỉ là thứ ảo giác đánh lừa thị giác của cô…Rồi cô gục xuống vệ đường, òa khóc lên nức nở… “Anh ở đâu? Em đã thấy anh mà, sao anh lại trốn tránh em…Ra đây gặp em đi…Dũng” Cô gào lên, giọng cô lạc đi theo những cơn gió, cô vẫn gào, vẫn khóc…cho tới khi cô ngất lịm đi.
***
Tôi đã trông thấy em ở đó, rồi chẳng hiểu sao em lại băng qua đường, xe cô đi lại rất nguy hiểm. Tôi hốt hoảng chạy theo em, khi tới nơi thì em đã lịm đi, khuôn mặt em ướt đẫm những giọt lệ. Tôi bế em lên và chạy thật nhanh, thật nhanh…Em hãy tỉnh lại đi Vân…em làm tôi sợ…tôi không muốn em bị làm sao…tôi đã hứa với Dũng rằng sẽ luôn bên cạnh em, bảo vệ cho em.
***

Vân tỉnh dậy thì thấy mình đang nằm trên một chiếc giường, trong một căn phòng trắng toát, mùi thuốc sát trùng xộc vào mũi cô, khiến cô cảm thấy hơi choáng váng
- Chị đã tỉnh rồi? Phong đã ở bên cạnh cô từ lúc nào
- Sao…sao chị lại ở đây?
- Chị cứ nghỉ đi, chị vẫn còn yếu lắm đó. Em chạy tới nơi thì chị đã ngất lịm rồi, ngày đó cũng vậy. Bác sỹ bảo chị bị kiệt sức nên phải nằm đây tĩnh dưỡng một thời gian. Phong cười
- Cảm ơn em Phong
- Không có gì .Phong lại cười
Chiều hôm đó, mẹ Dũng cũng tới thăm cô, mẹ đã rất lo lắng cho cô
- Con làm sao mà lại ra nông nỗi này vậy? Nghe Phong gọi điện mẹ lo lắng quá nên chạy tới đây ngay
- Con ổn rồi mà mẹ, mẹ đừng lo
- Con cố gắng tĩnh dưỡng, nghỉ ngơi nha, con cứ như vậy, mẹ lo lắm
Mẹ nắm chặt lấy bàn tay Vân
- Mẹ…con muốn nói với mẹ chuyện này…Ngày hôm đó, con…đã nhìn thấy anh Dũng
Mẹ lặng nhìn Vân, mẹ không tỏ một chút ngạc nhiên nào cả
- Nó mất rồi mà con
- Nhưng…chính mắt con đã thấy mà
- Nó mất cũng được hơn hai năm rồi, con đừng nghĩ nhiều tới nó nữa, nghĩ nhiều lại hại thân con à. Ở bên kia, nó cũng không muốn trông thấy con như thế này đâu, an tâm tĩnh dưỡng đi con, rồi mọi chuyện sẽ ổn cả thôi mà
Vân lặng thinh không nói thêm gì nữa...
Từ hôm Vân nhập viện, Phong ngày nào cũng tới thăm cô vào những buổi chiều tắt nắng, sau khi đã xong xuôi công việc. Thăm Vân, Phong cũng mang cho Vân thứ gì đó, khi thì một bó hoa tươi, khi thì một túi hoa quả, khi lại mang cho cô vài quyển sách để cô đọc cho đỡ buồn chán. Vân bảo Phong không cần làm vậy, nhưng Phong đâu chịu nghe
- Em vào thăm chị nhiều làm gì, lo công việc đi chị cũng đỡ rồi mà, cái Nga vào trông chị cũng được
- Không sao, em rảnh mà…với lại…Phong ngập ngừng…Anh Dũng từng nói với em là phải luôn ở bên cạnh để bảo vệ chị mà. Mặt Phong đỏ lên vì ngượng ngùng.
Vân khẽ cười rồi cũng lặng im, trong lòng cô gợn lên se sẽ một cảm giác gì đó.
Phong ở bên cạnh Vân, cô cảm thấy mình an tâm hơn, không phải lo nghĩ nhiều, Phong thường kể những câu chuyện tếu táo cho Vân nghe, Phong luôn muốn nhìn thấy cô cười.
Cô nhớ lại ánh mắt của Phong ngày đó, ngày cô quay lưng đi. Có sự lưu luyến, sự nuối tiếc trong ánh mắt của Phong, dường như cậu ấy muốn nói với cô điều gì đó, nhưng cứ nghĩ về Dũng, những hoài niệm về Dũng lại hấn át đi những hình ảnh đó. Đôi lúc, cô cũng không biết những cảm giác về Phong trong con người cô là gì nữa, có thể là một chút gì đó ấm áp, một chút gì đó bình yên, bình yên thực sự trong con người cô, kể từ cái ngày đó.
***

Anh à, dạo này Phong thường xuyên tới thăm em, cậu ấy kể nhiều chuyện lắm, em mới phát hiện ra cậu ấy rất vui vẻ và hài hước đó. Cậu ấy tốt bụng thật, ấy vậy mà chẳng phải lòng cô gái nào…
Sao tự dưng em lại nhắc tới cậu ấy nhiều vậy nhỉ? Em cũng không biết trong lòng mình đang nghĩ ngợi điều gì nữa, nhiều lúc em cảm thấy mình mông lung lắm. Hôm đó, có thật là anh đã ở đó không? Em cũng không tin vào mắt mình nữa, nhưng để rồi em thực sự nhận ra rằng anh đã ra đi lâu rồi mà, đâu có thể nào trở lại đây được nữa, mà có trở lại trông thấy bộ dạng em thảm thương thế này, không biết anh sẽ nghĩ như thế nào nhỉ…
Anh bảo Phong rằng: cậu ấy sẽ chăm sóc, sẽ bảo vệ cho em, nhưng em không biết liệu mình có xứng đáng với nó không nữa, anh à?
***
Chưa bao giờ tôi thấy em cười tươi đến như vậy, vẫn nụ cười vô tư và hồn nhiên đó, giá như lúc nào tôi cũng nhìn thấy nó nhỉ? Em đã đỡ hơn nhiều rồi, tôi rất vui vì điều đó, đừng bao giờ hành hạ bản thân mình như vậy nữa nhé Vân, tôi không muốn Dũng trách tội mình đâu. Tôi ước gì, cuộc sống cứ mãi thế này trôi qua nhỉ, mãi bên cạnh em, dẫu không thực sự bước vào khoảng trời của riêng em, mãi nhìn thấy nụ cười của em, dẫu biết rằng nó không thuộc về tôi…

3. Hà Nội, những ngày tháng 11
- Cái gì…mày lại định về Sài Gòn á? Nga ngạc nhiên trước quyết định của Vân
- Tao muốn trở về, Hà Nội cũng vào đông rồi?
- Hâm, cứ đi đi về về không chết mệt hả? Ở lại đây đi, mọi chuyện đang tốt đẹp mà
- Tao cũng không biết mình đang nghĩ gì nữa?
- Vì Dũng hay vì Phong?
- Không vì ai cả, Dũng cũng mất rồi còn gì, tao cần phải quên anh ấy?
- Nhưng tao thấy chuyện của mày với Phong đang ổn mà, từ hôm mày nhập viện cho tới bây giờ?
- Tao cảm thấy mình nợ Phong điều gì đó, với lại tao không đủ can đảm để đối mặt cũng như…Vân ngập ngừng nói
- Cũng như chấp nhận hắn đúng không, hắn yêu mày đó, từ hai năm trước rồi, mày không biết à?
Vân cứ nhìn đăm đăm vào chiếc bàn đối diện, không nói gì thêm nữa, lòng cô đang rối rắm lắm.
***

Dũng à! Em nghĩ mình lại phải ra đi thôi, không biết có phải là sự trốn chạy như lần trước nữa hay không? Chỉ là em cần một thời gian yên tĩnh để sắp xếp lại lòng mình, em làm như vậy, được không anh?
***
Em lại ra đi sao, khi gặp em và nghe em nói điều đó, trong lòng tôi, con tim tôi như vỡ ra thành trăm, thành ngàn mảnh vậy. Tôi vẫn luôn hy vọng, hy vọng cho tới một ngày nào đó, em sẽ chấp nhận tôi, tôi hy vọng tới một ngày nào đó, tôi sẽ đủ can đảm để nói lời yêu em, nhưng tôi nghĩ mình đã muộn mất rồi. Có lẽ tôi sẽ để em  ra đi lần nữa, mặc dù tôi không bao giờ muốn điều đó xảy ra, nhưng tôi không thể nào ngăn cản em, tôi nghĩ mình phải bỏ cuộc thôi em à.
Ngày mai em sẽ lại ra đi, biết có bao giờ, em mới trở lạị...
***
“Alo. Phong à”
“Ừ, Nga…có chuyện gì không, sao lại gọi tớ lúc này?”
“Ngày mai, Vân đi đó”
“Ừ, tớ biết rồi”
“Chỉ biết thôi sao, cậu yêu Vân đúng không?”
“Ừ…nhưng”
“Nhưng nhị gì chứ, đừng để cô ấy đi, lần trước đã vậy rồi”
“Nhưng cô ấy đã quyết”
“Lần này thì khác Phong à, cậu hiểu không?”
Phong im lặng, không nói gì nữa, Phong tắt máy, anh vắt tay lên nghĩ ngợi điều gì đó. Anh vẫn còn cơ hội sao, cơ hội để nắm lấy cô ấy?
***
Những cơn gió mùa đông vẫn lạnh buốt, quấn quýt quanh đôi chân Vân như không cho cô đi vậy.
Cô sẽ trở lại Sài Gòn và chẳng biết khi nào mới trở lại Hà Nội nữa. Ngày trước cô đi, Phong tiễn cô, nhưng hôm nay có lẽ cậu ấy không tới được. Từ hôm Vân nói chuyện với Phong về chuyến đi của Vân, Phong ít khi gặp Vân, cô nghĩ điều đó sẽ ổn cho cả hai
Cô vẫn bước đi, chầm chậm
- Vân…Có ai đó vỗ nhẹ vào vai Vân, Vân quay lại thì nhìn thấy Phong đang đứng đó
- Phong, sao cậu lại ở đây?
- Đừng đi nữa, được không? Phong nghĩ Vân có đủ thời gian để sắp xếp mà, Phong cũng vậy.
Vân im lặng, rồi cô khóc, những giọt nước mắt chợt lăn dài trên má của Vân
Phong không nói gì chỉ nhẹ ôm Vân vào lòng, Phong biết Vân cần sự an ủi. 
4. Trở về điểm xuất phát
Chuyến bay ngày hôm đó, không hoãn lại. Vân vẫn ra đi, nhưng không phải để trốn chạy như lần trước. Cô ra đi để bỏ lại một quá khứ, cô ra đi để sắp xếp lại lòng mình.
Mùa đông năm đó, dù không có Vân ở bên nhưng Phong không còn cảm thấy lạnh. Anh vẫn sẽ chờ cô, chờ đợi và chắc chắc một điều rằng: cô ấy sẽ trở lại bên anh.
Rồi một năm sau đó, cũng vào mùa thu của Hà Nội, Vân quay trở lại, khi cô đã vứt bỏ lại ở một nơi nào đó, những quá khứ trước đây. Dĩ nhiên, cô không bao giờ quên Dũng, những hình ảnh về anh, cô sẽ mãi giữ nó lại như một kỷ niệm đẹp đẽ về mối tình đầu.
Dũng yêu Vân, và cô biết ở nơi một nào đó, anh sẽ luôn mỉm cười cho hạnh phúc của cô - nơi có Phong!