Showing posts with label truyen ngan tinh yeu. Show all posts
Showing posts with label truyen ngan tinh yeu. Show all posts

Wednesday, 18 June 2014

1, 2 VÀ 3...

Tôi nhất định phải nắm lấy cái duyên này. Không thể để nó tuột đi một phút giây ngắn ngủi nào!

***
1.
Hôm nay là một ngày đầy nắng. Nắng mơn man trên ban công nhà hàng xóm mà không biết bao nhiêu lần tôi đã mơ được đặt chân đến một lần. Từng cơn gió khẽ đung đưa những chiếc lá trên giàn hoa giấy nhà tôi.
Tôi là một thằng con trai thích viết truyện ngắn. Đến hơn một nửa số phần trăm sự thật trong những truyện tôi đã viết đều là do tôi-ở-ngoài-đời đã trải qua và gây dựng lên. Khi gặp một điều gì đó mang tính cốt yếu cho một truyện ngắn, tôi đều răm rắp nghe theo ông Trời mà cho thứ đó vào truyện của mình.
Hôm nay, tôi đã gặp được một cô bạn. Chẳng hiểu sao tôi có cảm giác phải đưa ngay cậu ấy vào trong truyện. Và thế là tôi viết thôi.
Nhân vật nữ chính: Mái Bằng
Trong hàng nghìn cái biệt danh có thể đặt ra từ các đặc điểm đáng yêu của cậu ấy, tôi chọn bừa lấy một đặc điểm, và giờ thì tôi đã thấy nó đáng yêu nhất trong các đặc điểm đáng yêu của Mái Bằng. Phải rồi, một chiếc mái bằng óng mượt đang chăm chỉ làm việc nhà cơ mà, không đáng yêu sao được, nhỉ?
1-2-va-3
2.
.Hôm đó, họp với đội Bóng Rổ xong, tôi trở về lớp với mồ hôi mồ kê nhễ nhại. Đôi mắt tôi không tinh cho lắm, nó cận đến 2,25 đi-ốp. Nhận biết là đang có người từ xa còn khó nữa là nhận ra ai.
Rồi... Đùng một phát. Rầmmmmmmmmmmm !!!
Tôi đã bị "đổ" liêu xiêu trước một cô bạn. Cú sô lô đập đầu đau điếng. Cậu ấy bị đổ hết sách vở, mấy cái kẹp giấy. Quan trọng hơn cả, là đầu cậu ấy cũng chẳng đau kém gì đầu tôi. Tôi biết mà, mẹ tôi vẫn hay bảo tôi cứng đầu...
Tôi thì hoàn toàn không có thiệt hại gì cả về vật chất lẫn tinh thần. Chỉ có điều là cú choang kia chắc chắn sẽ sưng tấy đến cả tuần sau. Nhặt sách vở cho cậu ấy xong, tôi ngước lên nhìn một tẹo. Định nói lời xin lỗi, dù sao tôi cũng là con trai. Thế mà chúng tôi cùng đồng thanh nói "Xin lỗi cậu" cơ đấy! Qua đôi mắt cận, tôi thấy một đặc điểm mà tôi thường rất thích ở các cô gái, là nghình ngịch, là cái vẻ ngô ngố ngây ngây.
"Ừm, sau này có duyên nhất định có gặp lại !"
Đấy. Tôi đã cắt đứt dòng suy nghĩ và phỏng đoán bằng một câu nói mang đậm tính Hàn Quốc như vậy đấy. Tôi thấy "mẩu truyện" mà tôi vừa diễn chẳng khác gì một vai diễn hoàn hảo cho mấy bộ phim thần tượng mà lũ con gái vẫn phát cuồng.
Buổi tối.
Xoa xoa cái đầu cưng cứng với một cục u có anh em sinh đôi, tôi tự nhiên lại nảy ra một ý tưởng điên hơn cả rồ. Ý tưởng đó, hay ho đến mức chưa kịp xúc tiến mà tôi đã thấy thật thích thú và gật gù "Cái đầu cứng của mình càng ngày càng sáng rạ đấy !"
Hai nhân vật. Mái Bằng và Cục U (cái tên tôi lại tự đặt cho Cục u mà-tôi-chưa-gặp J ). Mặc dù chẳng bao giờ có thể liên quan đến nhau. Nhưng tại sao tôi không thử "chập" họ làm một nhỉ ? Sẽ thú vị lắm đây. Với phương châm của một nhà văn "nói láo", tôi tự nhủ rằng việc làm của tôi cực kỳ vô hại, chẳng ảnh hưởng một tẹo nào đến vòng quay của trái đất và hòa bình của thế giới.
Thế là tôi lập tức gõ kỳ cà kỳ cạch cho "dự án" Mái Bằng đang "thi công" dở dang, thêm một chút sự việc đã xảy ra chiều nay. Và Cục U là Mái Bằng, Mái Bằng là Cục U.
3. Buổi sáng hôm sau là một buổi sáng cực đẹp trời. Nhấn pê-đan thật mạnh, tôi chào bác bảo vệ hiền bằng một gương mặt tươi rói và tràn ngập sức sống nhất có thể.
Tôi lủi thủi gọi một cốc mì gói, định tính ăn cho xong bữa.
Tự nhiên, có một tiếng gọi oang oang giữa căng tin. Hóa ra thằng bạn tôi, nó tên Dương. Dương gọi tôi, tôi đoán rằng nó giục tôi ăn nhanh nhanh để còn lên lớp cùng nó. Chia tay với gói mỳ, tôi ngẩng đầu lên, miệng vẫn còn mấy sợi mỳ và gật gật, ra hiệu "tao biết rồi". Ồ, chuyện gì đang xảy ra kia...?
Trước mắt tôi, hình ảnh Mái Bằng và Cục U chập lại làm một. Cục u bị xưng do cú va chạm và chiếc mái bằng xinh xinh đều hiện diện trên một con người.
Làm sao có thể không ngạc nhiên được khi hai chi tiết rất mơ hồ mà tôi nắm được từ hai người lại thành một trong chốc lát ? Nó cứ như một cơ duyên vậy. Tôi đã từng chẳng bao giờ tin vào cơ duyên cả, vậy thì tại sao tôi lại bị như lúc này ? Lần đầu tiên trong mười bảy năm sống trên đời, tôi tin vào định mệnh giữa hai người khác giới. Lần đầu tiên trong đời tôi bị loạn nhịp tim trước một cô gái, một cô gái có duyên với mình...
Tôi nhất định phải nắm lấy cái duyên này. Không thể để nó tuột đi một phút giây ngắn ngủi nào !
Đang vẩn vơ suy nghĩ thì một bàn tay vỗ thật mạnh vào vai. Là Dương. Đúng rồi, chỉ có nó mới có thể giúp tôi thôi. Và thế là hai thằng khoác vai nhau lên tầng ba học tiết đầu.
4....
- À à. Tao biết rồi, cái Mai Anh lớp A2. Mày lại cuồng em ý rồi hả ?
- Mày yên yên cho tao nhờ. Chỉ là thinh thích thôi !
Thôi xong, thế là nó (ý tôi là thằng Dương) đã nắm được trong tay một trong những bí mật kinh điển nhất trong những năm cấp III của tôi rồi. Thế này thì chỉ còn cách cống nạp nó mấy chầu DOTA với bim bim kẹo mút để bịt miệng nó thôi.
Ơ hay, cái thằng này ăn phải cái gì mà không những chẳng đòi hỏi tôi tý gì mà còn bày cách cho tôi tiếp cận "nàng" nữa cơ. Khi bạn chơi thân với một người, bạn sẽ luôn thấy điểm xấu của nó, còn điểm tốt thì luôn bị che khuất vô điều kiện, nhưng chính trong hoàn cảnh cần anh em bạn bè, thì nó lại thật dễ thương không chịu nổi !
Sáng hôm sau Dương ném cho một một profile vừa ngắn vừa ấn tượng về Mai Anh (tạm quên đi biệt danh Mái Bằng và Cục U).
- Ơ nhanh gớm nhỉ ?
- Chuyện, tao mà lại. Chầu kem đi ku !
Tôi nhăn như khỉ móc cho Dương tờ 50K để đền bù thiệt hại đêm qua nó đã nhờ cậy anh em hàng xóm láng giềng giúp đỡ mà mắt thâm quầng. Cái thằng này đúng là vì anh em có điều kiện.
Chà, xem nào. Mai Anh, hoa khôi lớp A2, cộng tác viên Hoa Học Trò, thích ngồi ở bàn số 13 ngắm điệp anh đào cùng lũ bạn chí chóe. Một điểm nữa, đương nhiên và chắc chắn, là nhà 'nàng' cách nhà tôi có 3 mét, kiểu chéo chéo. Kể ra cũng xứng để so sánh với Romeo và Juliet đó !
...
Tôi đã bảo rồi mà, mọi thứ tôi đưa vào truyện ngắn của tôi đều có thật, nên sự việc vừa rồi, tất nhiên cũng vừa mới xảy ra. Tôi lại được rất đàng hoàng, viết tiếp truyện mà không cần áy náy vì vụ chập hai nhân vật bất đắc dĩ vào làm một. Bởi hai người đó là một thật mà.
Gập laptop, vươn vai vài nhát rồi quay trở lại với chiếc giường thân yêu...
5. Chiều tháng năm, gió đã xào xạc trên cành cây phượng cổ thụ, nắng đã mơn man trên khung cửa sổ từng lớp học. Liệu gió và nắng kia, có hiểu được nỗi lòng của một chàng trai đang mắc bệnh tương bốn (tương tư í mà) nặng không ?
Rồi tôi phục kích sẵn ở bàn số 13 như thằng Dương đã tình báo. Dự định sẽ làm một hành động khá sỗ sàng là cho Mai Anh số điện thoại của mình. Tôi sẽ chính thức tấn công cậu ấy.
Kìa kìa, Mai Anh bước tới với một chiếc bờm màu vàng nhạt, lấm tấm đốm nhỏ như là cây nấm vậy. Trông ngố thế. Cậu ấy đến một mình. Không mang theo lũ tiểu yêu chí chóe như mọi khi. Tôi tự mẩm chắc ông trời tạo thiên thời địa lợi cho mình để dễ bề tấn công. Tại sao Mai Anh không chọn bàn khác, bàn này đã có tôi rồi mà ? Chẳng nhẽ nàng không ngại. Hay số 13 có gắn với điều gì đặc biệt của cậu ấy. Hay chỉ là do thói quen ?
Cắt ngang luồng suy nghĩ lòng vòng của tôi là một mẩu giấy do Mai Anh chìa ra trước mặt tôi.
Ôi không, cậu ấy đang làm gì thế này ? Một mẩu giấy gồm mười con số tròn trịa. Đây chẳng phải là số điện thoại sao ? Cậu ấy cho mình hả ? Tại sao lại là mình ? Chẳng lẽ Mai Anh đã biết mình từ trước rồi ư ? Chẳng lẽ cậu ấy đã để ý đến mình – thằng hàng xóm cù lần gần nhà rồi ư ? Chẳng lẽ cậu ấy đã biết đến mình từ khi hai cái đầu cộc nhau loạng choạng rồi sao ?
Chẳng lẽ, chẳng lẽ... ?
Phải đến hơn trăm câu hỏi chẳng lẽ được tôi đặt ra. Quả thực tôi không thể tin vào mắt mình nữa. Đây không là một lời làm quen thì là gì nữa. À thế, hóa ra, mình còn chậm chân hơn Mai Anh một bước, một bước rất lớn...
Cố giữ lại bình tĩnh. Tôi đưa tay ra nhận tờ giấy màu hồng xinh xinh từ tay Mai Anh. Thậm chí tôi còn định nói lời cảm ơn nữa chứ, nhưng vì điều gì nhỉ ? Cũng may là chưa kịp mở lời thì Mai Anh đã đi, chạy thót lên tầng hai căng tin. Tôi đơ ra vài giây. Thấy mình làm quá chậm. So với một thằng con trai có tình sử oanh liệt. Và so với Mai Anh...'
6.
Tôi thôi không viết truyện nữa mà quay sang làm một chuyện rất đỗi liên quan là nhắn tin cho Mai Anh. Dù sao thì hôm nay tiết trời cũng thật dễ chịu để làm một việc gì đó thật là dễ thương, giữa hai người, chí ít là đều đang để ý đến nhau.
'Chào Mai Anh – cô gái bàn số 13' – tôi nhấn từng con chữ trên mobile. Đây có lẽ là lần đầu tiên tôi nhắn tin có dấu.
Tin nhắn hồi âm khá lâu, tầm ...hai hay ba phút gì đó, nhưng nó khiến tim tôi loạn mất một nhịp và tay thì cứ vừa run vừa nhấn bàn phím điện thoại thật nhanh, như để 'nàng' không phải đợi lâu.
'Chào Tùng – chàng bí thư đầu to mắt cận'
'Cậu vẫn hay nói chuyện với người khác trong lần đầu tiên nhắn tin như thế này ư ?'
'Cậu cũng vậy mà !'
Thế là chúng tôi bắt đầu nói với nhau đủ thứ trên trời dưới biển. Nhiều thứ hơn cả những lần tôi nói với Dương – thằng bạn thân duy nhất. Tôi thậm chí còn xin cả nick Facebook và mail của Mai Anh. Tôi luôn nhận thấy có một vẻ nữ tính dịu dàng ẩn sau mái tóc nghịch ngợm và cá tính của cậu ấy..............
Những buổi tối của tôi và Mai Anh cứ trôi nhẹ đi. Tôi đã quen với việc được nhắn tin với cô bạn vào mỗi tối. Điều đó làm tôi vui không chịu được. Rồi tôi chợt nhận ra, tôi đã thích Mai Anh và không thể sống thiếu cậu ấy một phút giây ngắn ngủi nào.
Nhưng xét theo thái độ và cử chỉ của cậu ấy với tôi, thì suy cho cùng tôi cũng chỉ là một thằng con trai đang yêu đơn phương.
***
Con gái chúng tôi rất lạ. Thường sẽ rất khéo léo để cho một chàng trai biết con gái đang để ý đến họ. Con gái sẽ rất cẩn trọng với người con trai họ thích. Điều này, một cô nương đích thực như tôi đến bây giờ vẫn chẳng hiểu lý do tại sao.
Tôi quen và thích Tùng ngay từ lần đầu tiên nhìn cậu ấy tập hít đất ngay ban công nhà mình. Cậu ấy có vẻ gì đó rất dễ thương và dễ khiến một đứa con gái như tôi rất ưa thích. Cậu ấy trong trong nhè nhẹ, biết quan tâm người khác như một ly cocktail buổi sớm. Nhưng có một điều là Tùng không hề biết đến tình cảm của tôi. Cậu ấy vẫn vô tư và quan tâm đến tôi như mọi bạn gái khác. Điều đó làm tôi khá buồn...
Nó loạn rồi. Nhịp tim của tôi ấy. Tôi trân trân nhìn vào màn hình máy tính mà Mai Anh nhờ tôi sang sửa hộ. Không thể nói rằng đây là phần cậu ấy chưa kịp tắt hay một câu truyện ngắn cậu ấy đang viết dở được, nói như vậy thì thật là bất công cho cả hai chúng tôi. Mặc nhiên khẳng định và tự tin với suy nghĩ của mình, tôi cho rằng đây đích thị là một lời tỏ tình, không hơn không kém. Và nếu nó là cái gì cũng không quan trọng, bởi vì ngay giờ đây, tôi sẽ nói hết lòng mình với Mai Anh – mối tình đầu của tôi.
"Right from the start
You were a thief
You stole my heart
And I your willing victim"
1, 2 và 3...
Mai Anh xuất hiện, với gương mặt đỏ hơn cả quả gấc...
1,2 và 3...
Tôi đến bên Mai Anh, đến bên định mệnh của mình, trong giọng hát trong trẻo của Megan Nicole...

BẮT ĐẦU...KẾT THÚC MỘT TÌNH YÊU

Mọi cô gái trong tình yêu đều dịu dàng và dễ khóc. Nhưng nếu họ cho quá nhiều mà không được nhận lại, họ sẽ vùng vằng quay lưng và trở nên ích kỉ.
Một cô gái ích kỷ trong tình yêu - cũng chỉ vì họ đã quá đam mê và cuồng nhiệt cho tình yêu của họ. Sau một chuyện tình, họ sẽ trở nên sắt đá và dễ dàng làm người khác tổn thương.
Câu chuyện này của tôi, nó không hẳn là kể về một cô gái dịu dàng, cũng không hẳn là kể về một cô gái ích kỷ. Nó xoay quanh một trò chơi mang tên tình yêu, một trò chơi không có kẻ thắng người thua, một trò chơi vốn đã quy ước với vòng tròn luẩn quẩn những khúc mắc. Ở đó, người buông tay đầu tiên sẽ là người hạnh phúc nhất.
***
bat-dau-ket-thuc-mot-tinh-yeu
Phong – Tình yêu là một trò chơi
Tháng 10 man mác lạnh, gió lùa vào từng kẽ tóc, mơn man làn da khiến người ta bất giác co người lại. Tôi ngồi trong chiếc Cadillac màu đen, thở dài rồi chạy một mạch đến khách sạn.
Tôi và Oanh đã chia tay. Lúc quay lưng, tôi thấy bóng cô ấy đổ gục xuống sàn nhà, nức nở khóc. Cô ấy đã níu lấy cánh tay tôi, chớp đôi mắt trẻ con rồi vùi đầu vào đó thút thít, tôi đứng lặng người, nhìn bản thân mình trong cửa kính rồi bất giác gạt tay, bước thật nhanh về phía trước.
Đừng trách tôi nhẫn tâm, chỉ là vào một buổi sáng đẹp trời nào đó, tôi cựa mình thức dậy và thấy Oanh ở bên, mọi thứ vẫn vậy, chỉ khác rằng tình yêu của tôi với Oanh không còn đầy như trước. Tôi không thấy đủ đam mê và cuồng nhiệt, tôi không thấy hình bóng Oanh khi nhìn vào mắt mình trong gương...Tôi thở dài, mối tình này có lẽ tôi nên chấm dứt.
Tôi vuốt nhẹ theo gò má trắng mịn của Oanh, thì thầm vào tai cô ấy:
- Xuân à! Dậy đi, trời sáng rồi!
Oanh giật mình, mở to đôi mắt nâu tròn nhìn tôi. Tay cô ấy run run nắm lấy tay tôi, môi dưới mím chặt. Tôi đã nghĩ lúc đó cô ấy sẽ đập phá, sẽ la hét và khóc lóc ỉ ê. Nhưng không, Oanh mỉm cười thật tươi, bước xuống giường rôì đi vào phòng tắm. Tôi chợt cảm thấy khó chịu.
Những ngày sau đó, tôi liên tục về nhà với tình trạng say xỉn và sực mùi nước hoa. Tôi thường ôm Oanh vào lòng, gọi ra một cái tên thật lạ rồi tổn thương cô ấy. Vậy mà Oanh vẫn cam chịu, vẫn mỉm cười thật tươi đón lấy cái ôm của tôi, vùi đầu vào ngực tôi mà kể chuyện. Tôi đẩy Oanh ra, dùng sức nắm lấy tóc cô rồi tát một cái thật mạnh, tôi mắng cô, tôi chà đạp cô...Thế mà, vẫn không thể đổi lại từ cô một giọt nước mắt.
Tôi biết Oanh yêu tôi, tôi chán ghét điều đó. Tôi chán ghét cái cách cô ấy ép cho mình khỏi khóc, tôi ghét cái cách cô ấy vùi đầu vào ngực tôi kể chuyện, tôi ghét cái cách cô ấy nhìn tôi, âu yếm như thể nhìn cả thế giới của mình trong đó. Tôi đã từng ghét mọi thứ về cô ấy đến thế, và rồi lựa chọn buông tay để mọi dấu vết thương yêu chìm vào quên lãng.
Rồi một ngày trời lắm gió, cô ấy hỏi tôi:
- Tại sao?
Tôi hôn nhẹ lên tai Oanh, nói thật nhỏ:
- Em không biết à? Trò chơi đã kết thúc rồi!
Tôi nhìn cô ấy đổ gục xuống sàn, quay lưng và lạnh lùng bước.
Sài Gòn sắp mưa. Tôi ghé vào một khách sạn sang trọng, vốn là tổng giám đốc công ty nội thất, tôi chẳng mấy ngạc nhiên với cách bày biện lộng lẫy trong này. Ngồi xuống bàn ăn, tôi nhấm nháp li rượu vang màu đỏ sậm:
- Anh thấy món ăn này của nhà hàng thế nào ạ?
Nàng chớp đôi mắt nâu to nhìn tôi, dáng người nàng mảnh mai, mùi nước hoa trên người nàng bất giác khiến tôi say đắm. Tôi luồn tay vào tóc nàng, đặt lên mũi rồi nói:
- Rất thơm!
Nàng vụng về vén lại mái tóc rồi trừng mắt nhìn, tôi bật cười. Nàng nhanh chóng bước đi, bóng nàng dong dỏng cao, mái tóc buông thõng trên vai vô tình cuốn hút ánh nhìn của người khác. Tự nhiên thấy thú vị, tôi thật nhanh đuổi theo nàng.
- Tên! Cho anh biết tên?
- Ừm...Em sẽ được gì? – Nàng lấy ngón trỏ cuốn vào lọn tóc, vẻ mặt như mong chờ.
- Em sẽ có số điện thoại của anh.
Nàng bật cười, dí vào má tôi một cái rồi bước vào taxi.
- Em là Vi.
Oanh – "Đau"
Sài Gòn những ngày cuối năm, trời se sắt lạnh.
Em kì cọ bản thân cho thật sạch, em ngắm mình trong gương, mân mê những vết bầm tím mà anh để lại. Anh đã đi hai ngày, em vẫn đợi. Anh đã đi hai ngày, em vẫn ủ ê trong vết thương sưng mủ. Anh đã đi hai ngày, và ngày đầu tiên đó, em bắt gặp bàn tay anh siết lấy ai đó thật chặt, em bắt gặp ánh mắt anh đam mê nhìn cô ấy. Em đã chạy thật nhanh về nhà, dùng phấn may viết thật to lên tường: "Đau".
Ừ thì em đau, nhưng nỗi đau không giống phấn may, cứ viết ra là xóa được. Ừ thì em nhớ, mà nỗi thớ nó giống phấn may đó anh à, xóa đi rồi, nó lan ra, từng vết nhòe nhòe trên tường trắng.
Em đứng chờ anh trước cây bằng lăng mà chúng mình gặp nhau đó, em đổ gục xuống sàn, ngồi bó gối rồi khóc nức nở, em mơ màng thấy anh, thấy cái bóng lạnh lẽo cô tịch của anh trùm lấy thân thể em, vỗ lưng em thật nhẹ. Em mở mắt ra, mọi thứ dường như mơ hồ sau màn nước, nhưng em biết chắc một điều, anh đã không đến. Em ỉ ê tiếc cho mình, tiếc cho mối tình vốn đã kết thúc khi anh hết thú vị. Em ngã sóng soài giữa dòng người, tách ra khỏi mớ hỗn độn của kí ức, tách ra khỏi mái nhà của chúng ta, ra khỏi chiếc bàn may và cây bằng lăng cũ...Em đau một nỗi đau không tên gọi.
Cơ mà Phong à, người ta nói, nỗi đau không tên chính là nỗi đau in sâu và dày vò ta mãi.
Vi – Tôi đã gặp Oanh như vậy
Sài Gòn một ngày đông ít gió...
Mưa lất phất rơi, tôi trở về nhà sau khi dùng bữa với Phong tại một nhà hàng kiểu Pháp. Tôi đắm mình trong bản nhạc Je TAIme du dương, ngắm nhìn khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt sâu cùng chiếc mũi cao của Phong. Anh ấy khá lạnh lùng, đôi lúc còn khiến người ta cảm thấy nghẹt ngở và khó nắm bắt. Tôi thấy Phong khá thú vị, và tôi tin chắc rằng anh ấy cũng nghĩ vậy về mình. Chia tay Phong, tôi vội vàng đến Cupchino – tiệm bánh ngọt tôi mới mua từ một người bạn, nó nằm trong góc Sài Gòn, đủ thanh lịch cho một buổi tiệc, đủ nhộn nhịp để các bạn trẻ vui chơi. Tôi thích Cupchino, đơn giản vì cây bằng lăng tím đặt trước cửa tiệm. Đông về, những tán cây chỉ còn xơ xác mấy chiếc lá vàng hoe, nhưng cũng đủ để mọi người thấy ấm áp mà ghé lại.
Tôi thấy em khi mưa bắt đầu nặng hạt, em đứng đó, nước đã thấm vào làm ướt sũng bờ vai. Em mím chặt môi, hai tay ôm lấy vai run rẩy, mái tóc em xõa dài, bay phất phơ dù không có gió. Tôi thấy thương, bước đến định mời em vào quán cho đỡ lạnh, rồi khi tôi đã định đưa bàn tay ra đỡ lấy vai em...Em ngã xuống.
Tôi đưa em vào quán, pha một cốc trà hoa cúc rồi đặt trước mặt em. Em nhìn tôi thật lâu, dòng lệ đã sớm tuôn ra từ khóe mắt.
- Em tên gì?
- Oanh ạ!
Tôi mỉm cười.
- Uống đi, trời lạnh thế này sao lại ra đó đứng?
Em lặng người nhìn ra cây bằng lăng tím, khóe mắt em đỏ hoe. Em run run nắm chặt lấy cốc trà rồi nức nở khóc.
- Chị...chị nghĩ anh ấy có đến không?
Tôi cũng hiểu ra phần nào câu chuyện, vỗ nhẹ vào vai em, tôi dịu dàng nói:
- Sofa đằng kia, em tới đó nghỉ chút nhé!
Em gật đầu, lảo đảo bước đến chiếc sofa rồi nằm dài ở đó. Chiếc váy mỏng màu xanh của em vô tình để lộ xương quai, tôi có thể thấy rõ vài vết bầm tím. Khẽ thở dài, tôi vặn nhỏ bản nhạc Secret Garden rồi bước ra ngoài, mưa đã tạnh hẳn.
Oanh – Em đã ghen
Em đã nghĩ mình sẽ không nhớ anh nhiều đến thế. Hôm nay, em mặc chiếc áo màu xanh nhạt, em cố tình để lộ xương quai đã phai vết bầm tím. Em tình cờ quen Vi, chị ấy thật tốt, chị ấy thường ngồi nói chuyện với em ở Cupchino, quá cà phê mà chúng ta hay đến đó. Chị ấy cũng khá xinh, dáng người dong dỏng cao cùng mái tóc đen dài khiến người khác ghen tỵ. Ghen tỵ làm gì anh nhỉ, anh đã nói đó là một thói quen xấu cơ mà.
Thế nhưng em lại ghen tỵ đấy, khi vô tình thấy chị ấy ôm cả thế giới của em vào lòng, em đã run rẩy trong mớ cảm xúc không tên, ghen tỵ có, thất vọng có, đau đớn và tức giận cũng có. Em hận anh, hận ngôi nhà mà anh để lại, hận chiếc bàn may anh tặng em dịp sinh nhật... Và...em hận cả anh trong những câu chuyện kể, em hận cả anh trong ánh mắt chị ấy mỗi khi vui, em đã ích kỷ như thế, khi Sài Gòn vẫn nhộn nhịp và hầm hập thương yêu. Bất chợt, em thấy hận bản thân mình.
Em đã nghĩ, mình nên buông tay anh...
Phong – Buổi hẹn cuối cùng
Ngày thứ bảy ít nắng, gió lao xao
Tôi chọn cho mình bộ cánh lịch lãm, dùng hương nước hoa mà Vi thích – hương bạc hà. Tôi đã quen với cuộc sống có Vi, quen với khuôn mặt đáng yêu và mái tóc thơm mùi hoa oải hương của nàng. Tôi thích ngắm nàng làm việc, ngắm những ngón tay nàng thoăn thoắt nhào bột, đánh trứng...Tôi cảm thấy thật hạnh phúc.
Tôi đã chẳng quan tâm gì đến Oanh, chỉ là hôm nay cố ấy gọi điện đến nói muốn gặp tôi. Tôi vốn sẽ không đi, nhưng khi nghe giọng nói bình thản và cương quyết của Oanh, tôi chỉ còn cách chuẩn bị và đến điểm hẹn.
Gió lướt nhẹ trên từng phím đàn cuộc sống, khẽ làm rung động màu sắc của tiết trời xám xịt. Nắng chợt len, cái nắng nhợt nhạt đến rợn người. Tôi lái xe băng qua con đường quen thuộc, Sài Gòn ngâm mình trong gió, heo hắt vài dòng người bước vội qua đường. Tôi rẽ vào một góc nhỏ, tiệm bánh Cupchino.
Oanh – Kết thúc một tình yêu
Em đến tiệm bánh gặp chị ấy...và cả anh. Em ngồi bó gối trên sofa, nhâm nhi tách capuchino ấm rồi cười nhạt:
- Chị Vi, em có chuyện muốn hỏi chị.
- Em cứ nói!
Chị nhìn em cười thật tươi, ánh mắt chị tò mò xen lẫn vẻ thích thú.
- Nếu như...nếu như anh ấy quay lại, chị nghĩ em phải làm sao?
Chị ấy chợt im lặng, ánh mắt đã trầm xuống vẻ suy tư
- Em có ổn không?
- Rất ổn! Hiện là chủ một tiệm may, tiền tài có, danh tiếng có...
- Không! Chị nói trong lòng em cơ mà!
Em chợt dừng lại, mắt đã long lanh, làm ướt nhòe khuôn mặt đã được trang điểm kĩ.
- Anh ấy nói...anh ấy còn yêu em.
- Thế thì hãy thứ tha. Chỉ cần em thấy đúng với lòng mình là được.
Em cười thật tươi, nắng đã lên cao, nắng hắt lên khuôn mặt em một màu vàng giả dối, nắng xanh xao ôm lấy thân thể em, trùm lên đôi mắt em gam màu lừa lọc. Thế rồi anh bước vào, thân ảnh cao gầy của anh lấp ló ở cửa, anh nhìn em, nở nụ cười hời hợt như chưa từng quen biết.
- Chị à! Anh ấy đấy, anh ấy đến rồi!
Nói xong, em nhanh nhẹn chạy đến ôm chầm lấy anh. Cảm thấy anh bất động và khó chịu một chút, em nhẹ nhàng hôn lên môi anh, khiêu khích ánh nhìn của anh về phía mình.
- Em nhớ anh!
Em nói thật to, cười thật tươi. Em quay qua nhìn chị, khẽ bàng hoàng khi thấy chị đứng lặng người, chị ôm lấy hai vai mình mà nức nở khóc. Em rời khỏi người anh, bước về phía chị rồi nhẹ nhàng hỏi:
- Chị Vi à, anh ấy là Phong. Chị quen anh ấy à ?
Rồi em bỗng nghe tiếng "bốp ", chị ấy tát anh, em vừa đau vừa hả hê nhìn hai người. Nở ra một nụ cười gượng gạo, em một lần nữa ôm lấy thân thể anh đang run rẩy, hôn lên tai anh rồi nói nhỏ :
- Anh không biết à? Trò chơi bây giờ mới kết thúc!
Em bước ra khỏi Cupchino, mắt đã nhòe đi. Em quay lại nhìn hai cái bóng xiêu vẹo
trên sàn nhà, run run cầm lấy điện thoại, mơ hồ nhấn một dòng chữ rồi gửi đến số máy quen thuộc :
"Chị Vì à ! Là em cố tình đấy, là cố tình"
Sài Gòn bước qua tháng mười, nắng đã ấm dần lên. Lúc này, em biết mình đã không còn muốn yêu anh nữa. Trò chơi kết thúc, em là người thắng cuộc?
Em mím chặt môi bước tiếp, bước về hướng không anh, nhưng em biết cả thế giới đang đợi mình phía trước.

NÓI YÊU EM ĐI, ĐỒ HÈN!

Gã nhận ra một điều, nếu đàn bà đẹp lợi hại 1, thì mụ chằn này lợi hại gấp trăm lần.

***

"Tôi xin giới thiệu với các đồng chí sỹ quan huấn luyện đặc biệt cho đợt xuất kích này". Cả căn phòng im lặng như tờ, dành cho người "thầy" mới của mình một sự tôn trọng tuyệt đối, tuân lệnh tuyệt đối. Cánh cửa phía bên mở ra, một cô gái mặc quân phục bước ra. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía cô.
noi-yeu-em-di-do-hen

Cao chừng trên mét sáu, da trắng, má hồng, dáng đi đúng chuẩn con nhà binh, ánh mắt sáng quắc như đốt cháy bất cứ vật gì cô nhìn tới. Tất cả mọi người cảm thấy không lạnh mà run.
"Thiếu tá Trần Lâm, cô ấy sẽ chịu trách nhiêm huấn luyện các đồng chí và chỉ huy chuyên án R1".
"Đẹp như thiên sứ ấy, liệu có phù hợp để ra chiến trường không nhỉ ?". Gã nghĩ thầm, mắt háy liên hồi. "Mà thiên sứ này sẽ huấn luyện bọn mình cái gì được đây, múa bụng chăng ?".
11 sỹ quan đặc vụ bọn gã đều được tuyển chọn kỹ càng từ những đơn vị nòng cốt của chính phủ, năng lực thì khỏi phải nói cũng đủ biết, nếu không nói bọn gã là lực lượng bất khả chiến bại thì cũng là một đội có thể làm kẻ địch nghe tên đã muốn cho nổ tung xác từng đứa rồi. Hơn 5 năm trước, gã nằm vùng trong băng nhóm Cánh Cam, gã đã phải nghiện ma túy, mà còn phải nghiện cho thật nặng. Nói chung nếm mật nằm gai, sống trong sa hoa, chui rúc bụi bờ, ngủ trên giường ấm, gái đẹp hay vạ vật trong rừng gã nếm đủ cả. Gã sống và chờ đợi suốt năm năm, đồng đội gã ở bên kia chiến tuyến đã xông vào sào huyệt, hay nói đúng hơn là một cơ sở sản xuất hàng trắng do gã chỉ điểm. Trong một đêm, hơn 50 tên đã sa lưới, còn tên cầm đầu lại cao chạy xa bay. Nhiệm vụ của gã lần ấy coi như đã hoàn thành nhưng việc để lọt lưới tên trùm Cánh Cam khiến gã không cam lòng.
Hóa ra đó chỉ là một chi nhánh của băng nhóm tội phạm ma túy quốc tế. Theo điều tra của cảnh sát Trung Quốc, hiện tại Cánh Cam đang lẩn trốn ở khu vực biên giới, có thể là vùng núi phía đông nam dãy Himalaya cùng với những đồng đảng khét tiếng. Sau khi cai nghiện ma túy, gã tình nguyện xin quay lại tham gia vào việc truy quét đến cùng băng nhóm này. Nghĩ đến đây, gã bấm bụng: "Ta đã vào sinh ra tử không biết bao lần, lẽ nào cấp trên coi thường ta, đưa một con nhóc vắt mũi chưa sạch ra để huấn luyện". Gã ghét nhất là làm việc gì cứ có đàn bà nhúng mũi vào, vừa yếu đuối, vừa mau nước mắt, cuối cùng cũng chỉ làm vướng cẳng bọn gã mà thôi.
Huấn luyện giai đoạn một, bọn gã phải học cách cận chiến nâng cao. Gã xung phong lên đầu tiên, gã sẽ đốn ngã cô nàng thiên sứ này xem cấp trên còn định coi thường bọn gã nữa không. Gã vừa xông lên, chưa kịp hiểu tại sao thì đã thấy mình nằm sõng xoài dưới đất, sống lưng như bị ai cầm búa tạ mà đập cho gãy đôi ra. Lúc gã bò được dậy thì đồng đội của gã đã nằm la liệt, mặt mũi tái nhợt. Thiên sứ của gã vẫn khoanh tay đứng đó, mặt không biến sắc như chưa hề động chân động tay.
Sau đợt đầu huấn luyện gã mới biết, thiên sứ của gã là một người được tôi luyện bằng thép. Nghe đồn cô ả là kiện tướng môn võ Thiếu Lâm, được huấn luyện từ nhỏ tại Trung Quốc, sau đó sang Nga tiếp tục huấn luyện nghiệp vụ đặc biệt. Cả nội lực, tinh thần, ý chí và khả năng chiến đấu cao hơn bọn gã tới mấy lần.
Buổi huấn luyện thích nghi với địa hình, bọn gã tới bên dưới một vách đá dựng đứng để tập kết. Buổi sáng sớm bóng một cô sơn nữ xuất hiện trong sương mù, lưng đeo gùi, bên hông lúc lỉu ống nứa đựng nước. Đã lâu lắm rồi, ngoài sỹ quan huấn luyện Trần Lâm ra, bọn gã chưa từng được nhìn thấy bóng dáng phụ nữ nào. Gã thò đầu sang hàng bên cạnh thì thào: "Con này xinh quá, mông mẩy thật". Mấy gã đứng hàng bên khẽ liếc mắt: "Ừ hữ... e hèm".
Hành động "buôn chuyện" của bọn gã không qua khỏi ánh mắt của Trần Lâm. Cô gọi: "Đồng chí An, lên đây cho tôi". Gã đủng đỉnh đi lên, mắt vẫn liếc ngang liếc dọc như chưa có gì phải sợ: " Nói chuyện trong giờ luyện tập là phạm luật, cậu biết chứ ?". "Thưa chỉ huy, chỉ là nói thầm thôi ạ". "Nói thầm cũng là nói, cậu vừa nói gì nhắc lại tôi xem nào". "Dạ...". Gã bắt đầu đỏ mặt.. "Dạ, con này xinh quá, mông mẩy thật". Trần Lâm chỉ lên đỉnh núi và bảo: "Ngày hôm nay chúng ta sẽ tập địa hình leo núi, cậu vừa leo vừa lặp lại câu đó 1000 lần cho tôi".
Có tiếng cười khúc khích ở dưới vang lên, Trần Lâm chỉ lừ mắt tất cả đều im phăng phắc: "Còn ai cười nữa không ? tôi sẽ cho cười luôn một ngày đến độ không đóng được miệng lại mới thôi".
Cả ngày hôm đó, gã hì hục đu dây thừng, leo lên những mỏm đá cao lởm chởm, nếu không cẩn thận cũng đủ trượt chân mà rơi xuống chết, lại còn phải gào thật to: "Con này xinh quá, mông mẩy thật".
Sáng hôm sau, nghe đồng đội kể lại, cả đêm gã mê sảng chỉ nói mỗi một câu ấy khiển cả bọn không sao ngủ được. Gã bắt đầu đưa cái tên Trần Lâm vào danh sách những kẻ đáng phải "hủy diệt". Cái gì mà Trần Lâm, nghe cái tên cũng đã chả có chút nữ tính nào rồi. Một con mụ dữ như chằn lửa, trong suốt cả đợt huấn luyện không có lúc nào mà thân thể gã lành lặn không sưng chỗ nọ bầm chỗ kia. Đã thế, đống tài liệu về băng nhóm tội phạm quốc tế lẫn lộn cả tiếng Trung lẫn tiếng Anh ả bắt gã phải dịch ra rồi báo cáo lại chi tiết, kèm theo những phân tích rõ ràng. Gã nhận ra một điều, nếu đàn bà đẹp lợi hại 1, thì mụ chằn này lợi hại gấp trăm lần.
***

Thỉnh thoảng,Trần Lâm một mình ở trong phòng, mắt đăm đăm nhìn vào tấm ảnh in trên tập hồ sơ. Quách An, người đàn ông này không phải là kẻ tác chiến giỏi nhất đội, cũng không có đầu óc phân tích sắc bén nhất đội, càng không phải là một kẻ biết kiềm chế bản thân. Nói cho cùng gã chẳng có gì nổi bật. Nhưng tại sao mỗi lần nhìn thấy bóng dáng cao lớn ấy, trái tim cô như không thể khống chế được nhịp đập. Ánh mắt trong suốt của gã như chưa từng khuất phục, trên người gã phát ra một sự lôi cuốn đặc biệt đối với tất cả những người xung quanh. Chỉ cần gã hô "xông lên" là tất cả ào ào tiến tới, chỉ cần gã không tiến lên là tất cả cảm nhận được hiểm nguy. Trần Lâm không thể lý giải nổi vì sao khi đứng trước con người này, cô đột nhiên thấy mình trở nên yếu đuối khác thường.
Trong suốt nửa năm ngoài huấn luyện ra bọn gã phải phân tích tư liệu để chuẩn bị cho chiến dịch R1. 11 đặc vụ bọn gã là cánh quân chủ lực phối hợp với cảnh sát quốc tế mở đợt tấn công truy quét sào huyệt đầu tiên của bọn chúng được định vị trên dãy Hoàng Liên Sơn, phần cuối núi Ai Lao Sơn, đoạn tận cùng phía đông nam của dãy núi Himalaya. Cả một khu vực rộng lớn và nguy hiểm như vậy, ai cũng đoán trước được chuyện sinh tử nhưng tinh thần vẫn phấn chấn. Bởi suốt một thời gian dài huấn luyện, bọn họ chỉ muốn xông pha chiến trường và hoàn thành nhiệm vụ.
Ngày lên đường đã điểm, bọn gã sẽ xuất phát luôn từ doanh trại, không có chuyện về thăm nom hay từ biệt người thân, thậm chí điện thoại cũng không được sử dụng, điện đàm cũng hạn chế. Đối với những nhiệm vụ như thế này, "hậu sự" của bọn gã đã được chính phủ lo từ a đến z rồi, chỉ việc chiến đấu giành chiến thắng hoặc hy sinh. Sinh tử ắt có số, gã chẳng nghĩ ngợi gì nhiều, nhưng tiếp tục nằm dưới sự chỉ huy của Trần Lâm là điều khiến gã không thoải mái lắm. Hay nói đúng ra gã không can tâm núp dưới bóng đàn bà.
Bọn gã có 12 người, Interpol có 15 người, tất cả chia thành những đội nhỏ tiến sâu vào khu vực núi Ai Lao Sơn. Đêm đầu tiên, đội của gã hạ ba lán trại ở một sườn dốc. Đêm đến, chỉ nghe tiếng lá rì rào của rừng sa mu lạnh lẽo. Gần sáng, những tiếng thét khiến gã bật dậy như lò xo, nhưng không kịp nữa, một dòng thác ập đến mang theo những cây cổ thụ bật gốc quét qua lán trại. Tất cả đều bị hất tung lên cao rồi chìm sâu dưới dòng thác lũ. Lũ quét bất ngờ ập đến trong đêm như một con trăn khổng lồ liếm sạch những gì nó đi qua và ấn sâu vào cái bụng tham lam đầy nước và cây cối ấy. Gã thấy tấm vải bạt đổ sập lên đầu không còn biết phương hướng nào mà chui ra. Trong đêm đen đặc và tiếng rú gầm gào, gã chỉ thấy một cánh tay vươn ra kéo gã lôi ra ngoài, chạy ngược con dốc trơn tuột. Tay nắm trong tay, gã cứ thế chạy theo cái bóng đen ấy cho đến khi gã cảm giác được đã tạm lánh xa thần chết.
Cơn mưa ập xuống tơi bời, hai bóng đen ngồi bệt trong mưa lầy lội giữa rừng âm u. "Chỉ huy, sao cô không chạy đi còn quay lại cứu tôi, không chừng sẽ chết chung đấy ?". "Tôi chỉ làm nhiệm vụ của một người lính thôi, cậu áy náy làm gì. Hy vọng những người khác có thể vượt qua được cơn lũ này. Dù sao chúng ta vẫn phải đến nơi tập kết vào đêm mai". Bàn tay cô từ từ rút ra khỏi tay gã, những giọt nước lạnh và bùn đất còn đọng lại trên bàn tay khiến gã thấy một chút chơi vơi.
Gã uể oải đứng lên, phía trước, dáng người con gái nhỏ trong bộ quân phục sũng nước đang bước đi vững trãi như một ngọn đuốc sống đầy sức lan tỏa, mái tóc bết lại trên khuôn mặt trắng như sứ. Trông cô chẳng khác nào một nữ chiến binh thần thánh. Chân gã trở nên vững chãi hơn, cô gái nhỏ ấy vừa cứu gã khỏi tay thần chết và bây giờ cho gã thêm nghị lực để tiến bước về phía trước.
Đi hết một ngày, bọn họ nhận được tín hiệu của đội, mọi người vẫn đang tiếp tục hướng về địa điểm tập kích, chỉ bị mất một số đồ quân dụng do lũ cuốn đi, còn lại không ai bị thương nặng. Đến sẩm tối cơn mưa đến kèm theo cả bão, cơn bão trong rừng sa mu thật khủng khiếp. Bão giật từng hồi như mang theo cả tiếng gào thét của núi rừng, như bật từng gốc cây, đâm thủng màng nhĩ. Tìm mãi cũng thấy một hang động ăn sâu vào vách núi, hai người bọn gã tìm được nơi trú chân qua đêm. Nhưng chừng 11 giờ đêm, nhiệt độ đột nhiên xuống thấp, có lẽ đã xuống đến mức 2,3 độ. Trong bất cứ tình huống nào cũng không được đốt lửa. Ba lô quân dụng của gã đã bị nước cuốn trôi. Trần Lâm vứt cho gã tấm chăn mỏng rồi ngồi chọn một chỗ tương đối bằng phẳng sát vách đá.
Gã cuốn chiếc chăn quanh người một lúc, vẫn thấy run lên từng chập. Gã liếc sang phía Trần Lâm, cô vẫn ngồi im theo tư thế nhà Phật, mắt khép lại. Gã nghe nói những người luyện nội công có thể tự thích nghi với thời tiết khắc nghiệt, hơn nữa, trong suốt quá trình huấn luyện, cô đã chứng tỏ là một người sắt đá không gì có thể quật ngã được. Tuy nhiên, cô vẫn là phụ nữ, nhìn sự mong manh đó bất giác gã muốn dang rộng đôi tay, cuộn tròn lấy cô. Nhưng ý nghĩ đó lập tức được gã dập tắt, bởi gã biết trong mắt chỉ huy, gã là một học trò "cá biệt" cực kỳ khó ưa. Tốt nhất, gã phải lo cho mình trước, nếu không gã sẽ là vật cản đường để đồng đội bước tiếp.
Nửa đêm, gã tỉnh dậy, trong bóng tối lờ mờ gã hỏi: "Trần Lâm, cô còn thức không? tạnh mưa rồi thì phải ". Gã hỏi mấy câu không thấy trả lời, gã lần sờ một lúc thì thấy cô nằm nghiêng trên vách hang, toàn thân lạnh toát. Gã lay gọi cũng chỉ thấy người đàn bà thép ấy mềm nhũn ra, đổ ập vào ngực gã. Không xong rồi, gã cuống lên. Trong đầu gã chợt nảy ra phương án sơ cứu. Chỉ có thân thể con người mới cứu được một người chết cóng. Không có thời gian để đắn đo, gã cởi hết cúc áo ngực, cởi luôn áo của Trần Lâm rồi ôm chặt cô vào ngực gã, quấn chăn kín cả hai người, không ngừng xoa hai bàn tay lạnh ngắt của cô. Cứ thế, gã lẩm bẩm một điều gì đó về suy nghĩ của gã đối với cô, rằng cô là một mụ chằn tinh, cô phải tỉnh lại để có ngày ăn thua với gã, rằng lẽ ra gã phải ôm chặt lấy cô sớm hơn, nhưng chỉ vì sự sinh tồn thôi nhé, chứ được gã ôm không phải dễ. Gã hiểu chỉ cần ý thức của cô còn sống, nhất định cô sẽ tỉnh lại.
Thời gian cứ chầm chậm như trêu ngươi, gã vẫn tiếp tục nói, đầu lưỡi tê cứng... Hơn ba mươi phút trôi qua, bàn tay cô cựa quậy rồi nắm chặt lấy tay gã, đôi môi khô mấp máy: "Cho tôi nước". Gã với tay lấy bình nước, ngậm vào miệng một lúc cho tan giá rồi mới mớm vào miệng cô. Thân thể Trần Lâm đã ấm dần lên, thậm chí ở trước ngực gã đã cảm thấy hơi nóng phập phồng dội vào khiến trái tim gã buốn nổ tung. Gã cảm nhận dược mùi ngai ngái của bùn trên mái tóc cô, mùi hương trinh nữ dìu dịu trên bờ vai trần, vị ngọt đê mê trên bờ môi lạnh giá. Đúng lúc ấy, bàn tay Trần Lâm chợt di chuyển, cô vòng tay ra phía sau tấm lưng trần của gã, những ngón tay như bấu chặt khiến gã có cảm giác hơi đau ở thớ thịt. Mắt cô vẫn nhắm nghiền, cánh tay mỗi lúc một xiết chặt hơn, giống như một nhánh phong lan bị cơn gió thổi bay xuống chao liệng một hồi, rồi bấu víu được vào một thân cây hùng vĩ, cố níu lấy sự sinh tồn.
Bình minh bắt đầu chen ngang vào cảm xúc của hai người như một sự ghen tị của thiên nhiên. Trần Lâm choàng tỉnh dậy kéo luôn cả tấm chăn mỏng quấn lên người mình rồi bất ngờ dơ chân đá cho gã một cước lộn nhào. Trong khi gã chưa kịp định thần thì cô đã mặc xong quân phục. Khi ấy, gã còn không kịp để ý, một ráng hồng lướt qua trên má Trần Lâm.
Họ bắt đầu cuộc hành trình trong im lặng, mọi ý kiến cuả cấp dưới và mệnh lệnh của cấp trên đều được đưa ra một cách nhát gừng, gượng gạo. Đến sẩm tối, bọn họ cũng đến được điểm tập kích. Được lệnh chiến đấu ngay trong đêm. Vượt qua thung lũng trược mặt là tới sào huyệt của bọn tội phạm quốc tế, tất cả đều lặng lẽ. Phía sau họ, hai bên sườn núi cũng đã có quân đội hỗ trợ sẵn sàng tác chiến.
Đêm hôm ấy thật ngắn ngủi, gã không nhớ được chuyện gì đã xảy ra, chỉ biết trong đợt tấn công ồ ạt ấy, bóng dáng Trần Lâm luôn ẩn hiện. Lúc thì phía sau gã, lúc ngay bên trái bắn yểm trợ cho gã, lúc thì đứng dựa lưng vào gã như một nữ thần hộ mệnh. Phút cuối của chiến dịch, gã chỉ thấy tên Cánh Cam bị gã đuổi giết đến sức cùng lực kiệt đã ngã xuống, liền đó gã cũng ngã xuống. Gã chỉ thấy Trần Lâm đang lao về phía gã, máu chảy dòng dòng bên thái dương của cô. Gã cố mở mắt gượng dậy, cổ họng như muốn gào lên: "Trần Lâm, cô sao vậy ? tôi đến cứu cô đây". Gã chìm vào cõi âm u đen tối, chỉ còn âm vang bước chân của đồng đội tiến về phía trước...Mùa đông ập đến thật nhanh khiến ánh nắng không kịp chào từ biệt lần cuối mà lặn mất tăm vào những tầng mây đen kịt. Trong cuộc chiến sinh tử, người ở kẻ đi, có những giọt nước mắt khóc vui mừng trong chiến thắng, có những giọt nước mắt khóc cho tận cùng của sự hy sinh và chia ly...
Gã tỉnh dậy trong bệnh viện, cánh tay trái chỉ còn đến khuỷu tay. Hình ảnh đầu tiên hiện ra trong óc gã là gương mặt bết máu của Trần Lâm. Nghĩ đến đó gã bèn co giò phóng xuống giường. Bỗng thấy đau nhói một cái, gã mới bất lực nhìn ra chân phải của gã cũng đang quấn băng trắng toát, chỉ cần cử động là đau như xé. Gã như gào lên với nữ quân y đang có mặt trong phòng: "Trần Lâm đâu, cô ấy có sao không ?". "Tôi không rõ, có lẽ cô ấy ở khu điều trị khác". Gã nằm vật xuống, hoang mang đến tột cùng. Liệu người ta có thể sống bởi một viên đạn vào đầu không cơ chứ. Những ngày tháng bên nữ chỉ huy như một cuốn phim quay chậm, gã nhớ cô qúa, nhớ phát điên. Càng nhớ, gã càng thấm thía những điều mà Trần Lâm đã huấn luỵện gã, bởi tất cả bọn tội phạm mà bọn gã vừa truy quét đều là những tên khét tiếng đến từ khắp các châu lục. Những tên cầm đầu đều có khả năng chiến đấu và lẩn trốn trong rừng già ngang ngửa với một đặc vụ quốc tế. Còn những tên tép riu thì cũng không kém gì một cảnh sát được huấn luyện kỹ càng. Hơn thế nữa, rừng già chính là nơi chúng phát huy hết sở trường. Nếu không có đợt huấn luyện vừa qua chắc gã không có cơ hội hạ được Cánh Cam chứ chưa nói gì đến giữ được mạng sống.
Lúc đó, phía bên ngoài cửa kính lờ mờ, có một người con gái đầu quấn băng trắng đang nhìn gã. Cô thầm nghĩ, tưởng gã này chỉ là một kẻ bất quy tắc, hám gái. Không ngờ lúc chiến đấu lại bất chấp sống chết như thế. Gã cứ như một con mãnh thú càn quét đối phương, khiến chúng chạy bạt mạng và đồng đội của gã cũng vì khí thế đó mà xông lên bắt đến tên cuối cùng. Và... mình còn nợ gã một mạng. Nghĩ đến đây, cô chợt thấy thân thể ấm nóng của gã như đang bao bọc lấy mình, môi cô chợt khô như hòn lửa đang rừng rực cháy.
Vài ngày sau, gã như sống lại khi nhìn thấy Trần Lâm bước vào với chiếc băng trắng trên đầu. Gã vờ như thờ ơ hỏi trong khi lồng ngực dội lên một cơn co thắt : "Cô vẫn còn sống cơ à". "Anh mong tôi chết chắc ? cùng lắm tôi cũng chỉ bị mất một bên tai thôi, sau này xài tai giả cũng vẫn đẹp chán. Còn anh thì..". Cô nhìn cánh tay hắn chế giễu. "Thì tôi cũng chỉ mất có một cánh tay thôi, còn một cánh vẫn đủ sức quơ gái đẹp". Nếu lúc bị thương gã chịu khó dừng lại băng bó vết thương thì có lẽ gã vẫn giữ được cánh tay mà quơ thêm gái. Còn Trần Lâm thì bị một viên đạt sượt qua, rơi luôn cả tai trái với một mảng da đầu. Hiện tại mấy thứ đó đã nằm yên trong rừng già, tuyệt nhiên không tìm thấy tung tích.
Trần Lâm ngồi xuống bên cạnh, thật ngạc nhiên khi giữa hai người không còn có khoảng cách. Qua cuộc chiến đấu sinh tử, gã đã thấy ở cô hai chữ "đồng đội", và hơn thế nữa, cái cảm giác đợi chờ cứ dâng lên trong lòng, như cơn thủy triều lên không chịu rút. Những ngày qua, cả trong mơ gã cũng thét gào tên cô. Cứ như thế, họ nói với nhau về cuộc chiến đã qua cho đến khi Trần Lâm phải quay lại phòng điều trị.
Những ngày sau đó, gã vẫn chưa đi được do chưa lành vết thương ở chân. Trần Lâm vẫn thường xuyên sang thăm gã khiến cho việc đó trở thành sự kiện được mong đợi nhất mỗi ngày.
Cuối tháng, Trần Lâm được lệnh trở về đơn vị cũ để phân tích một số đầu mối cho một chuyên án mới. Cô chuẩn bị sẵn tư trang rồi sang tạm biệt gã. Cô cố sắp xếp cho mình một câu nói nào đó đủ để gã hiểu rằng, cô chờ đợi ngày tái ngộ. Cô bước tới khu điều trị hướng đông, tâm trạng bâng khuâng, bước chân vương vấn. Một vài chiếc lá còn sót lại từ mùa xuân đua nhau rơi lả tả trong khuôn viên bệnh viện trong cơn gió nhẹ. Đến căn phòng ấy, cô dừng lại nhìn qua cửa kính. Gã đã đứng trên chiếc nạng gỗ, một tay chống nạng, còn tay kia đang vòng qua lưng một người con gái. Cô trông thấy bờ vai nhỏ nhắn xa lạ ấy đang rung lên từng hồi, còn bàn tay gã đang vỗ về an ủi. Bóng hai người đó như một bức tượng ái tình tạc vào tâm trí cô. Trần Lâm quay gót, trái tim sắt đá chợt nghe như róc rách giọt lệ chảy qua những khe nứt vô tình.
Ngày hôm sau, gã điên cuồng khi biết tin Trần Lâm đã lặng lẽ ra đi không một lời từ biệt. Gã lập tức xin ra viện nhưng không nhận được bất cứ sự chấp nhận nào. Hai ngày sau, nữ quân y hớt hải chạy lên báo cáo với cấp trên, đặc vụ Quách An đã biến khỏi bệnh viện. Gã mò đến đơn vị cũ của Trần Lâm thì được biết cô không còn ở đó, còn việc cô đi đâu hoàn toàn không thể tiết lộ. Một lần nữa, gã lại rơi xuống vực sâu không đáy. Gã biết, một đặc vụ bất ngờ mất tích hoặc bị thay đổi toàn bộ hồ sơ thì gã có lên trời cũng không thể điều tra nổi. Gã hận gã vì còn ấp ủ nhiều điều chưa kịp nói với cô, sau đó gã hận cô vì chỉ coi gã như một thằng lính quèn, đến khi ra đi cũng chẳng thèm cất một câu từ biệt.
Nửa năm sau..
Trần Lâm xem đi xem lại bức hình một cô gái mặc quân phục cảnh sát. Dáng dấp, mái tóc đều trông rất quen thuộc, hình như con người này đã khắc sâu hình ảnh vào trong trí nhớ của cô khiến cô không thể không vì một chút tình cảm cá nhân mà tìm kiếm. Đó chính là cô gái đã đứng trong vòng tay của Quách An cách đây hơn nửa năm về trước. Có một điều, cô đã để tình cảm lấn chiếm lý trí mà phán đoán sai lầm. Nữ cảnh sát ấy chính là em ruột của gã. Bọn họ đã có một cuộc tương phùng không đúng lúc. Trần Lâm đặt nhanh tập hồ sơ vào ngăn tài liệu rồi vội vã bước ra ngoài.
Khi ấy, tại một quán cà phê trong thành phố, gã ngồi nhâm nhi một ly đen đá đặc quanh, đầu lưỡi như tê đi. Gã nhìn ra khung cửa sổ mầu ngọc bích tơ tưởng bóng dáng một người.. "Xin lỗi anh, anh có thể chuyển sang bàn phía trong được không ?". Cậu thanh niên phục vụ trong quán lịch sự đề nghị làm cắt đôi hồi ức lãng mạn của gã đang trở về trong hang đá lạnh giá giữa rừng, gã trở nên bực bội bất thường: "Không được". Gã chỉ nói vậy rồi hướng mắt ra phía cửa sổ, tâm trạng như ùn tắc ở nơi nào đó thật khó chịu.
"Nhường nhịn chút đi ông anh, ông anh có một mình ngồi đâu chẳng đươc, nhường chỗ rộng cho tụi này đi". Một giọng nói kẻ cả vang lên, gã ngẩng lên đã thấy lố nhố xung quanh gần chục thanh niên trông người ngợm chẳng ra sao. Trang phục thì luộm thuộm toàn xích với hồ lô, tóc thì đủ kiểu đủ mầu. Đúng là một lũ hippy. "Các cậu có bản lĩnh thì cứ tới ngồi". Nhìn thấy một gã cao lớn cụt tay ngồi đó không chịu nhường, cả lũ thanh niên sôi lên sùng sục. Đứa cầm đầu sốc tới, định túm cổ áo gã nhấc lên, nhưng thằng nhóc chưa hiểu bằng cách nào mà một cánh tay của người đàn ông ấy có thể nhấc bổng cả người hắn lên, rồi ném vèo vào góc phòng như mớ rẻ rách. Thấy đại ca bị mất mặt, cả bọn xông lên định "băm viên" gã ngay tức khắc. Đã lâu rồi không được cựa quậy chân tay, gã cũng say không kém, chỉ sau vài cú chặt lên chém xuống, cả lũ hippy đã nằm la liệt. Khách trong quán chạy tán toạn. Một vài cuộc điện thoại được gọi, chẳng mấy chốc từ đâu ra một lũ côn đồ cầm theo dao găm, kiếm, côn, gậy ào ào xông tới. Trong lúc lộn xộn gã bị trúng một dao vào bả vai, máu tuôn ướt đầm chiếc áo sơ mi trắng.
Bỗng đâu một chiếc bóng nhỏ nhắn lao vút vào, chỉ mấy động tác đơn giản mà cả lũ dao kiếm hùng hồn mấy chục đứa kia mỗi đứa văng một nơi, kinh hồn bạt vía. Nhận ra đó là một cô gái, bọn chúng cứ trợn mắt lên mà nhìn không hiểu người hay ma mà chỉ lướt qua một vòng đã hạ gần hết bọn chúng. Đúng lúc đó tiếng còi xe cảnh sát hụ tới, bọn chúng lồm cồm dắt díu nhau định chạy nhưng thoắt một cái, chiếc bóng nhỏ nhắn kia đã đứng ngay trước cửa: "Cảnh sát đây, không ai được rời khỏi khu vực này".
Gã đứng phía cuối căn phòng, nhìn trân trân về phía người đã trợ giúp mình. Hình bóng đó đã in sâu vào tâm trí gã, kiên cường, đẹp đẽ như một nữ chiến binh thần thoại.
Cảnh sát ập đên trong nháy mắt đã gom hết đám thanh niên hiếu chiến về đồn. Cô đứng đó, nhìn cánh tay gã đầm đìa máu rồi nói: "Còn mỗi cánh tay đó mà quơ gái thôi, nên cẩn thận một chút". Gã chẳng màng đến vết thương cỏn con ấy, vụt cái đã ở trước mặt Trần Lâm.
"Một đặc vụ không nên ẩu đả giữa đường giữa chợ như thế, cô còn phải giữ chút sỹ diện chứ". "Trông anh thì có khác gì mấy kẻ du đãng đâu. Chẳng có chút liêm xỉ nào". Gã dơ cánh tay còn lại lên, vuốt mấy sợi tóc trên trán cô rồi nghiêng mình ngắm nghía: "Cái tai mới trông cũng bảnh đấy chứ". Lẽ ra gã phải nói: "Anh nhớ em, nhớ đến chết đi được". Nhưng rồi gã lại hạ tay xuống, cười một cách hết sức vô duyên: "Chúng ta lúc nào cũng là một đội thiện chiến".
Trần Lâm phì cười, nụ cười hiếm hoi trên gương mặt nữ chỉ huy như tia nắng dọi vào rừng nguyên sinh lạnh lẽo làm tất cả đều bừng lên rộn rã. Cô ghé sát vào tai gã nói rõ ràng từng câu: "Nói yêu em đi, đồ hèn".
Gã chỉ biết lắp bắp vài câu gì đó như là mây với cỏ, hoa với bướm. Đại loại thế, gã chẳng nhớ nữa cho đến khi bờ môi gã được phủ lên bởi một bóng mây mềm mại, thơm ngát.
Phạm Bảo Thoa