Showing posts with label truyen nguoi lon. Show all posts
Showing posts with label truyen nguoi lon. Show all posts

Tuesday, 27 May 2014

MỘT CHUYỆN TÌNH THẤM ĐẪM NƯỚC MẮT

MỘT CHUYỆN TÌNH THẤM ĐẪM NƯỚC MẮT ---- 

" Đây là câu chuyện về cuộc đời, về tình yêu của hai con người có thật. Họ mất nhau vì buông tay nhau quá sớm, tình yêu cuối cùng bị vùi dập bởi sự sắp đặt của số phận và những tham vọng của con người. Tình yêu không có lỗi..."

Cuốn nhât ký nhạt nhòa nước mắt. Tấm hình người thanh niên mặc cảnh phục ôm eo chị, như đang cười với chị.
Người yêu chị là công an.

Anh thích học cảnh sát nhưng thi năm thứ hai mới đi học được. Anh thi thiếu nửa điểm, đành phải học hệ trung cấp. Chị đi học trước anh một năm.

Ngày anh nhập trường, chị dẫn anh đi. Có người không biết còn hỏi " Chị gái dẫn em trai đi nhập trường à ?" làm chị tức nổ mắt, không làm gì được người ta, quay sang lườm anh...Anh cười hiền, luôn nhường nhịn chị. Vậy là trong hai năm tới, họ được ở gần nhau.

Chị san sẻ niềm vui với anh ngày đầu tiên bước chân vào trường, khi anh kêu khó chịu bởi lần đầu tiên khoác lên người bộ cảnh phục vừa lạ, lại vừa gần gũi thân quen. Chị lo lắng khi anh kêu ngứa ngáy vì tắm bể nước tập thể không quen, ăn cơm nhà ăn lạ miệng, chị lại phải mua thuốc, mua muối đến cho anh.

Học viên mới nhập trường bị cấm trại 1 tháng, chị cũng không được thoải mái vào thăm anh, nên ngày đầu tiên được "sổ lồng", anh tức tốc đến khu kí túc xá gặp chị. Bác anh gọi điện bảo đến chơi, anh nói dối "Cháu phải ở lại trường tập điều lệnh ạ". Anh gãi đầu gãi tai, lóng ngóng, vụng về, chị thấy vừa thương vừa buồn cười. Sau này, khi "ra mắt" bạn bè cùng phòng anh, các bạn trêu "Cuối tuần nào nó cũng đi tập điều lệnh bên trường báo chí thì phải..." làm chị thẹn đỏ mặt.

Chiều thứ 6 mỗi tuần là khoảng thời gian mong đợi nhất, đến lúc đó, họ mới có thể nắm tay đi bên nhau như những đôi tình nhân bình thường khác. Nhiều khi nhớ anh không chịu được, chị lại bắt xe bus sang trường anh, ngồi phòng chờ đủ nhìn mặt anh cho đỡ nhớ rồi lại phải đứng lên ra về vì hết giờ vào thăm.

Năm đầu tiên anh học ở Thanh Xuân, năm thứ 2 chuyển lên Sóc Sơn. Những tuần anh không được ra ngoài, chị vẫn đi đi về về giữa hai tuyến bus để thăm anh. Đến nỗi bác tài tuyến bus 56 nhìn thấy chị bước lên xe thì không hỏi vé.
Cứ như thế, họ chia sớt cho nhau cả tuổi thanh xuân...

Hai năm trôi qua nhanh như một giấc mơ, nhanh đến nỗi chị chưa kịp nhìn lại những gì đã xảy ra. Anh đã tính rất nhiều đến tương lai của hai người..

***

Anh trở về Hà Nội sau ba tháng thực tập ở tỉnh. Chị rớt nước mắt nhìn anh gầy rộc đi, chân tay đầy sẹo vì ngã trong những lần cùng đồng đội truy quét tội phạm ma túy. Chị trằn trọc không ngủ được, thương anh ngày đầu tiên thực tập, một mình vứt cả xe máy lao vào ôm đối tượng buôn ma túy, cả người cả đối tượng lăn xuống hố, xây xước hết mặt mày mà anh vẫn cố giấu.

Yêu chị chân thành bao nhiêu thì anh cũng nhiệt thành với nghề bấy nhiêu. Nhớ những lúc ngồi trong lòng anh, anh chỉ bảo " Trái tim anh một nửa dành cho em, một nửa là của nghành". Chị nũng nịu, đòi anh chia cho chị bảy phần thì mới chịu...

Anh được nhận về công tác tại PC 47 của công an tỉnh. Anh muốn chị về thành phố cùng anh, nhưng những bài viết, những mảnh đời, những chuyến đi đã níu chân chị, muốn chị trụ lại đất Thủ đô này. Hai người họ vì thế mà bắt đầu cãi nhau. Tính chị ương bướng, yêu anh nhiều lắm những lại không chịu nhường nhịn. Những trận cãi nhau xảy ra thường xuyên hơn. Chiều nay cũng vậy, họ mới cãi nhau.

Chị bắt đầu sợ những chiều thứ 6,chị phải dối diện với hai ngày cuối tuần không có anh. Những buổi chiều hò hẹn họ xuất hiện cùng nhau bắt đầu thưa dần rồi vắng bóng hẳn.

Tình yêu bắt đầu chơi vơi trước sự sắp đặt của số phận và những tham vọng của con người...
***

Ngày anh về quê, chị đã không đến tiễn. Chiếc ba- lô màu xanh chỉ có mấy bộ quần áo mà sao nặng trĩu trên tay. Xe lăn bánh, chị cùng Hà Nội phồn hoa ở lại sau lưng anh.
Anh nhận công tác, chị bước vào năm cuối. Bận rộn. Những cuộc trò chuyện giữa họ cứ thưa dần. Quan hệ giữa anh với một cô sinh viên học đại học ở tỉnh nhà đến tai chị. Nghe nói cô ta học sau anh chị 2 khóa ở trường phổ thông.

Tối. Chị nhận được một cuộc điện thoại. Đầu dây bên kia cất giọng lanh lảnh " Chị có phải là Mai không ?" – "Vâng, xin hỏi...cô là ai" ? – "Tôi là người yêu mới của anh Thuận, anh ấy đang ở chỗ tôi, từ giờ chị đừng làm phiền nữa...". Cuộc trò chuyện hết sức ngắn gọn. Đêm đó mưa, chị đứng trên tầng 5 khu kí túc xá, nước mưa sao mà mặn chát...

Chị không hỏi han. Anh cũng không một lời giải thích...

Kỳ thực tập cuối cùng như cơn lốc cuốn phăng chị đi, không cho chị có cơ hội ngoi lên mà nhìn lại mình nữa. Trời không phụ lòng người, ngày ra trường, chị được một tòa soạn báo nhận về làm việc luôn. Vậy là ước mơ bám trụ lại đất Hà thành cuối cùng chị cũng thực hiện được.

Những chuyến đi, những đêm thức trắng viết bài, những mối quan hệ mới khiến chị không còn nghĩ nhiều đến người xưa. Nhưng 2 năm trôi qua, anh vẫn là phần quan trọng nhất nằm sâu trong tim chị. 25 tuổi, chị vẫn đi về một mình. Chị cười, nụ cười phảng phất nét buồn.

Trong chiếc ví nhỏ xinh, không ai biết ngoài tấm hình chị hồi lớp 12, áo trắng tinh khôi, tóc dài xõa ngang lưng, còn có một tấm hình nhỏ bị úp mặt vào trong, anh mặc cảnh phục đang ôm eo chị, cười rạng rỡ. Chị sợ nhìn thấy nó, anh đẹp nhất trong bộ cảnh phục.

***

Chị nhận được điện thoại của Minh – bạn cùng phòng anh ngày trước. Minh hỏi chị có về dự lễ truy điệu anh vào chiều ngày mai không ?

Lần này, chị không khóc. Đôi mắt u buồn ẩn dưới vành khăn tang nhìn di ảnh anh. Anh vẫn đẹp đẽ như ngày nào, vẫn đôi mắt mà chị không lẫn vào đâu được. Đôi mắt ấy ngày xưa vẫn âu yếm nhìn chị, hôm qua còn cười với đồng đội, giờ nó đã nằm sâu dưới lòng đất lạnh. Anh bị một chiếc xe khác đâm vào trong đêm truy bắt tội phạm ma túy...

Chị gặp cô gái ấy. Cô gái cách đây 2 năm gọi điện cho chị trong một tối trời mưa. Cô gái tên Ngọc đưa chị một cuốn nhật ký...
"Hôm nay thứ 6 ngày 13...
Chiếc ba lô trên tay anh sao mà nặng trĩu, vậy là em không ra tiễn anh. Hai năm như gió thoảng qua. Anh muốn em về thành phố,với khả năng của anh, anh có thể lo việc cho em, để chúng mình được ở cạnh nhau. Nhưng những cung đường của đất nước, những chuyến đi đã hút hồn người yêu của anh, khiến cho em yêu chúng hơn cả anh rồi.

Anh biết phải làm sao đây ? Khi bố mẹ chỉ có mình anh, anh cần phải ở gần nhà, em cũng biết điều đó mà, phải không ? Nhưng người yêu anh đúng là "con gái báo chí" chính gốc. Em mạnh mẽ, quyết liệt muốn ở lại thành phố tự thân vận động khiến anh không thể nào thuyết phục nổi.

Anh hình dung ra sau này, khi chúng mình về một nhà với nhau, nửa đêm có án, anh phải đi, bài viết mà em theo đuổi chỉ có thể thực hiện được vào ban đêm, nửa đêm em cũng đi. Vậy ai sẽ là người ôm con chúng ta ngủ, ai sẽ là người chờ anh về ?...Anh có ích kỷ quá không em ? Anh yêu em, nhưng anh yêu cả màu cảnh phục như yêu em vậy, anh không thể từ bỏ...

Thứ 6, ngày....
Từ khi nào, anh đã không mong chờ đến chiều ngày thứ 6, bởi đến thời điểm đó, ngày mai anh sẽ không còn được gặp em.

Anh đã nhờ Ngọc gọi điện cho em. Ngọc là cô gái rất tốt, anh biết tình cảm của cô ấy, nhưng anh làm sao có thể phản bội tình yêu 5 năm giữa anh và em? Thôi thì chỉ còn cách này. Anh không mong em tha thứ, nhưng anh thà mang tiếng phản bội người anh yêu còn hơn là để đến một ngày em không chịu nổi xa cách mà nói lời chia tay trước. Anh sẽ không chịu đựng nổi.

Em yêu, tha thứ..."

Trong chiếc ví loang lổ thấm máu của anh, ngoài chiếc thẻ nghành, chứng minh thư, người ta còn tìm thấy hai bức hình được đặt quay mặt vào với nhau, có một bức hình nhỏ, cô gái mặc áo trắng, tóc xõa ngang lưng, chị của ngày ấy mỉm cười thật hiền. Chợt nhớ, có lần anh nói với chị "Anh có thể đánh mất nhiều thứ, vứt bỏ nhiều thứ nhưng bức hình thì anh luôn mang theo, để lúc nào em cũng ở bên anh...".

Lòng chị quặn thắt ,mưa, nước mắt làm ướt nhòe thêm trang nhật ký của anh." Em ích kỷ quá, Thuận ơi..."

Trở lại Hà Nội, bạn bè ai cũng bảo chị gầy rộc đi. Có người không biết còn khen chị gầy đi trông xinh hơn. Họ đâu biết rằng, chị đã để mất một thứ quan trọng nhất trong cuộc đời. Đêm Hà Nội lấp lánh sắc màu,đèn đường soi tỏ mặt đường bóng láng. Ngọn đèn nào dành cho chị khi bên đời không có anh ?

Chiều nay, xin cơ quan cho nghỉ một ngày, chị về lại T38...

- Hãy biết trân trọng yêu thương và hạnh phúc mình đang có mn nhé !

Lời chưa nói

Ngày ấy cô 20 tuổi, cái tuổi đầy mơ mộng mà người ta vẫn hay gọi: "Tuổi 20, tuổi đẹp nhất của đời người". Cô chẳng xinh hay quá nổi bật nhưng đủ duyên để khiến trái tim bao chàng trai phải loạn nhịp, cô nghe, hiểu và kiêu hãnh vì điều đó. Cô thích thú với việc có người theo đuổi nhưng trái tim cô chưa một lần đón nhận tình cảm của ai, cũng chưa ai cho cô hiểu yêu một người là thế nào - cho đến khi gặp hắn..
Cô và hắn học chung lớp đại học, cô ngồi đầu dãy phía ngoài còn hắn ngươc lại - ngồi góc cuối dãy phía trong. Cô chỉ nhận ra điều đó khi hình ảnh Naruto (nhân vật truyện tranh) xuất hiện trong hộp thư đến.

- Bạn này học lớp mình nhỉ?

Nổ đom đóm, hai mắt cô chập vào màn hình. "Tên này là tên nào? Dưới đất chui lên hay trên trời rơi xuống mà gần hết năm hai đại học rồi còn không biết bạn mình", trong khi cô đâu có dùng thuật tàng hình, phụng phịu ấm ức cô trả lời.

- Uk. Đúng rồi, cậu là ai mà đến giờ còn không biết tớ?

- Thì tại trên lớp tớ toàn ngồi sau nên chỉ thấy lưng các bạn thôi.

- Thế lớp mình cậu biết được bao nhiêu người?

- Con trai thì tớ biết gần hết, còn con gái tớ biết khoảng 15 người.

Té xỉu, cô phá lên cười. Mình thuộc dạng không để ý rồi mà còn biết lớp có 80 người đã thế gái còn chiếm gần hết, không nhớ quê nhưng chí ít cũng nhớ tên tuổi, mặt mũi. Lắc đầu cô trèo lên giường ngủ, bỏ mặc hắn với tin nhắn còn dở dang nghĩ bụng "tên này khùng".
Sau hôm ấy, ngày nào cô cũng nhận được tin nhắn từ avatar Naruto, cô chẳng bận tâm tại sao hắn nhắn tin cho mình nhưng lâu dần cô cũng tò mò, rồi cô biết thì ra hắn là một tên cao nghều của lớp nhưng khá đẹp trai - cô thích vì điều đó.
- Này, cho tớ số điện thoại của cậu đi?
- Tại sao lại cần số tớ, trên thông tin face có đó, cậu tự tìm đi.
- Nhưng tớ không thấy.
- Không thấy thì thôi.
***
Ngày 20/10. Lớp tổ chức liên hoan, các bạn nam lần lượt đi tặng hoa cho bạn nữ, hắn cũng từ đâu chui đến, gương mặt rạng rỡ.
- Tặng cậu này.
Nhìn bông hồng trên tay hắn mà cô phì cười, không hiểu tên này ngố thế nào nữa..đã thay mặt lớp tặng phái nữ thì chọn lấy bông nào đẹp đẹp tý, đằng này lại..chậc..héo rũ đã thế còn bị sâu cắn cánh nữa chứ, quay mặt đi cười trộm cô thầm thì:
- Cảm ơn cậu nhé.
Mày mò thế nào hắn cũng có được số điện thoại của cô, hắn nhắn tin hỏi thăm cô nhiều hơn.
- Cậu ngủ chưa?
- Tớ chưa. Cậu chưa ngủ à?
- Tớ vừa ngủ dậy, nhưng mơ thấy lại buồn, giờ không ngủ được nữa?
- Mơ thấy gì mà buồn?
- Không có gì. Chỉ là mơ thấy một người.
- Người cậu yêu hả?
- Ukm. Lại nhớ người ấy, nhưng người ấy không nhớ tớ.
- ...
Thì ra hắn yêu đơn phương, hắn buồn nhiều lắm, cô hiểu và cảm nhận được điều đó. Dần dần cô và hắn nói chuyện nhiều hơn mỗi ngày, bất kể sáng, trưa, chiều, tối...vô hình cô trở thành điểm dựa mỗi khi hắn nhớ về người cũ, những lúc hắn buồn và cần cô. Tự đắc kiêu ngạo cô bắt hắn gọi mình bằng "chị"(vì cô là quân sư cho hắn mà). Hắn ngốc nghếch cũng gật đầu đồng ý. Rồi cô - hắn lúc thì tớ - cậu, lúc thì chị - em loạn xị cả lên. Cuộc sống của cô cũng vì thế thay đổi.
Cô và hắn bắt đầu có những buổi đi chơi cùng nhau theo nghĩa bạn bè, chị em gì gì đó cô không biết, chỉ biết rằng hai người có khá nhiều điểm chung. Tư tưởng lớn nhất là học cùng lớp, hắn sống nội tâm, ít nói, hay buồn...cô cũng thế; hắn thích trời mưa, xem phim, nuôi chó mèo, thích âm nhạc, đặc biêt của Thùy Chi..cô cũng vậy. Khủng hơn nữa, cô và hắn cùng thích loại đồ uống không được người lớn cho lắm - sữa milo, thích ăn bất cứ thứ gì liên quan đến dừa (nước dừa, kẹo dừa, thạch dừa..). Một lần vô tình cô buông:
- Ngày nhỏ tớ toàn tắm bằng nước dừa thôi.
Vậy mà hắn rú lên:
- Cái gì? Cậu á? Tớ mà biết ai phí phạm như thế tớ không tha đâuuuuu.
- Không tha thì cậu định làm gì tớ nào?????
- Ờ thì...lần này tớ tha cho cậu, cậu khác.
- Tớ được đặc cách à? hihi.
Hắn không nói gì mà cắm đầu hút hết cốc nước dừa. Duy có điểm khác nhau mà cô thấy đó là: cô và hắn ở hai thái cực đầu lớp - cuối lớp.
Một tháng, hai tháng cứ thế trôi, cô - hắn vẫn thế, vẫn giữ mối quan hệ đó, cho đến một ngày như mọi ngày cô bật nick sáng, hắn online.
- Cậu làm gì vậy? Sao giờ mới lên face?
- Tớ đang học bài nhưng không vào nên lên xem tý..:))))))
- Thế làm tớ đợi cậu mãi. Sao học không vào?
Chẳng biết ma xui, quỷ khiến thế nào cô "bùm" ngay
- Tớ nhớ c.
Hắn mất tích 10 phút, "thôi tiêu rồi, chắc tên này tưởng mình nhớ hắn thật, phải làm sao bây giờ..huhu", cô rúc mặt vật lộn với đống thú nhồi bông vì xấu hổ.
"Bùm."
- Cậu nhớ ai cơ?
- Tớ nhớ c..:))))))))
- Nhớ chị nào?
- Haha. Tớ biết cậu đang nghĩ gì nha, tớ thích suy nghĩ của cậu..haha..
- Tớ nghĩ gì nào?
- Nghĩ cái cậu đang nghĩ ý..haha..Thôi tớ đi tắm đây, đang buồn nói chuyện với cậu vui hẳn lên..hihi...hẹn cậu sau nhé..pipi Naruto.
Cô tắt máy mà vẫn tưởng tượng ra khuôn mặt ngẩn ngơ của hắn. "Tiếng mưa rơi vẫn âm thầm trong đêm dường như quạnh hiu, trôi về đâu áng mây cuối trời. Có giấc mơ em mong chờ một ngày mai bao nắng ấm..." - vu vơ cô hát ca khúc mà cô và hắn thường nghe. Cô thấy yêu đời hơn, thấy cuộc sống ý nghĩa hơn vì có hắn.
***

00h30
Điện thoại rung, chẳng nhìn cô cũng biết, cô ghét thói quen nhắn tin của hắn, toàn kiểu "ngủ ngày cày đêm" khiến cô sáng nào cũng bơ phờ vì thức muộn. Ghét là thế nhưng ngày nào hắn không nhắn cô thấy thiếu thiếu và có chút gì đó nhớ nhung, cô không hiểu.
- Cậu ngủ chưa?
- Tớ chưa. Thế cậu, sao giờ này chưa ngủ?
Thực ra cô chưa ngủ vì chờ đợi tin nhắn của hắn.
- Tớ chưa ngủ được, nói chuyện với tớ nhé?
- Ukm, có gì cậu nói đi.
- Chuyện lúc chiều cậu nói với tớ có thật không?
Cô giả ngây ngô không hiểu.
- Chuyện gì cơ?
- Chuyện ý ý?
- Chuyện ý là chuyện gì? Hêhê...Ờ thì, buồn buồn nên định trêu cậu tý. Mà thế là tớ không được nhớ cậu chứ gì ? hixhix
- Không phải, tớ chỉ sợ cậu không thèm để ý đến tớ thôi, thực ra tớ có chuyện muốn nói với cậu lâu lắm rồi, cậu muốn nghe không ?
- Chuyện gì ? Cứ nói đi.
- Nhưng biết rồi cậu có giúp được tớ không ?
- Thì cậu cứ nói đi, miễn trong phạm vi tớ sẽ cố gắng.hihi
- Thế giờ tớ bảo tớ đang để ý đến Vy, bạn giúp tớ thế nào ?
- Thế nào là thế nào ? Một là để ý, hai là không có gì đâu.
- Nhưng tớ sợ bạn ý không cho tớ để ý.
- Trời. Thế giờ tớ bảo không cho thì cậu cũng thôi à ?
- Không. Nếu bạn ý không đồng ý thì tớ chỉ dám nhìn từ xa thôi. Cậu hỏi bạn ý đi.
- Tớ nghĩ nếu hiểu và cảm nhận được thì cậu sẽ có câu trả lời.
- Vậy thì tớ hiểu rồi.
Hắn là thế đó, chẳng dám đương đầu với mọi chuyện, hắn chưa làm đã sợ thất bại, ngay cả người hắn thích hắn cũng sợ chẳng dám theo đuổi phải hỏi ý kiến, vì vậy lúc nào hắn cũng là người đứng sau quan sát. Nhưng lần này cô thấy vui, vui vì hắn nói hắn để ý đến Vy - là cô.
Biết được tình cảm của hắn, càng ngày cô chẳng xem hắn ra gì, lúc nào cô cũng bắt nạt, cũng lạnh lùng, thờ ơ với hắn, có đụng nhau trên lớp cô cũng xem như hắn vô hình, cô cứ vui đùa với các bạn khác giới mà đâu biết rằng hắn buồn nhiều lắm.
- Cậu ơi ! Tớ buồn nhiều lắm.
- Cậu bị làm sao ?
- Hình như tớ yêu ai cũng chỉ tớ là người khổ hay sao ý ?
- Là sao ? Tớ không hiểu ?
- Không có gì ? Chỉ là tớ thấy cô đơn.
- Cậu lại nhớ người ấy à ?
- Không. Từ khi có cậu tớ không còn nhớ người ấy nữa.
Cô thấy mình lâng lâng hạnh phúc.
- Nói dối.
- Sao cậu không chịu tin, không chịu hiểu tớ cứ khiến tớ đau như vậy ? Một lần cậu hãy nhìn về phía tớ, yêu tớ được không ?
Choáng váng, mặc dù phần nào cảm nhận được tình cảm của hắn dành cho cô nhưng khi nghe hắn nói cô vẫn ngỡ ngàng, bối rối.
- Gì cơ. Trường hợp này tớ chưa nghĩ đến đâu. Cậu suy nghĩ kỹ chưa ? Là cậu yêu tớ hay chỉ thích thôi ? Trước giờ tớ chưa nhận lời yêu một ai cả vì tớ luôn sợ, tớ sợ mất đi thứ gì đó, sợ tình cảm của mình không đủ lớn, sợ người tớ thương và chính bản thân tớ bị tổn thương.
- Tớ cũng vậy, tớ từng tổn thương một lần trong tình cảm nên tớ hiểu ý của cậu, nhưng tớ muốn nói cho cậu, cứ giữ trong lòng khó chịu lắm. Tớ biết cậu cũng quý tớ, nhưng có lẽ tớ chỉ là em của cậu như cậu vẫn nói thôi, còn chuyện tình cảm chắc tớ không xứng với cậu. Tớ xin lỗi.
- Sao cậu nói thế ? Nếu đã yêu thì đừng nói xứng hay không, chỉ là tớ cần thời gian, tớ không muốn thứ gọi là tình yêu ràng buộc. Cứ quan tâm và hiểu nhau như vậy có phải tốt hơn không, nhiều người nói yêu nhau nhưng chắc gì đã hiểu người mình yêu cần gì ? Tớ không nhận lời không phải vì tớ không thương cậu, tớ không muốn cậu hối hận, không muốn cậu nhầm lẫn giữa yêu và thích.
- ...
10 phút trôi đi, hắn không trả lời, cô lo lắng, cô sợ hắn buồn, chui đầu vào chăn nhìn màn hình điện thoại cô thiếp đi lúc nào - hắn lại ngủ quên, cái tật xấu không tài nào bỏ được.
Từ hôm ấy, hắn ngoan ngoãn gọi cô bằng chị vì hắn luôn nghĩ cô chỉ xem hắn như em mà thôi - đúng là tên khờ còn sót thời nguyên thủy.
***
Kết thúc kì thi cũng vào ngày giáp tết, lớp tổ chức đi du lịch hai ngày một đêm, cô háo hức chuẩn bị mọi thứ, cô muốn có những niệm thật đẹp cùng mọi người và hắn cũng không ngoại lệ. Suốt chặng đường dài bốn tiếng cô say mềm không còn tâm trí mà vui đùa nữa, mọi người thì ảnh ọt cô đành ôm gối nằm mà trong đầu vẫn còn thấy bóng dáng xe chạy. Hắn lon ton như chim non gặp mẹ lôi cô dậy.
- Chị ơi chụp ảnh với em đi, em chả có cái nào với chị cả.
Như phản xạ cô đứng lên chạy theo, bỗng cô khựng lại giật tay mình khỏi lòng bàn tay hắn - hắn ngơ ngác, lũ bạn cô đang phía trước, giờ thì hắn hiểu tại sao cô làm vậy, hắn buồn quay mặt đi góc khác. Vậy là đường ai nấy đi, cô đi cùng nhóm bạn thân của cô, còn hắn đi với những bạn nữ xinh xắn trong lớp, đã thế còn chụp bao nhiêu ảnh nữa chứ, đẹp trai có khác, gái cứ gọi là chết mê chết mêt, dậm chân hậm hực cô làu bàu : "chẳng qua là mình không chụp thôi nhá.hix".
Đêm hôm ấy, dưới ánh lửa trại cô nhận ra đôi mắt hắn thật đẹp, đôi mắt thường ngày hắn vẫn dành cho cô, trái tim cô thổn thức vì cảm giác được nhìn người mình thương, mỉm cười cô cầm tay hắn kéo đi hòa vào dòng người, cùng nướng ngô, cùng chơi trò nhặt trứng, hút rượu cần và tay trong tay nhảy theo tiếng sạp.
***
Trở về Hà Nội, cũng là lúc hắn chuẩn bị về quê đón tết.
- Chị ngủ chưa , ngày mai em về rồi.
Cảm giác như sắp mất thứ gì đó, cô làm một tuôn.
- Sao lại thế, chị tưởng hai ngày nữa em mới về cơ mà, làm sao bây giờ ? Thế là từ giờ đến hết tết chị không được gặp em nữa à ?...huhu..oa oa oa.
- Em cũng buồn lắm. Hay thế này đi, mai chị dẫn em đi ăn kem như đã hứa nhé ?
- Thế đợt nọ ai kiêu bảo trời lạnh không ăn cơ ?
- Thì tại hôm đó em đang ở quê đi làm sao được...hihi. Đi đi chị nhá.
- Được rồi, sáng mai gặp em nhé.
Không đi không được vì thực ra cô cũng muốn gặp hắn.
...
Trời mưa phùn kèm theo cái lạnh giá của mùa đông, ngồi bên ly kem cô và hắn nói chuyện trên trời dưới biển, cô thấy hạnh phúc thật đơn giản là giây phút được ngồi cạnh hắn, liệu đó có phải là yêu - mỉm cười cô chợt nghĩ.
- Chị! Có bao giờ em không phải là em của chị không?
Câu hỏi bất ngờ của hắn khiến cô ngượng ngùng đỏ mặt.
- Làm em cũng tốt chứ sao. Mà vốn dĩ em có phải là em chị đâu.
Cô không biết liệu hắn có ngốc đến mức không hiểu ẩn ý những gì cô muốn nói trong đó không mà hắn im lặng không nói thêm gì nữa.
Hắn về, Hà Nội chỉ còn lại mình cô, ngày trở nên dài kinh khủng, cô chỉ mong đêm nhanh đến để cô lại nói chuyện cùng hắn.
- Chị ơi ! Em nhớ chị.
Tim cô loạn nhịp vì tin nhắn của hắn, trước giờ chưa có ai khiến trái tim cô đập khổ sở đến vậy, hắn nói nhớ cô, phải chăng cô có nên tin hắn.
- Vừa gặp lúc sáng đã nhớ rồi ? Nhưng chị chả nhớ em cơ.
- Chị thì có bao giờ nhớ ai đâu, mà thôi mình em nhớ là được rồi.
Hắn thật ngốc, không phải cô không nhớ hắn mà nhớ rất rất nhiều, nhưng bản thân không cho phép cô nói ra điều đó, cô không muốn để hắn biết tình cảm cô dành cho hắn nhiều thế nào như vậy sau này cô sẽ khổ.
Ngồi trên xe mà đầu óc cô nghĩ về hắn, cái tết đầu tiên trong đời cô muốn nó trôi qua thật nhanh, cô muốn trở lại Hà Nội - nơi ồn ào, đông đúc mà cô ghét, nơi khiến cô nhiều lần phải rơi nước mắt vì nhớ bố mẹ...nhưng cũng chính nơi ấy lại có người cô thương - là hắn, cô nhớ nhớ nhiều lắm.
***
Nhưng rồi cái gì đến vẫn cứ đến dù cho ta không hề mong đợi nó xảy ra. Người yêu đơn phương cô lại học cùng cô và hắn, anh không được lành lặn như người ta nhưng tình cảm anh dành cho cô lại quá lớn, mọi người trong lớp đều hưởng ứng ủng hộ, nhưng tất cả những gì cô có thể là giúp đỡ anh trong công việc học tập ngoài ra cô không hề có ý nghĩ gì khác.
- Chị ơi, có người yêu chị đấy.
- Là sao hả em ? chị không hiểu.
- Chị lên face mà xem, người ấy làm nhiều thứ về chị lắm.
- Ở đây không có mạng chị không xem được, có gì em nói chị nghe nào.
-Thì chị cứ lên là biết, chúc mừng chị nha.
- Chúc mừng chị ? Vì cái gì ?
- Vì chị đã có người yêu.
- Điên mất, rốt cục có chuyện gì, em nói chị xem đừng có như thế nữa.
-Thôi em mệt rồi em ngủ đây. Chị ngủ đi.
Vậy là hắn mất tích không hề giải thích, không nói thêm điều gì nữa. Cứ thế, ngày thứ nhất rồi ngày thứ hai hắn không nhắn tin hỏi thăm cô, cô thấp thỏm lo lắng, đành hạ mình soạn tin nhắn - cái tin đầu tiên cũng là duy nhất cô gửi trước cho hắn trong suốt sáu tháng quen nhau.
- Em ơi !!!
***
1 ngày, 2 ngày,...ngày trôi qua, cô chờ đợi tin nhắn của hắn trong vô vọng: "lẽ nào hắn giận", nhưng chẳng có lý gì để hắn giận cô cả, trong chuyện này cô và hắn không ai là có lỗi, cũng chẳng phải tại người thứ ba, hắn có quyền yêu cô thì người khác cũng có, quan trọng là - trong cô có hắn, vậy mà hắn không hiểu hay vì cô quá lạnh lùng vô tâm nên hắn không nhận ra, hắn giả ngốc hay bản thân hắn ngốc thật, vì hắn đã quên cô hay tại hắn cũng đang chờ đợi tin nhắn của cô một lần nữa ?...Bao nhiêu câu hỏi về hắn cứ vương vẩn trong tâm trí cô.
Thời gian cứ thế đi, cô trở nên trầm lặng, ít nói như ngày chưa gặp hắn. Hà Nội náo nhiệt mà lòng cô buồn vô hạn. Lượn lờ trên góc phố quen thuộc cô nhớ về hắn. Trước giờ cô luôn nghĩ : "mình chỉ thích thôi", chưa bao giờ cô cho phép bản thân vượt quá giới hạn đó, nhưng cuối cùng lại tổn thương vì hắn - vì trái tim Nhân Mã. Ngày có hắn bên cạnh, cô cứ thỏa sức tỏ ra lạnh lùng, vô tâm, một tin nhắn hỏi thăm trước cũng chưa một lần cô gửi - điều đó chỉ thực hiện một chiều từ phía hắn. Cô đâu có biết hắn cũng buồn, cũng cần quan tâm như chính cô vậy. Có những lần vô tình bắt gặp ánh mắt hắn, những kìm nén nhớ nhung bấy lâu nay lại trào lên trong cô. Ngày trước cô yêu ánh mắt đó bao nhiêu thì giờ đây cô sợ nó bấy nhiêu, cô không dám đối diện với sự thật rằng cô mất hắn, nhìn làm gì khi giờ đây cô và hắn chẳng là gì của nhau cả, còn yêu cô sao hắn lại buông tay dễ dàng như thế ? Để giờ, đứng đối diện với nhau mà như hai người xa lạ, muốn chào hỏi nhau nhưng cổ họng nghẹn đắng, chỉ biết nhìn sang hướng khác mà nước mắt tuôn rơi, cô hận.
Cô quyết định thay đổi từ A đến Z, khởi đầu với mái tóc vàng hoe, dép cao gót cùng những chiếc váy xòe duyên dáng. Trước mặt hắn thì cô tươi cười cùng đám bạn, nhưng khi hắn đi rồi thì lòng cô đau thắt, cứ thế cô diễn vai một thiên thần vui vẻ trong bộ phim dài tập sáu tháng liền. Hắn cũng chẳng kém. Không có cô hắn nói cười nhiều hơn, chơi cũng nhiều hơn, hẹn hò chắc cũng nhiều hơn bởi hắn đã hoàn thành nhiệm vụ xuất sắc - hắn có người yêu vào tháng sáu. Người ấy trẻ tuổi và ăn diện hơn cô, nói năng với hắn nhẹ nhàng hơn cô - nhưng cô biết đó không phải mẫu người hắn thích, nhưng bù lại người ấy yêu và quan tâm hắn chân thành, dám làm tất cả những gì có thể mà trước giờ cô không thể nào cho hắn, cô đau vì điều đó. Cô chẳng biết làm gì ngoài việc giam mình mà khóc, bao nhiêu ấm ức chịu đựng trong cô như vỡ òa, suốt thời gian qua cô phải gồng mình lừa dối bản thân, chấp nhận những mối quan hệ mới, làm mọi cách để không nghĩ về hắn nhưng chẳng thể. Vậy mà hắn, chỉ mới sáu tháng đã có người khác, trong tim hắn không còn vị trí cho cô nữa, cô có nghĩ thế nào cũng không hiểu nổi. Rốt cuộc cô là gì của hắn ? Càng tự hỏi cô càng đau và thấy mình thật ngốc. Cứ mãi giữ và hi vọng thứ tình cảm mà cuối cùng chỉ có cô là người tổn thương. Cô quyết định đối diện với sự thật, sẽ không ép bản thân, không tỏ ra mạnh mẽ trước mặt hắn nữa. Những lúc cần cô cứ thỏa sức nhớ, nghĩ về hắn. Sáu tháng qua những gì cô cố tránh thì nay cô làm, nghe lại tất cả những bài hát, những bộ phim mà cô cùng hắn xem, đi lại những con đường quen thuộc có những kỉ niệm cô và hắn, lúc ấy nụ cười, giọng nói của hắn lại văng vẳng bên tai : "chị ơi nhanh lên". "Em cao như thế làm sao chị với được". "Chị yên tâm, vì cao nên tay em dài, em sẽ nắm tay chị cùng đi". Ôm mặt cô lại khóc, tất cả những lời hắn nói cô đều nhớ hết còn hắn thì sao, hắn quên cô, quên cả những gì hắn hứa. Không biết cô nhớ hắn nhiều thế nào và tần suất hắn xuất hiện trong giấc mơ của cô là bao nhiêu cô không nhớ nổi, chỉ biết rằng mỗi lần tỉnh dậy nước mắt cô lại đầm đìa trên gối, thấy người ta hạnh phúc cô lại ước. "Ước gì ngày ấy cô vứt bỏ bớt cái tôi, quan tâm hắn nhiều hơn một chút thì giờ đây có lẽ cô sẽ hạnh phúc hơn gấp nhiều lần cô muốn".
Hạ qua đi, đông lại đến cũng được hai mùa, cô vẫn một mình, vẫn cô đơn và nghĩ về hắn, nhưng có điều trái tim cô không còn gấp gáp mỗi khi nhìn thấy hắn, cô cảm nhận bằng trái tim nhiều hơn những gì cô thấy, lặng lẽ bước theo sau và quan tâm hắn mỗi khi cùng chung bước trên đoạn đường về. Vì quá quan tâm hay vô tình mà cô đâu nhận ra rằng hắn cũng âm thầm làm những điều đó vì cô.
***
Vẫn dịp 20/10, nhưng nó khác hai năm về trước. Thời tiết lạnh và mưa phùn không còn ấp áp như ngày ấy nữa, và cô cũng không còn nhận được bông hồng nào từ hắn dù là héo rũ hay bị sâu cắn cánh. Cô chuẩn bị quần áo đi liên hoan cùng lớp. Chẳng phải sắp đặt nhưng hắn lại ngồi đối diện cô, đồng nghĩa với việc không thể tránh khỏi bắt gặp ánh mắt hắn. Hắn uống rượu, cô chẳng quản mà cũng chẳng có lý gì cô phải quản hắn, nhưng cô thấy xót. Khi còn ở bên cô, chưa bao giờ hắn uống rượu và uống nhiều như thế, cô không muốn nhìn thấy hắn trong bộ dạng như này. Đang ăn uống tưng bừng thì cô chủ nhiệm đùa :
- Công nhận nhìn Vy hiền và ít nói thế nhưng khi đã nói thì rất chất nha.
Cả lớp cười ầm lên làm cô chín cả mặt.
- Vâng. Đúng rồi cô ạ. Vy hiền lắm, đến đi tắm còn phải nói với em thì không hiền sao được ạ ? - Nam nhìn cô đá đểu.
Minh tiếp lời.
- Sao mày biết hay thế Nam. Hóa ra lời đồn đại mày với Vy yêu nhau là thật à ? haha.
Cả lớp lại "Ồ" lên.
- Mày khéo giỏi. Muốn biết câu trả lời thì cứ hỏi Vy đi.
Nhìn thằng bạn thân của mình mà cô giận tím măt. Trước mặt bao nhiêu người mà hắn dám trêu cô thế, quay sang nhìn hắn cô lại càng tức hơn, hắn vẫn cầm ly rượu uống như không có gì xảy ra. Xin phép cô đứng dậy, cô chạy ra ngoài khiến Nam đơ mặt ra vì biết mình đùa quá trớn. Giờ thì hắn mới không thể ngơ được nữa, hắn cũng đứng dậy chạy theo ra cửa cầm tay kéo cô lại.
- Chị đừng đi.
Phải mất vài phút cô mới định hình ra hành động của hắn. Mắt cô rớm lệ nhìn hắn lạnh lùng.
- Buông ra.
Không để cho hắn kịp trả lời cánh tay cô đã rời khỏi tay hắn cứ thế chạy đi, cô sợ trái tim cô lại rung động vì ánh mắt của hắn, cô đã tự hứa sẽ lẳng lặng mà quan tâm, theo dõi hắn rồi một ngày nào đó vết thương trong cô về hắn có thể mờ dần chứ không phải làm những điều đó để cô lại yêu hắn thêm lần nữa. Nhưng rồi lý trí vẫn không thắng nổi trái tim, cô dừng chạy và quay đầu bước lại.
Mọi người đã về gần hết, hắn vẫn ngồi đó. Cô tiến lại gần, vẫn dùng cái giọng ngày xưa với hắn.
- Em có đứng lên không thì bảo ?
Hắn giả câm giả điếc như không nghe thấy, vẫn uống.
- Em có nghe chị nói không hả ?
Bỏ ly rượu xuống hắn bật dậy.
- Nghe. Tại sao em phải nghe chị ? Đã bao giờ chị nghe em nói chưa ?
Hắn bỏ đi, cô đứng như chôn chân tại chỗ. Hắn lớn tiếng, lần đầu tiên hắn lớn tiếng với cô, mọi người há hốc mồm, đến cô cũng không dám tin những gì đang diễn ra, cô chạy đuổi theo hắn.
- Em đứng lại cho chị.
Hắn như không nghe thấy cô gọi cứ thế đi. Đứng giữa đường cô như hiểu ra mọi thứ, cô cứ nghĩ hắn ác nhưng không phải, cô còn ác hơn gấp bội. Chưa một lần cô chịu đặt mình vào vị trí của hắn, lúc nào cũng bắt hắn thế này thế nọ, thích nghe hắn nói lời yêu thương với mình nhưng lại chưa một lần chịu nói rằng: cô nhớ hắn. Hắn không cần cô phải là người yêu hắn để ràng buộc nếu như cô không thích, chỉ cần cô cho hắn được cảm giác yêu thương, được quan tâm nhưng cô đâu có làm những điều đó, tất cả những gì cô làm là phủ nhận tình cảm của mình. Cô bật khóc, mưa cứ thế tát vào mặt khiến môi cô mặn đắng, chính cô đã giết hắn, giết chết tình yêu đầu của mình, vô tâm đã khiến cô tổn thương, cô có thể chịu nhưng nó khiến cả người cô yêu đau khổ thì cô không thể chịu được, tim cô nó đau đau nhiều lắm, cô vừa khóc vừa gào lên.
- Anh đừng đi. Em yêu anh, nhớ anh nhiều lắm.
Cứ thế cô đứng lặng trong mưa, bóng đã khuất dần trong đêm tối, hắn không nghe thấy lời cô nói - lời mà sâu tận trái tim cô muốn hắn biết. Cô gục đầu xuống như lịm đi.
Đêm hôm ấy, hắn làm lành và nói lời xin lỗi cô, đặt lên má cô nụ hôn đầu tiên giữa hai người, cô mỉm cười hạnh phúc. Bất giác giật mình, cô lại mơ, lại nhớ về hắn. Cắn chặt môi để ngăn cho nước mắt rơi khóc thành tiếng, cô tựa đầu vào tường nhìn ra khoảng tối trầm tư suy nghĩ. Cô nghĩ kĩ rồi, cô quyết định thay đổi, thay đổi tất cả vì hắn. Sau đêm nay ngày mai cô sẽ bắt đầu "chinh phục" trái tim hắn, cô không cho phép trái tim mình tổn thương nữa và lần này, cô sẽ đổi vai, sẽ là người "nói lời yêu" với hắn.

MƯA ĐẦU MÙA

Lúc mới gặp, tôi đã có dự cảm không tốt về tương lai của mình...
***
Tới trường đón chị về đi,mà nhớ mang theo cho chị cái áo mưa nhé, nhanh lên đấy.
Cái giọng lanh lảnh đầu dây bên kia vừa dứt, tôi thở hắt, uể oải, rướn mình ngồi dậy, hai mắt vẫn còn đờ đẫn. Hai bàn tay đan vào nhau vặn kêu răng rắc.
Trở trời, thời tiết thay đổi làm cái đầu tôi nhức ong óc. Tôi lom khom nhìn qua của sổ rồi phịch xuống. Ngoài trời, những cơn mưa đầu mủa tuôn xối xả, những giọt mưa mát lạnh đánh vào kính cửa sổ rào rạt, trước cổng nhà hoagiấy rơi lã chã, vài cánh hoa bị cơn mưa lớn giày xéo, vài cánh trôi đi theo dòng nước xoáy. "Chà! Mưa lớn thế này mà phải ra ngoài thì ngại lắm". Nghĩ là nghĩ thế nhưng tôi vẫn bước được ra khỏi giường. Tôi trùm lên mình cái áo mưa cánh dơi rộng thùng thình, dắt chiếc xe cub 50 đã ngả màu sơn và không quên mang theo cái áo mưa theo lời "chị " dặn.
Chiếc xe lao vào cơn mưa mù trời, biến mất vào khoảng không. Nước mưa cứ tấp vào mặt tôi liên hồi, làm tôi mất thăng bằng mấy lần. Mưa của vùng cao nguyên mang lại niềm vui cho người làm nông, mấy tháng trời khô hạn, đất đai khô cằn,cây cũng như người, tàn tạ, héo khô, những cơn mưa đầu mùa như món quà mà ông trời ban xuống, mà ông trời cũng hào phóng quá đỗi, không chỉ mưa một vài ngày, mà mưa cứ rúc rích suốt mấy tháng liền.



Tôi chẳng thích mưa tí nào, mưa đối với tôi là loại thời tiết chỉ mang lại cho con người ta sự cô đơn. Và với một đứa con trai đa cảm như tôi thì mưa tựa như một người khách vô tình lướt qua trước hiên nhà rồi để lại trong tôi sự trống trải đến não lòng mà thôi. Chiếc xe cũ kỹ vẫn xé màn mưa đi về phía có "bà chị" đang đợi. Nhớ lại cái vụ chị chị em em này tôi thấy như có cục tức chặn ngang cổ họng.
Liên là đứa con gái mà hình như kiếp trước có nợ nần gì đó để rồi kiếp này phải è lưng ra mà trả. "Món nợ kiếp trước" trở thành hàng xóm của tôi khi Liên từ dưới quê lên thành phố học. Ngày xưa ba nhỏ có kết nghĩa anh em gì với bác hàng xóm nhà tôi, sau này khi Liên vào cấp ba, ba nó gửi gắm em kết nghĩa, vậy là Liên trở thành hàng xóm của tôi theo tính chất bắc cầu trong toán học. Lúc mới gặp, tôi đã có dự cảm không tốt về tương lai của mình. Bác hàng xóm qua nhà, nhờ tôi đưa Liên cho biết đây biết đó và cậy nhờ luôn tôi chở đi học ngày hai buổi đi về vì tôi và Liên học chung một trường, nó học lớp mười, tôi thì mười một, nó học buổi chiều tôi học buổi sáng. Chẳng biết ai dạy nhỏ cái sự tự tin hay là thiên bẩm mà lần đầu bắt chuyện nó đã chọc quê tôi:
- Cám ơn anh Tần chịu làm lái xe riêng cho em nghe.
Tôi mặt nóng bừng bừng không biết là vì tức tối hay vì xấu hổ nữa, tôi có nhịn:
- Không sao đâu em, bác bên nhà nhờ anh thì anh giúp thôi.
Ba năm, anh có chịu chở em đi học ba năm luôn không?
Nó lém lỉnh làm tôi như phát sốt khi nghĩ tới quãng thời gian phía trước. Tôi xụi lơ ậm ờ:
- À, ừ thì anh sẽ cố mà.
- Mà anh ơi, nếu sau này em đậu đại học thì anh phải vất vả thêm bốn năm nữa đấy.
Nó bồi thêm một đòn như trời giáng khiến tôi muốn khịu hai đầu gối muốn ngồi xụp xuống:
- Ừ, em cố học cho giỏi, em mà vào đại học anh tình nguyện chở em thêm bốn năm nữa.
Mới chỉ có mấy câu dạo đầu mà Liên đã làm tôi tối mặt tối mày, không biết sau này nó còn làm tôi say xẩm đến chừng nào. Ngày đầu chở Liên đi học đúng là cực hình đối với tôi và cả với chiếc xe cub bé nhỏ. Nhìn nó không đến nỗi quá khổ nếu không nói là nhỏ con so với nhiều đứa con gái thành phố khác, mà cứ hễ ngồi lên chiếc xe thì không tài nào xe tôi chạy hết tốc lực được. Liên thanh minh với giọng đầy tự hào:
- Ở dưới quê em ăn dữ lắm nhưng em làm phụ ba má nhiều nên nó hổng có mập chỉ là chắc xương thôi.
Một lần, chiếc xe dở chứng đạp mấy cũng chẳng nổ, tôi đành mang chiếc xe đạp nằm im lìm trong xó cửa từ khi có chiếc cub, mới đạp được vài vòng tôi thở không ra hơi, tôi la lên bai bải:
- Thôi xuống, người gì đâu mà nặng trình trịch à.
Nó cũng chẳng thua tôi, la toáng lên:
- Anh sao thế? Tại anh yếu xìu chứ bộ.
Tôi tự ái:
- Anh mà yếu á, thử vật tay ai hơn nào.
Vừa nói dứt lới tôi biết mình bị hớ, dù là con gái nhưng những gì nó kể cho tôi nghe khi nó còn ở quê làm tôi lạnh sống lưng, bao gạo ba bốn chục ký nó bưng khỏe re, nó bơi thi với máy đứa trong làng kể cả con trai thì không nhất cũng nhì, rồi cái vụ chắc xương, chắc cốt của nó nữa. Mới nghĩ tới đó thôi tôi thấy rùng mình và hi vọng nó không nghe thấy tôi dong dỏng thách đấu,. nhưng nó đâu có điếc, nó hào hứng:
- Anh nói đấy nhé. Mà thi đấu phải có cá cược mới vui. Này nhé, nếu em thua em tình nguyện chở anh đi học bằng xe đạp trong vòng một tuần, còn nếu anh thua thỉ phải gọi em là " chị" trong vòng một tháng.
Nghe đến thế tôi toát mồ hôi hột nhưng thấy vụ cá cược này mình bị thiệt tôi cố cãi:
- Không được, sao em chỉ có một tuần, anh tới một tháng.
- Thì anh là con trai cơ mà, cơ hội thắng của anh lớn hơn, thì khoảng cược kia anh phải chịu thiệt tí chứ. Còn bây giờ anh phải chở em tới trường, trời gần mưa rồi đó.
Liên nói lý làm tôi chẳng thể phản ứng, đành xuôi tay chấp nhận vụ cá cược nhiều rủi ro này.
Tôi ì ạch mãi cũng tới được đến trường. Tôi lấy làm quyết tâm lắm, nếu chiến thắng lần này tôi sẽ được nghỉ ngơi trong một tuần, tôi tha hồ thả mình theo mây gió, và hả hê nhìn Liên kì cạch đạp xe với bộ mặt đầy nhăn nhó, mà nghĩ mình cũng ác thiệt, ai đời một đứa con gái phải chở một đứa con trai bao giờ. Nhưng tôi mặc kệ, ai biểu nó hành tôi từ ngày tôi biết nó là ai và ngược lại, đây là dịp trả thù ngàn năm có một sao tôi bỏ lỡ cho được.
Các bạn biết không, tôi đã thua, thua trước một đứa con gái, Liên chẳng cho tôi thắng được một lần mặc dù tôi cứ tìm cớ này cớ khác để đấu lại, nào là tôi chưa chuẩn bị xong, nào là đổi từ bàn sang ghế, rồi thì tôi đổ cho là Liên chơi ăn gian...Rút cuộc tôi thất bại toàn tập, thua một cách thảm hại nhất có thể. Liên nhảy cẩng lên lần đầu thắng tôi, sang lần thứ hai thứ ba nó chẳng buồn làm như thế mà cứ chiều theo ý tôi lần này đến lần khác, đến lần thứ mười nó gạt phắt không vật tay nữa vì tay cả hai đứa đều rã rời sau cuộc đấu không cân sức. Và tôi biết, từ giờ sẽ phải gọi Liên bằng chị và Liên có quyền xem tôi là cậu em dễ bảo trong vòng một tháng
Mưa vẫn như trút nước, vài chiếc xe thấm nước chết máy, may thay xe tôi không dở chứng như thế.
- Sao lâu thế?
Tiếng lanh lảnh quen thuộc nghe sao mà chua chát. Tôi bực minh:
- Đang nhức cả đầu còn phải đi đón em, không cảm ơn thì thôi ở đó mà còn....
Chưa dứt câu Liên chặn ngang họng:
- Ý, là chị chứ cậu em!
Tôi giận tím mặt nhưng trời mưa mỗi lúc mỗi lớn.. Tôi đưa áo cho Liên nào ngờ nó đòi:
- Không, chị không mặc cái áo này đâu, chị muốn mặc cái áo cánh dơi kia kìa.
Nó chỉ chỉ tay vào cái áo mưa tôi đang mặc, tôi nổi cáu:
- Sao được, giờ cởi ra thì mất thời gian lắm.
Liên giậm chân giậm cẳng thình thịch hình như muốn đòi cho bằng được:
- Nhưng em thích, anh cho em đi.
Bao nhiêu ánh mắt của mấy đứa học sinh nhìn sang cứ tưởng tôi là anh trai mà ăn hiếp em gái, tôi đành cởi áo đang mặc đưa cho nó, tôi phán một câu:
- Con gái lớn rồi mà nhõng nhẽo như con nít.
Chiếc xe cub lại bon bon trở về trên con đường cũ, lại xé nước, nhưng lướt đi một cách chậm rải, những hạt nước bắn lên cả đầu xe. Hai đứa im lặng, mỗi đứa mỗi dòng suy nghĩ riêng. Lạ, con nhỏ này ngày thường cứ như cái máy nói, hết chuyện này đến chuyện khác vậy mà hôm nay, trên chiếc xe cub đời 50, trong cơn mưa ướt vai, nó im lặng Mà Liên chẳng bao giờ để tâm hồn tôi yên ổn quá năm phút, cái giọng lanh lảnh lại cất lên nhưng lần này nghe có vẻ êm tai:
- Hồi nãy, anh có nhận ra điều gì không?
Tôi lớ ngớ hỏi ngược::
- Nhận ra điều gì?
Liên cười mỉm:
- Thì em gọi Tần là anh rồi đó.
Tôi ngạc nhiên khi nhớ lại vụ cá cược:
- Nhưng, thời gian một tháng chưa kết thúc mà.
Liên lấp lửng:
- Em muốn kết thúc thì kết thúc thôi.
Tôi hỏi dồn:
Nhưng tại sao?
Liên bâng quơ như chính mình không biết đích xác câu trả lời:
- Chẳng vì sao cả, nhưng có khi là tại những cơn mưa đầu mùa.
Câu nói lấp lửng của Liên làm câu chuyện chìm dần vào cơn mưa trắng trời. Tôi ngoái đầu và bắt gặp đôi mắt ánh lên niềm vui, niềm hân hoan của người con gái tuổi mới lớn. Cô gái đùa nghịch với cơn mưa như những người bạn lâu ngày gặp lại. Tôi bất chợt thấy mình nóng ran dù trời đang rất lạnh. Từng giọt, từng giọt rơi vào cõi lòng cô độc, hạt mưa nhỏ li ti sao làm con tim tôi đau nhức. Tôi chợt nhận ra, mình đang ghen, ghen với mưa, ghen với người khách vô tình lướt qua trước hiên nhà nhưng đã mang theo đi trái tim của một người con gái thân thuộc.
Tôi sốt cao, trong cơn mê sảng tôi thấy mình đi lạc vào một vùng sa mạc rộng lớn, tôi khát khô họng, tay chân bủn rủn, đôi mắt lờ đờ chỉ thấy toàn là ảo giác. Tôi nằm bất lực rên những tiếng kêu trong vô vọng và lịm đi trong chính giấc mơ của mình. "Mưa, mưa !" tôi thì thào. Những hạt mưa mát trong, ngọt lịm, tôi chưa bao giờ vui mừng đến thế, vui mừng đến nỗi tôi không kịp nhận ra mưa chỉ rơi đúng nơi mình gục ngã. Nhưng mưa lại chỉ lướt qua, và lại để tôi khô khát, quằn quại chóng chọi với cái nóng nơi sa mạc khô cằn. Tôi sực tỉnh, một bàn tay mát lạnh còn hơn cái cảm giác tôi có được trong cơn mơ, nó lan ra khắp người, tôi thấy mình nhẹ tênh. Tôi lờ mờ thấy Liên và trong giây lát tôi nhận ra bàn tay Liên đang nằm trên trán mình Tôi trông nó lo lắng lắm, nó hỏi một cách nhẹ nhàng khác với mọi lần khiến tôi hơi bối rối:
- Sao rồi anh Tần, anh đỡ sốt chưa?
Tôi mỉm cười một cách mệt mỏi và trả lời nó cũng nhẹ nhàng không kém:
- Anh đõ rồi, em đừng lo.
Câu trước nó nhẹ nhàng là vậy, câu sau đã thấy nó bốp chát:
- Ghớm, ai thèm lo lắng cho anh. Thôi ăn miếng cháo đi rồi uống thuốc cho mau khỏe.
Tôi đỡ bát cháo vun đầy lá tia tô từ tay Liên và ăn một cách ngon lành. Ăn xong tôi đưa mắt về phía Liên đang dỡ lấy từng viên thuốc :
- Cháo em nấu cho anh hả?
Nó lắc đầu nguầy nguậy:
- Đâu có, mẹ anh nấu đó.
Tôi cố chứng minh lời tôi nói là đúng:
- Làm sao thế được, cháo mẹ anh nấu anh ăn biết liền à!
Liên làm như không muốn nói chuyện này nữa, Liên đưa thuốc cho tôi:
- Anh không tin thì thôi, anh uống thuốc nè.
Vừa uống xong mấy viên thuốc tôi liền thắc mắc:
- Mà sao em qua đây chăm sóc anh vậy?
Tôi tưởng nó sẽ nói là nó lo lắng cho tôi, ai đời nó bảo:
- Tại em muốn anh mau khỏe để còn chở em đi học nữa chứ.
Tôi nhìn đồng hồ :
- Bộ em không đi học à?
Nó đưa tay lên trán tôi làm tôi hơi bất ngờ và có chút gì xấu hổ, nó châm chọc:
- Trời, sốt có ba chín độ rưỡi mà đã mất trí nhớ rồi sao, hôm nay là chủ nhật mà.
Nó nhấn mạnh bốn chữ "ba chín độ rưỡi" như muốn chọc tôi nhưng tôi chẳng thèm cự cãi làm gì mà nếu có muốn thì cũng cũng không được, tôi không muốn nói những lời cay cú, bây giờ tôi chỉ thích nói những lời nhẹ nhàng âu yếm, mưa đã tưới mát tâm hồn tôi. Ngoài trời cơn mưa vẫn chưa dứt, vẫn rỉ rả từ hôm qua tới giờ, mưa làm tôi miên man và tôi thiếp đi, tôi lại mơ, lại lạc vào sa mạc nhưng tôi không đi một mình, đi bên cạnh tôi là cô gái tuổi mới lớn đang nghịch đùa với cơn mưa đầu mùa.
Kha Đình

ANH MỚI BỎ VIỆC, MÌNH YÊU NHAU NHÉ!

***
Chiếc đồng hồ cổ điểm 12 giờ đêm, trong căn phòng tối tăm và buồn rầu vẫn vang lách cách đều đều tiếng bàn phím, nguồn sáng duy nhất sót lại là chiếc màn hình máy tính, nơi chủ nhân của nó vẫn chưa có ý định tắt đi và lên giường. Đêm nào cũng thế, Thanh Hạ ngồi trước màn hình hàng giờ đồng hồ từ khi buổi chiều chập choạng đến lúc trời về khuya chỉ để đọc mấy bài báo, xem vài cập nhật trạng thái của những người quen và không quen trên facebook hoặc trò chuyện vài câu bâng quơ với ai đó tình ngờ gặp được.
Có tiếng bước chân đang nhẹ nhàng đến gần, nhưng với sự tĩnh lặng lúc này thì không có thứ gì có có thể coi là âm thầm. Tiếng bàn phím bỗng im bặt khi bước chân ấy đến cửa phòng. Không gian sững lại: lặng thing như nó vốn như vậy. Thanh Hạ cố bắt được bất cứ tiếng động nào vang lên sau đó- tiếng đồng hồ, tiếng gió hay tiếng chiếc máy quạt mini trong máy tính của cô- bất cứ thứ gì. Rồi bàn tay của Thanh Hạ lại tiếp tục gõ lên bàn phím, đều đều, đôi khi đứt quãng rồi lại đều đều...
Bà Hạ Lan- mẹ của Thanh Hạ- vẫn còn đứng ngoài cửa phòng con gái mình, bà khẽ thở dài như sợ hơi thở của mình sẽ đánh động cũng như những bước chân khi nãy dù bà đã cố thật nhẹ nhàng. Con gái đang dần xa cách bà, bà không biết mình phải làm những gì để ngăn chặn điều đó mặc dù lòng bà cứ thôi thúc ý thức phải làm ngay. Bà Hạ Lan rời đi trong một tâm trạng đầy tâm sự.


Thanh Hạ: kết thúc...
Buổi sáng lại đến, như cái cách nó diễn ra trong cuộc đời Thanh Hạ. Thanh Hạ thức giấc, vệ sinh cá nhân, ăn sáng và leo lên chiếc xe hơi sang trọng để đến trường. Cô không mệt mỏi với cuộc sống ấy, cô cũng không chán chường hay đòi hỏi cuộc sống phải thay đổi, cô chỉ tự hỏi bao giờ thì nó kết thúc? "Kết thúc", một từ có vẻ kỳ lạ nhưng đó chính là điều mà Thanh Hạ nghĩ đến trong những khi cô không còn điều gì khác để hoạt động bộ não của mình. Đó là khi ngồi trên chiếc xe hơi này, là khi chiếc I Pad chẳng mang lại cho cô điều gì gọi là mới mẻ, bất ngờ trong ngày mới hay đơn giản là khi cô bước xuống xe và trên con đường tiến vào giảng đường. Thỉnh thoảng, cô cũng đặt ra câu hỏi "kết thúc" ấy khi có ai đó đưa ánh mắt về phía mình và họ bắt đầu trò chuyện- có lẽ hoặc chắc chắn là câu chuyện ấy có liên quan đến cô. Họ sẽ nói gì? Nói rằng cô có xe hơi riêng, tài xế riêng trong khi các sinh viên khác phải chen chúc nhau trên chiếc xe buýt chật chội, nóng bức? Hay họ sẽ nói cô sở hữu rất nhiều thứ hàng hiệu từ giỏ xách, áo quần đến những đôi giày giá trị với những con số mà khi sở hữu, họ phải suy nghĩ cả ngày trời vẫn chưa biết phải dùng để làm gì? Hay họ sẽ bàn tán về thành tích học tập đáng nể luôn dẫn đầu Khoa Quản trị kinh doanh, là sinh viên xuất sắc, đáng tự hào của nhà trường và về những tấm bằng ngoại ngữ mà để lấy được một trong số chúng với số điểm như cô nhiều người còn chẳng dám mơ?
Thanh Hạ không mong lắm những lời bàn tán thuần ngưỡng mộ vì cô biết chẳng mấy người nhắc đến điểm tốt của ai đó khi chưa khai thác cho bằng hết điểm xấu của người ta; trong trường hợp của cô thì "điểm xấu" chính là sự giàu có và hào nhoáng đến lố bịch này. Nhưng có lẽ mẫu câu hay gặp nhất vẫn là " Vì cô ta như thế nên mới được như thế". Khi không thành công như ai đó, người ta vẫn hay đổ lỗi cho những thuận lợi của người khác để an ủi bản thân mình. Thanh Hạ không trách và cũng không muốn trách sự đố kỵ "lành tính" đó, mấy ai hiểu được nỗi lòng của người trong cuộc.
Thôi thì không biết bao giờ cuộc sống này mới kết thúc?
Chọn một vị trí tương đối tách biệt và có thể quan sát được nhiều hướng, Thanh Hạ đợi buổi học bắt đầu. Sự thật là có những bài và có những môn cô không đi học vẫn có thể vượt qua dễ dàng, chỉ có điều cô muốn tránh những lời đồn ác ý khi cả năm học họ không thấy cô mà đến lúc tổng kết cô vẫn qua môn, không chỉ qua mà còn đạt được số điểm đáng ngưỡng mộ. Người có tiền thường hay bị gán cho cái mác dùng tiền để mua tất cả. Mà dù sao nếu không đi học cô cũng chẳng có việc để làm. Một sự thật khác chính là cô muốn đi học để tìm vận may mặc dù cô cũng không xác định được cái vận may ấy là thứ gì. Một thứ có thể kết thúc chăng? "kết thúc"- cái từ này vẫn cứ ám ảnh cô.
Buổi học kết thúc, càng lúc thời gian càng trôi thật nhanh, giảng đường lại đến giai đoạn ồn ào đủ những câu chuyện, câu hỏi và thông báo bủa vây khắp nơi. Thanh Hạ chán ghét những thứ không có trật tự, mất kiểm soát và hỗn độn. Đây chính là thời điểm cô muốn rời khỏi giảng đường nhất, sau lưng cô còn vang lên những từ như "hoạt động kỹ năng", "cộng điểm rèn luyện", "phải bắt buộc đi", "sẽ có ích cho các bạn" và nhiều thứ tương tự thế.
Thích sự ngăn nắp, yên tĩnh và có kiểm soát, Thanh Hạ tìm đến Thư viện, nơi mà cô phải ở lại mỗi khi cần sự tập trung. Có một mớ bài tập mà Thanh Hạ phải giải quyết trước khi kết thúc Học kì mặc dù các sinh viên khác xem chúng như tài liệu mà đến mùa thi họ mới động tới. "Nước đến chân mới nhảy", đây chính là thứ cản trở bước thành công của rất nhiều người. Thanh Hạ thì không thể đẩy bản thân vào tình thế như vậy được.
Có một cuộc sống nhàm chán, sống theo lịch trình định sẵn, gò bó và đôi khi ngột ngạt nhưng Thanh Hạ không cho phép mình thất bại với những công việc xung quanh. Không có mục tiêu, mơ ước, động lực phấn đấu thì không có nghĩa là bỏ bê bản thân, tự khiến mình trở thành một thành phần dư thừa và mờ nhạt trong xã hội. Đó là nguyên tắc của Thanh Hạ và cô sống với nguyên tắc chứ không sống với mục tiêu như những người khác, đơn giản là cô không (hoặc là chưa) có mục tiêu.
***
Vi Quân: ...một cuộc sống.
Thư viện hôm nay rất vắng, có lẽ vì mọi người đang mải miết ghi danh tham dự những hoạt động giúp "tăng điểm rèn luyện", Vi Quân thì không như thế, anh có chuyện phải làm. Và đến giờ anh vẫn còn băn khoăn vì chuyện ấy. Bước vào cánh cửa thư viện, người con gái ấy đã lọt ngay vào tầm mắt của anh. Cô ấy có làn da trắng như tì vết, nét mặt thoáng chút gì đó buồn buồn, rầu rầu trong dáng vẻ sang trọng của mình. Tim Vi Quân chợt đập nhanh như thể nó muốn thoát ra khỏi lồng ngực nhưng anh cố ghìm nó lại, không thể thất bại ngay lần đầu tiên được. Một chút sợ hãi, một chút lo lắng và một chút hoang mang, anh run rẩy đến gần cô gái.
- Thanh Hạ không thích điểm rèn luyện hả?- Vi Quân tự nhận thấy bắt chuyện như thế có vẻ phù hợp nhất.
Cô gái ngước lên nhìn anh đầy dò xét, tay nắm chặt cây bút, lòng bàn tay hướng vào trong cho thấy cô đang có sự phòng vệ- chính sự có kiến thức về ngành Tâm lý học đang phản bội anh, vậy là anh đã biết cô ấy phòng vệ anh, khí thế của anh đã giảm xuống mấy phần.
- Anh là...?
- À! Anh là Vi Quân, chắc em không biết anh, anh là khóa trên- vừa nói Vi Quân vừa chỉ chỉ tay lên trên như thể phòng học của anh là tầng trên của thư viện. Rồi nhận ra cử chỉ của mình hơi kỳ cục, Vi Quân bỏ tay xuống cười ngượng ngùng.
Cô gái vẫn còn dò xét như thế cô đang suy nghĩ nhiều lắm, rồi như đã suy nghĩ xong, cô hỏi tiếp:
- Anh với em có chuyện gì cần trao đổi sao? Nếu liên quan đến điểm rèn luyện thì em không hứng thú đâu.
Nói rồi cô quay xuống tiếp tục làm bài. Gì thế này? Cô ấy nghĩ anh là một tên đi tuyên truyền phòng trào của nhà trường sao? Vi Quân nghe mùi thất bại. À phải rồi, có lẽ cô chưa cảm nhận được anh đang nói chuyện nghiêm túc thì phải. Anh ngồi vào chiếc ghế còn trống bên cạnh cô rồi mới tiếp tục cuộc hội thoại:
- Chỉ là anh không thấy em đăng ký ghi danh như các bạn khác nên hỏi vậy thôi, em đang làm bài hả? Xem ra nếu có một nhóm sinh viên mệnh danh "người dẫn đầu của những người dẫn đầu" thì chắc chắn em có trong số đó.
Thanh Hạ dừng bút quay sang, vẫn với ánh mắt hoài nghi, nhưng lần này lại thêm một chút... khó chịu:
- Vậy anh có việc gì? Anh không vào thư viện chỉ để bắt chuyện ai đó chứ? Anh có thể đọc Điều 3, Nội quy phòng đọc để biết thêm chi tiết.
Vi Quân có cảm giác lành lạnh trên khuông mặt, hai câu vừa rồi đều thất bại thảm hại, vâng, Điều 3 ấy là không được "nói chuyện riêng" trong thư viện. Nghĩ kĩ nào, khi nãy Thanh Hạ nói anh là người đến thông báo chương trình nhà trường, nếu là sự thật thì ấy là "chuyện chung", nhưng anh lại phủ định, vậy ấy là "chuyện riêng", mà chuyện riêng thì ... Điều 3, Nội quy phòng đọc. Thanh Hạ lạnh lùng đến đáng sợ, thật sự trái tim anh mách bảo nãy giờ, nó bảo anh hãy chạy đi trước khi bị cô đuổi, cứ từ từ rồi tính, còn rừng lo gì không có củi đốt nhưng trớ trêu thay, anh đã lỡ ngồi xuống rồi, giờ mà bảo có việc bận để rút lui thì không hợp nguyên tắc cho lắm. Nếu có việc bận thì anh đã không mất thời gian hỏi chuyện, ngồi xuống như vậy, kiến thức Tâm lý học lại phản anh. Nhưng sao nó không giúp anh giao tiếp mà cứ thể hiện không đúng lúc thế này?
- Anh vào thư viện vì thấy em vào, dù gì cũng là khóa trên với khóa dưới.
- Vậy chắc anh hay đi ra đi vô nhiều lần trong thư viện lắm nhỉ? Dưới khóa em còn có một khóa nữa, anh vất vả rồi.
Vi Quân sững lại, Thanh Hạ có vẻ ít nói nhưng hễ nói thì chẳng thể đáp nổi. Không biết do cô mau miệng hay do anh nói có quá nhiều lổ hỏng.
- Có vất vả gì đâu, có những đứa em đến năm hai vẫn chưa quen với kiểu học tập của đại học, anh phải tiếp cận giúp đỡ chứ. Nếu em chỉ học mà không tham gia hoạt động thì không thể gọi là phát triển toàn diện được.
Thanh Hạ lần này mới bỏ bút xuống nhìn Vi Quân, ánh mắt đã bớt đề phòng, chỉ còn lại khó chịu thôi:
- Nếu không có nhu cầu tham gia thì sao? Hoặc cũng không cần thiết phải có mấy thứ điểm đó.
Động tác đặt bút xuống của Thanh Hạ đã khuyến khích sự tự tin của anh để anh có thể trả lời cho những câu tiếp theo:
- Ai nói tham gia chỉ để lấy điểm nào? Cái nhìn thật thiển cận, có những thứ em nhận được nằm ngoài dự liệu của em, đôi khi em sẽ không gọi tên được nó nhưng thật sự là em đã nhận. Có người bảo là mối quan hệ, có người gọi là kinh nghiệm nhưng theo anh thứ đó ý nghĩa hơn nhiều.
Thanh Hạ chống tay lên má suy nghĩ. Động tác ấy của cô khiến Vi Quân như muốn nhũn người xuống, thật sự rất đáng yêu, đáng yêu như chính giọng nói có phần gai góc của cô vậy.
- Em không hiểu, anh gọi tên thử xem?
Vi Quân lòng như nở hoa khi Thanh Hạ đã chịu nói chuyện nhẹ nhàng hơn. Anh suy nghĩ chốc lát rồi nhún vai:
- Có thể là vận may chăng? Một thứ vận may chưa gọi được tên và có thể thay đổi điều gì đó. Ra ngoài đôi khi đơn giản chỉ để tìm vận may.
Thanh Hạ bỗng có vẻ ngạc nhiên khi anh nhắc đến từ "vận may":
- Vận may? Đi tìm vận may?
Vi Quân cười:
- Phải! Ai mà biết cuộc sống này sẽ kết thúc thế nào?
- Cuộc sống này kết thúc?- Thanh Hạ một lần nữa ngạc nhiên.
Vi Quân không hiểu tại sao cô lại phản ứng như vậy nhưng anh tin chắc đó là phản ứng tích cực. Thanh Hạ lại đang suy nghĩ, cô lại nhìn anh, ánh mắt lần này khác lắm. Rồi đột nhiên cô thu xếp sách vở lại, đứng dậy chuẩn bị bước đi. Vi Quân hoảng hốt đứng dậy theo:
- Có chuyện gì vậy? Anh nói gì sai sao?
Thanh Hạ chỉ lên Nội quy phòng đọc, giọng nói lạnh tanh:
- Điều 3!
Vi Quân ngỡ ngàng:
- Nhưng... nhưng...
Rồi Thanh Hạ đột nhiên mỉm cười, giọng nói đầy ấm áp:
- Em muốn nghe nhiều hơn về những thứ gọi là Vận may, cuộc sống kết thúc hay anh có thể giải thích cho em thế nào gọi là "người dẫn đầu của những người dẫn đầu". Ở đây làm sao nói chuyện được.
Vi Quân thở phào nhẹ nhõm, nói thật, Thanh Hạ đúng là cái bình nóng lạnh. May mà anh có trái tim khỏe mạnh.
Có một cô gái bước đi, chàng trai bước tiếp sau lưng. Rồi không đợi lâu, họ cùng sánh bước.
***
Bà Hạ Lan - Bắt đầu...
Bà Hạ Lan rất vui mừng. Cô con gái bà đã thay đổi, sự thay đổi ấy diễn ra không nhanh không chậm, nó cứ từng cơn từng cơn mang lại hạnh phúc cho bà. Thanh Hạ cười nhiều hơn, nói nhiều hơn và tình cảm mẹ con dường như càng lúc càng được thắt chặt. Còn nhớ cái ngày ấy khi Thanh Hạ đặt câu hỏi, bà đã bất ngờ thế nào.
- Mẹ có nghĩ trên trái đất này có ai đó đồng điệu về suy nghĩ không?
Bất ngờ không phải vì câu hỏi mà chính bởi mấy năm nay, Thanh Hạ chưa hỏi bà câu nào ngoài những thứ rất vụn vặt trong cuộc sống. Đây không chỉ là câu hỏi, nó còn là sự sẻ chia, sự kết nối.
- Có đó con, có thể gọi là tri âm, tri kỷ thì không phải ai cũng tìm ra đâu.
- Nếu con tìm ra thì có gọi là vận may không?
Bà Hạ Lan mỉm cười:
- Vận may ấy còn hơn cả trúng số độc đặc ấy chứ.
Hai mẹ con cùng cười, ngôi nhà ấm lên đôi chút, bà Hạ Lan thấy lòng mình ngập tràn sự hy vọng. Những ngày sau đó, những tuần sau đó Thanh Hạ từng bước từng bước mang lửa về ngôi nhà hai mẹ con. Đó là cái ôm từ sau lưng, đó là nụ cười thường trực trên môi, đó là sự nũng nịu như những ngày còn thơ bé. Bà Hạ Lan thật sự mãn nguyện, như một phép màu. Bà nhớ như in từng lời nhắn mà bà nhận được từ Thanh Hạ.
"Cuộc sống ngắn ngủi mà những người mình yêu thương còn ngắn ngủi hơn, ở bên con mãi mẹ nhé".
"Con sẽ trở thành một người đàn bà thành công và hạnh phúc như mẹ, hãy tin ở con".
Còn nhiều lắm, thỉnh thoảng bà lại nhận được vào mỗi buổi sáng thức dậy. Thanh Hạ đang dần có mục tiêu, động lực trở lại. Cách nó bước đi nhanh nhẹn, tràn đầy sức mạnh vào buổi sáng và trở về đầy vui vẻ, tự tin vào buổi chiều khiến bà hạnh phúc ngập tràn- con bà đang sống, sống như những con người khác. Sự thuận lợi mà bà dành trọn cho Thanh Hạ không phải là liều thuốc khiến nó mụ đi như bà đã nghị, một người đã có tất cả thì không có lý do phải phấn đấu để có những thứ mình đã từng sở hữu. Thứ Thanh Hạ thiếu duy nhất giờ đây chỉ là một bờ vai, một bờ vai nó có thể dựa vào và xứng đáng với danh giá của gia đình. Chỉ nghĩ đến viễn cảnh Thanh Hạ sánh đôi bên một doanh nhân thành đạt, là con trai của ai đó trong những người bạn của bà thì trái tim bà lại dâng trào hạnh phúc. Nhưng niềm hạnh phúc ấy bỗng có mùi đe dọa khi con gái bà thủ thỉ:
- Có lẽ con gái mẹ đã biết yêu rồi mẹ à.
- Sao con nghĩ vậy?
- Mẹ phải hứa là không lo lắng!- Thanh Hạ nhìn vào ánh mắt bà Hạ Lan đầy hy vọng.
- Mẹ hứa! Sao mẹ phải lo lắng? Con gái mẹ lớn rồi mà!
Thanh Hạ gật đầu rồi ngượng ngùng:
- Anh ấy là một người tốt, con nói thật là chưa ai có thể hiểu con và khiến con phải thay đổi nhiều như vậy.
- Rồi...?
- Anh ấy học khóa trên, cũng là một sinh viên ưu tú.
Bà Hạ Lan cười:
- Có bằng con không?
- Mẹ...
- Không bằng chứ gì! Làm gì có ai hơn con gái mẹ!
Thanh Hạ bĩu môi:
- Mẹ lạc đề rồi. Thật sự là chưa có ai khiến con tò mò như thế. Rất chân thật, chân thành và có trách nhiệm. Trách nhiệm với cả những người không quen biết. Lúc trước con chỉ nghĩ sống sao cho không phải thứ vô dụng, còn anh thì sống sao cho có ích. Mẹ thấy có khác không?- Thanh Hạ kể rành mạch và hào hứng như thể đang nói về người chồng sắp cưới của mình. Bà Hạ Lan cau mày hỏi:
- Thì cũng nên cho mẹ biết cái tên chứ!
Thanh Hạ gãi đầu:
- Vi Quân mẹ à.
- Hai đứa tiến triển đến đâu rồi.
Thanh Hạ nghe vậy đứng dậy quay chỗ khác:
- Mẹ này! Sao con biết tới đâu là tới đâu! Thôi con đi ra ngoài có việc đây! Tối nay con lại kể cho mẹ nghe.
Bà Hạ Lan gật đầu chào tạm biệt con gái. Khi chiếc xe hơi vừa quay bánh ra khỏi sân nhà, bà bấm số điện thoại gọi ngay. Chỉ đổ hai hồi chuông đã có người nhấc máy, bà Hạ Lan ra lệnh đầy giận dữ:
- Cậu tới nhà tôi ngay! Vi Quân.
Căn phòng của người đàn bà thành đạt im lặng đến đáng sợ, Vi Quân đã đến rất lâu nhưng bà Hạ Lan vẫn không nói gì. Bà đưa ánh mắt ngờ vực nhìn Vi Quân một hồi mới lên tiếng:
- Tôi thuê cậu để giám sát Thanh Hạ khi ở trường chứ không nhờ cậu tiếp cận nó và làm những trò mèo này!
Vi Quân chỉ ngồi nghe mà không đáp, bà Hạ Lan nói tiếp:
- Mặc dù Thanh Hạ đã thay đổi, một thay đổi tốt nhưng tôi không thích mối quan hệ cùa hai người. Tôi yêu cầu cậu cắt liên lạc với nó ngay lập tức.
Vi Quân bỗng ngước nhìn bà Hạ Lan:
- Thưa bác, cháu không hiểu!
- Vậy thì thế này nhé, tôi nói thẳng, tiền học phí bao năm qua của cậu là do tôi trả, cậu nợ tôi và cậu trả nợ bằng cách giám sát con tôi. Vì thế mong cậu đừng nghĩ quá xa xôi và bước những bước quá dài, Thanh Hạ cũng chỉ là rung động nhất thời, chỉ cần cậu rời xa nó thì nó sẽ sớm quên cậu thôi.
- Thưa bác, nhưng cháu không thể quên Thanh Hạ được. Cháu cũng không có ý định trèo cao...
- Vậy thì cái này!
Bà Hạ Lan đặt xuống một xấp tiền xanh mới tinh và đẩy về phía Vi Quân:
- Tiền bạc rạch ròi, tôi trả công cậu đã thay đổi Thanh Hạ và một phần dư ra để cậu có cái mà chi tiêu. Từ nay tôi không cần cậu nữa.
Vi Quân đứng phắt dậy lắc đầu:
- Cháu không cần!
- Đừng để tôi phải nặng lời!
Vi Quân cúi đầu chào bà Hạ Lan rồi quay đi. Nhưng bất ngờ thay, Thanh Hạ đã đứng ở đó không biết từ lúc nào, cô đưa ánh mắt nhìn Vi Quân rồi đưa sang mẹ cô. Bà Hạ Lan sợ hãi bước tới chưa nói câu nào thì Thanh Hạ đã quay lưng chạy đi. Vi quân vội đuổi theo, sau lưng anh là tiếng gọi của bà Hạ Lan, không rõ bà gọi tên anh hay Thanh Hạ. Tiếng gọi của bà  cứ vang lên gấp gáp rồi chỉ một mình bà nghe thấy. Một bóng đen trùm lấy quang cảnh trước mặt bà, bà ngã sụp xuống đau đớn. Và sợ. Chưa bao giờ bà sợ đến thế.
***
Thanh Hạ - ...một cuộc tình.
Giả dối, tất cả là giả dối. Thanh Hạ vừa chạy thật nhanh vừa không ngừng suy nghĩ. Những hình ảnh mấy tháng qua cứ thay nhau xuất hiện như một cuộn băng của cuộc đời cô.
Trong cuộn băng ấy, không có đoạn nào là không có sự xuất hiện của Vi Quân. Anh chính là khoảng khắc hạnh phúc hiếm hoi mà Thanh Hạ cảm nhận được từ cuộc đời nhàm chán và vô vị này. Cô đã xem anh như vận may, là người kết thúc cuộc sống cũ kỹ, bám bụi của cô và cho cô một cuộc sống mới. Đẹp hơn. Đủ đầy hơn. Nhưng tất cả chỉ là giả dối. Có lẽ cuộc sống này cũng như người ta thường nghĩ, tiền có thể mua tất cả, dù là tình cảm, thứ vốn dĩ rất thiêng liêng và cao đẹp.
Nếu mẹ cô không trả lương cho Vi Quân thì anh có thèm để tâm tới một cô gái sống trong nhung lụa, kiêu kỳ như cô?
Nếu mẹ cô không trả lương cho Vi Quân thì anh có quan tâm và lo lắng cho cô như thế này?
Nếu cô không có người mẹ giàu có thì Vi Quân sẽ vẫn bên cạnh cô chứ?
Anh nói anh không trèo cao, anh không cần tiền? Thật không? Thanh Hạ bỗng nghi ngờ tất cả, nghi ngờ cả những lời của Vi Quân khi nãy chỉ là giả dối. Cô tin ai đây trong cuộc sống này? Mẹ cô? Người đã giám sát cô một cách bí mật và toàn diện? Hay Vi Quân? Người giúp mẹ cô giám sát cô?
Thanh Hạ đang chạy qua đường lớn, một cơn gió ở đâu ập đến, một thứ to lớn đang tiến lại gần cô- rất gần- một chiếc xe tải. Thanh Hạ đứng hình nhìn ánh đèn rọi lóa, một câu hỏi chạy xẹt qua tâm trí: "cuộc sống này bao giờ sẽ kết thúc?"
Một sự va đập. Thanh Hạ văng ra, đập mạnh xuống đường, một cảm giác đau nhói xuất hiện ở hai cánh tay, rồi lưng, rồi chân. Đột nhiên cô lại không muốn kết thúc ngay lúc này, có thứ gì đó trong suy nghĩ muốn níu cô lại, Thanh Hạ sinh ra không phải để ra đi như thế này. Cô cố cử động thân mình. Đau. Rát. Và cô chưa chết. Chiếc xe tải đã đi qua, trước mặt cô, đang đè lên cô là một người đàn ông cô quen- Vi Quân.
Anh ta cố gượng dậy, thở dốc, nhìn ngắm khuông mặt đầy nước mắt của Thanh Hạ:
- Anh xin lỗi! Anh xin lỗi!
Cô ngỡ ngàng nhìn Vi Quân, nãy giờ anh chạy ngay sau lưng cô ư? Để làm gì? Anh vừa cứu sống cố, trong tích tắc. Anh, chính anh một lần nữa kéo cô trở lại cuộc sống nhân thế. Thanh Hạ rưng rưng:
- Mẹ em...
- Thanh Hạ! Anh mới bỏ việc, mình yêu nhau nhé! – Vi Quân vẫn chống tay nhìn xuống gương mặt của Thanh Hạ, dường như anh sợ khi ngồi dậy cô sẽ lại chạy đi mất. Câu nói của Vi Quân lại càng làm cô ngỡ ngàng, là anh đang tỏ tình, chính thức tỏ tình với cô. Khung cảnh này, Thanh Hạ cảm thấy không phù hợp lắm, chẳng phải cô đang giận anh sao, cô cũng vừa mới suýt chết, cô đang muốn chất vấn mẹ cô nữa. Và Vi Quân lại tỏ tình với cô, trong tư thế này. Cô hít một hơi, cương nghị hỏi:
- Mẹ em sẽ không trả lương nữa! Anh vẫn bên cạnh em?
Vi Quân mỉm cười:
- Ngốc! Thế mà muốn làm "người dẫn đầu của những người dẫn đầu" ư? Khi anh nói chuyện với em thì anh đã biết sẽ có ngày không được trả lương nữa rồi.
- Vậy...
Thanh Hạ chưa kịp nói tiếp thì Vi Quân đã đổ ập cơ thể xuống người cô. Cô sợ hãi gọi tên anh nhưng anh đã bất tỉnh. Cô cố lách ra khỏi anh, một hình ảnh khiến cô thét lên. Hai bàn chân Vi Quân đầy máu, hai bàn chân ấy bị xe tải cán qua khi nãy mà cô không biết. Thanh Hạ hốt hoảng kêu gào, cô sợ Vi Quân sẽ cứ thế, không tỉnh lại gặp cô. Cô lay mãi, lay mãi.
***
Một đoạn kết...
Vi Quân tỉnh lại. Anh bất tỉnh vì những nỗi đau, nỗi lo và nỗi sợ ập đến quá nhanh, vụ tai nạn như một cú quyết định cho hệ thần kinh của anh. Khi mở mắt ra, hình ảnh một người phụ nữ ập vào: Thanh Hạ. Cô đang mỉm cười nhìn anh, thật sự là anh không nhìn lầm, cô đang mỉm cười, nụ cười vô cùng xinh đẹp mà anh có thể ngắm cả ngày cũng không chán.
- Anh tỉnh rồi! Anh tỉnh rồi! Nếu anh không tỉnh, em sẽ ân hận suốt đời mất.
Vi Quân mỉm cười nắm lấy tay Thanh Hạ. Anh ngồi dậy và bất ngờ với mọi thứ xung quanh, đó là căn phòng riêng, phòng sang trọng của bệnh viện. Anh ái ngại:
- Ở đây tốn kém lắm.
Thanh Hạ lắc đầu:
- Anh yên tâm, mẹ em sẽ lo cho anh đến khi anh xuất viện.
- Mẹ em...- Vi Quân càng ái ngại- Bác ấy...
- Mẹ rất cảm kích vì anh đã quên mình cứu em. Mẹ còn gửi lời xin lỗi anh nữa đấy. Mẹ nói khi em bỏ đi, mẹ đã rất hoảng sợ, mẹ tự trách mình vì đã không coi trọng tình cảm và...
Vi Quân nhíu mày:
- Và gì?
Thanh Hạ cười tít mắt:
- Và sự khổ cực đầy gian nan của anh đã biến con Thanh Hạ màu xám xịt này thành con Thanh Hạ bảy sắc cầu vòng này- Thanh Hạ nhìn lên trần nhà với vẻ mặt đăm chiêu- Mẹ em biết, anh đã phải rất khổ sở. Phải vậy không nhỉ?
Vi Quân lắc đầu thua cuộc:
- Anh sợ em rồi đó! Hôm nào anh phải qua xin lỗi bác mới được- Anh nhìn xuống hai bàn chân đang bó bột của mình- Nhưng có lẽ sẽ lâu.
Thanh Hạ chau mày lại:
- Xin lỗi gì từ từ tính, em có việc đây. Dù sao em cũng là một con người có giá trị, lời tỏ tình từ người yêu của em không thể nói ra như khi ấy được. Em muốn nghe lại lời tỏ tình của anh, bây giờ mới là chính thức.
Vi Quân cười khổ sở nhìn gương mặt xinh đẹp của Thanh Hạ:
- Không lẽ là ở đây, trong bệnh viện và lúc này, anh đang nằm đây?
- Có gì không ổn sao?
- Vậy thì...- Vi Quân ngượng ngùng ho mấy tiếng rồi mới chỉnh khuông mặt nghiêm trang, giọng nói rõ ràng- Thanh Hạ! Anh mới bỏ việc, mình yêu nhau nhé!
Có ánh mắt rọi vào căn phòng của bệnh viện và phát hiện nụ cười ai đó nở trên môi. Nắng khẽ gật đầu và rủ gọi cơn gió xuân ập đến tình hồng.
Phạm Vũ KimTra