Showing posts with label yeu. Show all posts
Showing posts with label yeu. Show all posts

Monday, 26 May 2014

ANH SẼ ĐI CÙNG EM CHỨ?

Con gái khi yêu, đúng là điên, chẳng lo cho bản thân mình, chỉ lo không về gặp được người trong mộng.
***
Tặng anh - Cự giải
Hà Nội, sáng 11.7, 8:05
Đúng là ánh mắt ấy, không thể lẫn vào đâu được, ánh mắt mọi khi mình vẫn nhìn trong ảnh, trong những lúc nói chuyện trên mạng xã hội, nhưng sao, hôm nay khi nhìn vào ánh mắt ấy, tim mình lại thế này.
Đan chưa bao giờ tin vào tiếng sét ái tình, càng không thể tin rằng, em thích anh ngay từ lần đầu tiên gặp mặt như thế. Quen anh đã lâu, nhưng Đan và anh chỉ quen qua mạng xã hội, trong những lần trao đổi công việc part- time qua mạng. Cô là người mới, còn anh là người giao công việc, chỉ dẫn những thứ cần thiết, nhắc nộp bài đúng hạn...
Gần 1 năm, chỉ chat về công việc, anh lâu lâu nhắc nhở giữ sức khỏe và cố gắng nộp bài đúng hạn, ngoài ra, những lần cô làm bài tốt, anh khen và gửi thêm tiền nhuận bút qua thẻ thanh toán. Chưa một lần gặp ngoài đời thực, cũng chưa bao giờ cô có ấn tượng hơn mức bình thường với người quản lý của mình. Vậy sao, hôm nay, ngay lần gặp đầu tiên này, cô lại đổ gục trước anh, nhanh hơn bất kỳ tia sét nào, đến nỗi, khi anh quay bước đi rồi, cô mới nhận ra, tim mình lỡ nhịp, thực sự.

Hà Nội, sáng 11.7, 8:15
- Này cô bé, anh chụp 1 kiểu ảnh nhé!
- Không!!!! Em vào ảnh xấu lắm.
Cô đứng dậy, cúi đầu chào anh, tránh ống camera chụp hình từ phía anh. Đó là lần đầu tiên, cô và anh gặp nhau ngoài đời thực, không phải qua màn hình máy tính. Gặp nhau lần này, là anh, với cương vị người quản lý, tiễn đoàn công tác dài ngày thăm dò thị trường phía Nam, trong đó cô chịu trách nhiệm chính trong chuyến khảo sát thị trường.
Ngắn gọn, nhưng đủ ý, anh dặn dò các nhân viên chú tâm vào công việc, chăm lo sức khỏe, thường xuyên báo thông tin về. Mọi người lên xe, bắt đầu cho hành trình mới. Riêng cô, đã biết, tim mình lỡ nhịp thật rồi, và hành trình trên vai cô sẽ nặng hơn, khi mang thêm một nỗi nhớ. Rõ ràng là cô nhớ anh, ngay khi anh vừa quay lưng đi, rõ ràng, cô bị sét đánh, mà không, nhanh hơn cả sét đánh. Tự nhủ, nhất định sau chuyến công tác này, nhất định, phải nói cho anh biết....Cô tự cốc mình đau điếng, để đảm bảo tinh thần được trở lại bình thường. Nhớ nhung thế này, làm việc được sao?
Huế, ngày 15/7
Cô vừa mail cho anh, báo công việc ở đây. Cô cứ băn khoăn mãi, xem có nên gửi lời chúc buổi tối tốt lành tới anh hay không. Rồi cô gõ vài dòng, hỏi thăm cả sức khỏe của anh nữa. Con người ấy, suốt ngày chỉ có công việc, không biết anh có ăn đúng giờ không nữa. Hà Nội ơi, mong về với mi quá, dù vừa mới bước chân đi, vì ở đó có anh!
Không có thư rep lại. Cô nhìn ra bầu trời Huế đầy sao, đăng vài dòng lên trang cá nhân, và tắt máy . Sáng sau, cô nhận được mail trả lời, dòng cuối anh cám ơn cô, chúc cô ngày mới vui vẻ. Có thế thôi, mà làm cô cười cả ngày sau đó. Mấy anh chị trong đoàn còn thắc mắc mãi, làm cô bối rối quá chừng. Mỗi nơi cô đến, mỗi thứ cô nhìn thấy, đều ghi lại và gửi gắm cho anh. Cô không biết cảm giác của anh sẽ thế nào, chỉ đơn giản là muốn chia sẻ, muốn chạm gần hơn vào thế giới của anh, từng chút một, mỗi ngày.
Hà Nội, 16.7
Anh nhận được mail của Đan. Cô gái trẻ ham thích xê dịch và rất tận tụy với công việc. Đi tới đâu, dù công việc có bận rộn thế nào, em cũng dành vài dòng cuối email ghi lại cảm xúc của mình về nơi vừa đặt chân đến. Huế, Đà Nẵng, hay những vùng xa xôi hơn, ít người biết đến, em vẫn thích chúng một cách kỳ lạ. Mỗi khi nhận được mail của em, tôi cảm giác dễ chịu hơn rất nhiều, khối lượng công việc của người quản lý cũng đỡ thấm mệt hơn. Ở em, lúc nào cũng có sự thích thú, hứng khởi, và nhiệt huyết. Làm việc cùng nhau gần một năm qua mạng, tuy nhiên chưa bao giờ em trễ hẹn gửi bài, cực kỳ có trách nhiệm.
Sáng nay, đi café với một đối tác ở Đà Nẵng, người đó có nhắc tới Đan, anh chợt nở một nụ cười nhẹ. Đối tác phản ảnh tốt về cô gái, nói em làm việc rất nhiệt tình và có trách nhiệm. Anh nói các trường Đan đến khảo sát, nhà trường, phụ huynh và các em học sinh đều cho phản hồi cực kỳ tích cực. Hai người trao đổi thêm một vài thông tin và chào tạm biệt. Lúc này, khi chỉ còn lại một mình, anh nhắn một tin, báo mọi người cố gắng, ngần ngừ mãi, xem có thêm gửi dưới tin nhắn điều gì cho em, nhưng lại thôi....
Hà Nội sớm nay trong lành quá! Chợt muốn nắm tay ai đó đi lòng vòng một vòng phố cổ. Là em, là Đan!
Nha Trang, ngã.
Rời thành phố của những cây cầu- Đà Nẵng, Đan và đoàn khảo sát tới Nha Trang, mọi người ai cũng mong chờ tới đây, để lùa tay vào làn nước trong xanh màu ngọc bích tắm biển thỏa thích sau giờ làm việc. Đan cũng vậy. Cô thích biển, thích vô cùng. Các trường nơi Đan tới khảo sát và giới thiệu đều có phản hồi rất tốt. Cả team ai cũng hào hứng để đi thêm những vùng khác, với hy vọng lần này dự án triển khai sẽ diễn ra tốt đẹp.
Sau giờ làm, Đan cùng mọi người chạy xe ra biển. Đoạn cua rẽ, một chiếc xe bất ngờ mất lái, đâm sầm vào xe Đan. Cô chỉ biết, sau cú ngã, thì người mình đau điếng, chẳng còn biết gì nữa.
Tỉnh dậy, mọi người ai cũng sốt sắng lo cho Đan, may mà không sao, chỉ do sốc quá mà ngất đi. Đan cười tự nhủ đúng là đồ nhát, mày bị ngất do sợ chứ chẳng phải do bị quá đau. Tay trái cô vẫn đau ê ẩm và rỉ máu, nhưng như thế là may quá rồi. Người lái xe hôm đó cũng may, chỉ đau hơn cô một tẹo, anh xin lỗi và xin đền bù một khoản tiền, Đan xua tay, cô không sao là tốt rồi. Anh thanh niên cảm ơn rối rít, rồi hứa sẽ mời mọi người tới nhà anh chơi. Thế là lại có thêm bạn mới.
Khi tất cả mọi người đã ra ngoài, Đan mới dám nhớ lại khoảnh khắc lúc đó, kể ra cũng đáng sợ, nhỡ cô bị làm sao, không về gặp anh được nữa thì....Cái khoảnh khắc lúc đó, cô chỉ nhớ về một người- là anh. Con gái khi yêu, đúng là điên, chẳng lo cho bản thân mình, chỉ lo không về gặp được người trong mộng. Cô bật cười, sớm nay Nha Trang nắng chan hòa quá.
Hà Nội, đợi chờ
Bình thường, em luôn gửi mail vào mỗi buổi tối, có khi sáng sớm thì gửi bản kế hoạch, lần này không thấy. Anh tự thấy bồn chồn, liền gọi điện cho Trường cùng đi nhóm khảo sát xem tình hình thì mới hay Đan bị ngã. Có cảm giác lo lắng choán đầy tâm trí anh, dù Trường chắc chắn là cô sẽ không sao và mọi người trong đoàn vẫn ổn mà anh thì cứ đứng ngồi không yên sau cú điện thoại. Đang còn ngần ngừ, thì chuông điện thoại anh reo:
- Em xin lỗi, em xin lỗi đã gửi mail trễ, tại hôm qua...Giọng Đan bên đầu dây rối rít. Anh cắt ngang:
- Em có sao không?
- Em...em không sao. Cám...cám ơn anh.
Anh dịu lại khi nghe Đan nói, anh nhắc đi nhắc lại lần nữa là em phải nghỉ ngơi rồi hãy tiếp tục công việc và phải đảm bảo khỏe mạnh trở về đây gặp anh.
Đan tắt máy rồi, mà anh vẫn còn chưa tin được những lời mình vừa nói- 1 người khô khan lúc nào cũng chỉ biết có công việc. Quả thật, với mớ công việc dày đặc, anh chẳng còn thời gian mà nghĩ xa xôi, một buổi hẹn hò xem chừng xa xỉ quá. Vậy mà hôm nay, lại có cảm giác lo lắng tột độ dành cho một người. Quen Đan gần một năm, và chỉ gặp hôm đi tiễn em, nhưng anh có ấn tượng mạnh mẽ về đôi mắt ấy, cũng chưa cô gái nào từ chối không cho anh chụp ảnh! Về đây mau, anh sẽ cho em biết tội của mình. Anh cười thầm, mong chờ đến cuối tháng.
Đà Lạt, em nhớ anh
Đoàn tới Đà Lạt, mọi người hào hứng với những ngôi trường nơi đây, hào hứng với những ngọn đồi, những vạt hoa mimosa vàng cả lối đi. Công việc, dù đôi lúc có khó khăn, nhưng Đan và mọi người đều giải quyết rất tốt. Cũng có thể, vì ai cũng mong hoàn thành công việc như dự kiến để được quay trở về nhà sau tháng trời ròng rã.
Trời Đà Lạt đầy sương mù, nhưng không khí thì dễ chịu vô cùng. Đi trên con đường hai bên đầy rừng thông xanh ngắt, Đan chỉ muốn ngay lập tức gọi cho anh, dù viện cớ công việc hay gì gì đi nữa thì cũng muốn nói rằng ở đây đẹp lắm, anh có thể đến đây được không, vì con bé này nhớ anh lắm rồi. Nghĩ một tràng, nhưng lại thấy mình nhảm nhí quá, ở Hà Nội giờ anh còn cả đống công việc chất chồng, quan tâm gì mình chứ.
Ai cũng nói, Đà Lạt là thành phố của tình yêu, có lẽ vì thế, mà đến đây, ai rồi cũng thấy yêu thương một điều gì đó. Lúc đi bộ dọc theo triền đồi, leo lên một con dốc, Đan chợt dừng lại, hỏi người đồng nghiệp đi bên cạnh:
- Chị đã từng yêu ai tha thiết, ngay lần gặp đầu tiên chưa?
Chị hơi khựng lại, rồi quay sang mỉm cười với Đan: Cảm nắng ai rồi sao? Trước chị cũng thế.
- Em bị sét đánh chị ơi! Đan lay lay nhánh hoa bên vệ đường.
- Thì nói đi. Cô xông xáo lắm cơ mà. J Chị đùa nhẹ!
- Em nói thật đấy, về Hà Nội em sẽ nói.
- Ừ, tình yêu thì phải nói ra em ạ. Lưng chừng dốc, Đan lại nghe tim mình đập rộn ràng.
Dòng mail đầu tiên:
Đà Lạt, em nhớ anh lắm....
Hà Nội, anh cũng nhớ em
Sáng nay dắt xa đi làm, mà đầu óc anh không sao tập trung được. Anh chỉ mong một ngày dài mau trôi qua, công việc thì ngày nào giải quyết cũng vẫn là công việc, nhưng anh mong nhận được mail của Đan. Lắc đầu xua đi cái ý nghĩ đang chiếm tâm hồn anh bao ngày qua, anh lao đi.
Bên anh đang tuyển những cộng tác viên mới, đội ngũ này rồi cũng sẽ như team của Đan, sẽ đi các nơi để phát triển dự án của công ty. Gặp gỡ những người mới, nhìn những khuôn mặt mới, mà sao anh chỉ nhớ tới Đan.
Chỉ khi người ta lần tìm ai đó giữa biển người, người ta mới thấu, trái tim mình hướng về ai. Anh hiểu tim mình đập vì lý do gì rồi. Là em cô gái ạ.
.....Khác hẳn mọi khi, Đan hay chia sẻ cảm xúc dưới cuối email, nhưng lần này, dòng đầu tiên anh nhận được, lại là nỗi nhớ. Màn hình máy tính bỗng chốc ngập đầy sắc vàng hoa mimosa và nụ cười của Đan. Anh biết mình cũng nhớ người ấy, rất nhiều.
Cứ trân trân nhìn màn hình máy tính, anh quên rằng, ngoài kia, phố đã chìm vào giấc ngủ dài.
Anh sẽ đi cùng em chứ?
Câu đầu tiên khi em trở lại Hà Nội, là câu xin nghỉ việc.
Anh ngỡ ngàng, sau một tháng trời xa cách, sau những tâm sự cô từng chia sẻ, cô gái anh nhớ thương đang đứng trước mặt anh, vậy mà cô ấy đang nói gì đây?
- Em xin nghỉ để đi du lịch cùng người em yêu.
- Em...em muốn đi bao lâu? Với ai? Anh nghe giọng mình có chút mất bình tĩnh.
- Để xem anh ấy có đồng ý hay không? Là anh đấy. Em thích anh! Anh suy nghĩ rồi trả lời em đi. Đan nói một hơi dài, nhanh và gấp.
- Anh bận lắm, nên không có thời gian suy nghĩ đâu.
Mặt Đan xịu xuống, bờ vai em run run, giọng nói như muốn khóc:
- Anh không thích em thì cứ nói thẳng đi...
- Ngốc à, anh bận nên không có thời gian suy nghĩ, nên anh đồng ý luôn này! Anh cười, vòng tay ôm ghì Đan vào lòng, cô gái mà anh yêu thương, người anh đã chờ đợi bao lâu nay đang nép vào ngực anh. Yêu em, nhiều lắm cô gái ạ. Đan nghe tim mình nhảy điệu flamenco rộn ràng, cô đang mơ về những con đường, về những vòng ôm của anh, và về những ngày có anh bên cạnh. Tình yêu, là phải nói ra!

XE BUS TÌNH YÊU

Tôi cuống cuồng chạy theo xe buýt đang từ từ lăn bánh rời khỏi bến. Lên đến nơi, vừa thở hổn hển, tôi vừa giơ thẻ xe buýt ra. Một giọng con trai trước mặt phá lên cười. Tôi hạ tấm thẻ xuống và ngẩng lên nhìn.
- Anh không phải là phụ xe. Anh phụ xe đây này.
Tên con trai ấy nói và chỉ ra sau tôi. Thật là xấu hổ, tôi nhăm mặt và quay lại chìa thẻ xe buýt cho anh phụ xe thật sự rồi quanh quẩn tìm chỗ ngồi.
Tên con trai ban nẫy đứng lên và ấn tôi ngồi xuống. Tôi lí nhí cảm ơn và quay mặt ra cửa kính nhìn xuống đường.
***
xe-buyet-tinh-yeu
Cry, Xe Buýt
Trời mưa tầm tã trong một chiều đông. Tôi mệt mỏi bước lên xe buýt khi đã trải qua gần như là một ngày căng thẳng. Trên xe chỉ còn duy nhất một chỗ trống. Một chỗ trống cạnh tên con trai hôm trước tôi đã tưởng nhầm là phụ xe. Dù muốn hay không tôi cũng phải ngồi xuống. Anh ra đang nghe Ipod. Tiếng nhạc phát ra là bài Cry của Rihana. Tôi lẩm nhẩm theo bài hát đó và giật mình khi anh ta cất giọng:
- Em thuộc à?
Anh ra bỏ tai nghe ra và quay người sang phía tôi.
- À... vâng... một chút
- Em tên là gì?
- Oanh
- Em bao nhiêu tuổi?
- 20 tuổi
- Ok. Vậy Anh Minh 22 tuổi mời em Oanh 20 tuổi nghe nhạc cùng nhé!
Nói rồi anh ta đút một bên tai nghe vào tai tôi rồi lại ngả đầu vào ghế, mắt lim dim.
Cry, Xe Buýt, Tình bạn
- Anh cũng thích Cry hả? – Tôi hỏi Minh
- Ừ!
- Chắc có kỷ niệm sâu sắc phải không?
- Em thuộc cả bài hát. Chắc kỷ niệm phải hơn cả anh
- I'm broken heart and I can't let you know And I won't let it show You won't see me cry – Tôi hát
- My mind is gone, I'm spinning round And deep inside, my tears I'll drown I'm losing grip, what's happening I stray from love, this is how I feel – Minh hát câu khác
- Chung quy lại là "it cut me like a knife" phải không anh?
- Ừ – Minh cười
***
9 giờ tối. Tôi lên tuyến xe buýt quen thuộc. Xe vắng. Chỉ có tôi và một người phụ nữ mang bầu đang ngồi gần cuối xe. Tôi chọn một chỗ và dựa đầu vào cửa kính, nhắm mắt lại.
Tôi mở mắt khi có tiếng nhạc bài My everything bên tai. Đầu tôi đang dựa vào vai một người con trai. Tôi giật bắn đứng dậy. Vừa luống cuống, ngại ngùng, vừa ngơ ngác khi xe đã đậu yên trong bến xe.
- Em ngủ lâu lắm rồi đấy! – Minh phì cười nhìn tôi
- Em xin lỗi – Tôi lí nhí
- Sao lại xin lỗi? – Minh đứng dậy bước xuống xe – Anh lên xe thấy em đã ngủ khì. Anh sợ em bị bắt cóc nên mới ngồi cạnh em thôi. Thấy em ngủ khổ sở nên anh cho em mượn vai mà. Không phải lỗi của em. Không phải em quyến rũ anh đâu.
- Sao anh không gọi em sớm – Tôi bước theo Minh
- Anh thấy em ngủ ngon quá... – Minh ngửa mặt nhìn trời
- Thì cũng phải gọi chứ
- Anh đâu biết gọi em ở bến nào đâu
- À ừ... Em toàn xuống xe sau anh. Em quên
- Giờ tính sao
Tôi chỉnh lại túi xách. Nhìn đồng hồ. Gần 10 giờ.
- Đi bộ không? – Minh hỏi tôi
- Đi bộ ngược về á? – Tôi nhìn Minh
- Ừ. Nếu em chịu được
Thế là có hai kẻ đi bộ cùng nhau trong trời đông lạnh giá. Chúng tôi đi chậm. Anh – một người cao hơn 1m7. Tôi – một con bé cao 1m55. Bóng hai đứa đổ xuống đường thật buồn cười. Lâu rồi tôi không đi bộ. Lâu rồi tôi không tận hưởng không khí buổi tối mùa đông.
- Anh thích ăn ngô nướng không?
- Em thích ăn ngô nướng không?
Cả hai chúng tôi cùng đồng thanh nói và cùng phì cười.
- Có!
- Có!
Cả hai lại cùng trả lời. Tôi hít một hơi dài mùi hoa sữa và kể cho Minh nghe những sở thích của tôi. Anh cũng hào hứng không kém và cũng kể về cuộc sống của anh. Chúng tôi thân nhau lúc nào không hay.
*
Minh mời tôi đi uống cà phê ở đầu ngõ nhà tôi sau hai tháng quen nhau. Mân mê cốc cà phê, trong tiếng nhạc My everything, tôi buột miệng:
- Em nghĩ về anh nhiều hơn cả em tưởng...
- Hả?
Tôi giật mình ngẩng lên nhìn vào đôi mắt ngạc nhiên của Minh. Xấu hổ. Ngại ngùng.
- Em xin lỗi...
Tôi lí nhí nói và xách túi chạy đi. Thật ngớ ngẩn. Tôi đã nói cái gì vậy?!
Xe buýt
Một tuần sau tôi không gặp lại Minh trên xe buýt nữa. Có thể anh đang tránh mặt tôi. Một cảm giác trống trải len lỏi trong lòng.
Tôi dựa đầu vào kính và nhìn xuống đường. Minh đang đèo một cô gái. Cô ấy ôm Minh rất chặt. Ngỡ ngàng. Tôi nhìn theo. Đèn đỏ. Tất cả các xe đều dừng lại. Bất chợt Minh ngẩng lên nhìn trúng tôi. Tôi cứng đờ người, không nói gì, rồi quay mặt đi.
***
Tôi lại ngủ quên trên xe. Xe buýt dừng lại ở bến. Anh phụ xe gọi tôi dậy.
Xuống xe. Nhìn đồng hồ. Gần 10 giờ. Tôi hít một hơi dài, ngẩng đầu nhìn trời và bắt đầu đi ngược về nhà. Trời mùa đông. Lạnh lắm! Một mình tôi đi. Bóng xiêu vẹo dưới đường.
Cry, Xe buýt và...
9 giờ tối. Xe khá vắng. Tôi mở Cry vừa đủ nghe và quay mặt nhìn xuống đường như thói quen.
Một người ngồi phịch xuống cạnh tôi
- Mệt quá!
Tôi giật mình. Là Minh. Không đáp trả, tôi quay đi.
- Anh nghĩ là mình hợp với xe buýt hơn – Minh nói rồi lấy một tên tai nghe từ tai tôi gắn vào tai anh.
- Cho anh mượn vai – Minh nói mà không cần tôi trả lời, dựa luôn vào vai tôi.
Tim tôi đập thình thịch... Những khoảng không trống rỗng bay đi...

Sunday, 25 May 2014

Cứ yêu đi, ai cũng chỉ sống một lần tuổi trẻ




Cho em thấy sự chân thành của anh...




6 lý do nên yêu một chàng nhiếp ảnh gia




Friday, 23 May 2014

Em như cơn gió ngang qua đời tôi

Em có lẽ là nhân vật đặc biệt nhất trong cuộc đời tôi. Chúng tôi quen nhau nhẹ nhàng như định mệnh đã sắp đặt sẵn.
Em như cơn gió ngang qua đời tôi
Em không đẹp và chẳng sắc sảo như bao cô gái tôi thích, mọi thứ là con số 0. Nhưng em yêu tôi rất nhiều, không phải là đùa giỡn hay chỉ để có ấn tượng. Tôi không tin lắm vào tình yêu, nhất là tình yêu sét đánh. Hình như nó ràng buộc con người ta phải phiêu theo một thứ cảm giác ảo ảo thật thật.
Mỗi lần bên cạnh tôi em nói rất nhiều, tôi hơi khó chịu, mãi về sau tôi mới hiểu chỉ vì em không thích giữa chúng tôi có khoảng lặng, bản năng con người em sinh ra đã náo nhiệt, sôi nổi như vậy đó.
Tôi là gã trai hơi quái gở, tôi dành đa phần thời gian rảnh rỗi của mình cho những người tình mới chứ không phải là em, đối với tôi, yêu không được ràng buộc, tôi thích tìm cái mới lạ ở người khác mà em không có.
Có những thứ em không trao đi tất cả. Mặc dù tôi đòi hỏi nhiều lần. Điều đó khiến tôi cảm thấy khó chịu.
***
Chiều Đà Lạt đẹp như trong cổ tích, em hẹn tôi tới quán cà phê trên một con đường phủ xanh thông ngút ngàn. Tôi đến muộn 10 phút, tôi không quan tâm mấy tới điều đó vì “người yêu bé nhỏ” cứ đòi phải đèo nó đi học thêm.
Mặt trời buông thả vài sợi nắng treo vất vưởng lên bờ vai bé nhỏ đó. Màu tường xanh rêu hắt lên nửa khuôn mặt đó làm em đẹp lạ. Đôi mắt không biết buồn đang nhìn thấu ngoài cửa sổ. Cà phê nghi ngút khói, không gian lãng mạn đó hòa với khúc ngân Sonata 14.
Lần đầu tiên giữa chúng tôi có khoảng lặng, rất lâu, điều đó khiến tôi bực.
- Anh à! Mình kết thúc nhé! Đừng hỏi em gì cả.
Tôi bất ngờ đánh rơi cả tách cà phê, lênh láng ướt hết tay trái của em. Em im lặng, rồi mỉm cười, đứng lên lấy giấy lau, lau cả cho tôi. Tôi hất tay em ra, vô tình chạm vào vết bỏng của em. Em quay lại, mỉm cười rồi bước ra khỏi quán.
Tôi chẳng lạ gì cái kiểu này của mấy cô gái trước, có lẽ lại ghen tuông vớ vẩn lúc thấy tôi chở người khác. Phụ nữ mà, ai chẳng thế. Tôi chẳng muốn biết lý do. Nếu thích thì sẽ tự mà nói. Thoáng nghĩ chắc em có thằng nào mới.
Điện thoại réo liên tục. Cuộc thứ tám thì tôi bắt máy. Đầu dây bên kia là giọng một đứa đang cười, nó bảo tôi sang nhà nó chở nó đi dạo. Rảnh gớm! Thôi thì mình cũng vừa bị đá. Chán thật! Cuối cùng tôi cũng đang đứng trước cổng nhà nó. Con nhỏ chạy ra, tíu ta tíu tít.
Câu chia tay của em vẫn cứ thoáng qua bên tôi, cảm giác như mất mát gì đó khiến lòng tôi sáo rỗng. Bất giác tôi quay đầu xe, phóng như bay đến nhà em. Con nhỏ ngồi sau không hiểu chuyện gì xảy ra, nhưng vẫn tiếp tục nói cái gì đó tôi không bận tâm. Con nhỏ thấy em, hình như em biết tôi sẽ tới, tôi dừng xe chạy đến ôm sộc lấy em, con nhỏ ngớ người, nó bắt đầu hiểu chuyện. Sụt sịt khóc, thật rách việc!
Tôi cúi xuống hôn em, lần đâu tiên em không đáp trả lại. em đẩy nhẹ tôi ra, cất lời:
- Anh à! Đừng tiếp tục làm tổn thương họ, họ cũng yêu anh mà. Không có em, vẫn sẽ có người lấp đầy khoảng trống đó, anh từng nói em như một cơn gió, vì thế gió đến và bay đi rất nhẹ nhàng, vì em là cơn gió, nên sẽ nhường hạnh phúc của mình cho một ai đó xứng đáng hơn em, vì em là gió nên mãi mãi cũng không có được anh đâu. Anh vẫn cứ hãy xem như cơn gió này chưa từng chạm vào cuộc đời anh! Chào anh! Em… không thể.
Dứt lời, em bước đi, đến chỗ con nhỏ đang thút thít khóc, đưa cho nó cái khăn tay rồi mỉm cười, nụ cười khiến lòng ai đó chảy máu, tê tái.
Thật ra tôi chẳng muốn níu kéo gì cả, làm thế để em ra đi mà thấy ân hận thôi. Bỗng chốc lòng nóng như lửa, bắt đầu cảm giác bực mình. Tôi quát con nhỏ, chở nó về, mặc cho nó khóc gào không dứt. Phiền quá!
Tôi ghét bị người yêu đá, điều đó giống sỉ nhục hơn là chia tay đối với một thằng con trai. Tôi còn trẻ, tôi còn phải vui chơi, phải hưởng thụ hết đã. Tôi bực mình, về nhà mặt lầm lỳ, chui vào phòng. Nằm sõng soài ra giường. Hôm hay buồn, đi ngủ sớm.
Tôi và em không gặp nhau trong một khoảng thời gian khá dài – 3 tháng. Tôi vẫn chẳng bận tâm vì còn nhiều thứ tôi phải rượt đuổi, em là cái gì đâu cơ chứ. Nhưng tôi vẫn cho rằng em đang thử thách tình yêu của tôi. Con gái, thật lắm cảm xúc.
1 giờ 33 phút sáng 21/12 ngày kỷ niệm một năm yêu nhau, chuông điện thoại réo ngất ngưởng. Chói tai. Tôi từ chối cuộc gọi. Bật điện thoại, là số của em. Tôi cười khểnh thầm nghĩ “chắc hối hận vì rời xa mình, bây giờ gọi để xin lỗi và năn nỉ quay lại đây mà, làm kiêu với ai vậy!”, tôi từ chối cuộc gọi.
Em vốn rất sĩ diện. Cuộc thứ 28, tôi bực mình, nhấc máy gào lên: Con điên. Biết mấy giờ rồi không?
Bên kia im lặng. Tôi hả hê lăn ra ngủ tiếp. Sáng hôm đó, tôi dậy sớm, không biết vì sao, cảm thấy hình như có cái gì nằng nặng trong lòng. Ba tháng không có động tĩnh, sao hôm nay lại gọi. Tôi bất giác suy nghĩ: Chẳng lẽ muốn tiếp tục với mình sao. Không đời nào! Vậy tại sao? Em muốn gì?
Lưng áo bỗng đẫm mồ hôi, ruột gan cứ như nhảy loạn xạ hết cả ra ngoài, nỗi hoang mang đang ôm trùm lấy thằng con trai này. Tôi vội vàng chạy xe đến nhà em, tay vẫn run và mồ hôi cứ thi nhau đổ.
Không khí u ám chèn buổi sớm… ngột ngạt loang lổ trong ngỏ sâu dài hun hút. Tôi bấm chuông, một thằng nhóc bước ra, khuôn mặt lặng lẽ trong ám ảnh của sự đau khổ. Tôi rụt rè, mà lẽ ra là chẳng phải rụt rè. Tôi hỏi… và câu trả lời: “Chị em… chị ấy… chết rồi.”
Tôi điếng người, đứng như chôn chân ở cửa. Như chợt nhớ ra điều gì, thằng nhỏ vội vàng chạy vào phòng, một lát sau ôm một cái hộp lớn. Nó nhìn tôi, ánh nhìn làm tôi nhớ về chị của nó, nó mếu máo:
- Anh Khang! Trước lúc ra đi, chị em dặn… sau khi chị đã được chôn cất, nếu anh đến thăm chị, đưa cho anh cái hộp này! Chị ấy bảo rất yêu anh, nhưng đám tang chị ấy anh cũng không đến, một tuần rồi hai tuần cũng không thấy anh, em lấy di động của chị gọi cho anh, nhưng không ngờ… anh lại nhẫn tâm như vậy!
Một cơn mê man trôi qua như ảo giác ư? Hay hiện thực đang chà đạp và chồng chéo lên nhau…
Về nhà, tôi gục mặt trong toilet! Mắt tôi ướt. Vào phòng, mở cái hộp… rất nhiều thứ được sắp xếp ngăn nắp, mở điện thoại, trong inbox có đầy ắp tin nhắn… liên tục liên tục chỉ có gửi đi và nhận lại một cái tên “chồng yêu” dĩ nhiên là số của tôi. Những tin nhắn từ rất lâu, từ hồi mới yêu nhau, lần chia tay thứ nhất, thứ hai… và thứ mười sáu, tin nhắn tôi giễu cợt em, em cũng không hề xóa. Dường như là, em xóa tất cả những tin nhắn của mọi người ngay sau khi đọc, chỉ giữ lại một và chỉ một người là tôi mà thôi.
Tôi bất giác loay hoay nhấn vào mục “ghi chú” – đó là những lời tâm sự của em về thằng con trai này, bộc lộ nỗi niềm khi thấy tôi nói yêu người khác. Từng dòng chữ đều nhắc đến tôi trong một tình yêu nhẫn nhịn đến câm nín… và những sự hi sinh đau đớn đến tột cùng… em đã khóc cho vết thường hằn sâu đó. Em đã cố làm một điều gì đó, cố nói một điều gì đó với tôi. Sau đó thì… Tôi khóc! Khóc thực sự! Bỏ qua người yêu tôi đang hấp hối! Tôi thật nực cười. Tôi mở cái hộp lọc cọc biết bao nhiêu thứ, là con gấu tôi tặng em Valentine năm ngoái, là chiếc nhẫn đôi của tôi, là lá thư chia tay tôi viết cho em… Nhiều lắm! Những thứ về tôi em điều giữ rất kỹ.
Trên cùng có một lá thư màu hồng, ở ngoài phong thư còn đề tên tôi:
Gửi người em yêu nhất thế gian này!
Anh à! Lúc anh đọc được lá thư này, có lẽ em đã yên nghỉ dưới lòng mẹ đất. Chúng ta đã chia tay được một tháng rồi anh nhỉ, em đột ngột buông câu chia tay khi tình cảm của mình đang rất đẹp. Em không muốn anh phải suy nghĩ vì em – con người em mang quá nhiều đau khổ truân chuyên rồi anh à.
Em không muốn nói cho anh biết lý do em chia tay, em sợ nói ra anh cũng sẽ giống họ mà bỏ rơi em, em sợ… bởi vì, em yêu anh nên em đã giữ kín, em luôn phải tỏ ra vui vẻ, em nói nhiều để che đi sự xấu xí về căn bệnh của em…
Anh à! Em bị HIV. Không phải em là con bé hư hỏng. Anh nghĩ sao cũng được. Cuộc đời em bắt đầu tăm tối từ sau cái ngày đi hiến máu. Một tháng sau đó bác sĩ đưa giấy báo kết quả xét nghiệm máu. Kết quả Dương tính với HIV, em không tin vào mắt mình nữa… em suy sụp rồi tiều tụy theo từng giây trôi qua.
Anh biết không, dù rằng em rất yêu anh, em rất muốn chúng ta hòa làm một nhưng em không thể để người em yêu phải chết theo mình.
Em xấu xí. Em bệnh tật. Mọi người xa lánh em, họ nghĩ em là con bé dễ dãi, ăn chơi sa đọa. Em như trở thành quái vật và em đã chia tay anh để anh được bình yên sau này.
Khi em viết lá thư cuối cùng này, không gian bây giờ trắng dã, im lặng đến độ em ngửi thấy cả mùi của Tử Thần, tay ông ấy vẫn cầm lưỡi hái đứng cạnh em, chờ khi em thực sự mỏi mệt, nằm xuống… và đưa em về một nơi xa nào đó, nơi đó em sẽ không còn cảm thấy đau đớn nữa. Em vẫn còn nhớ câu nói: “em là cơn gió của đời anh” đúng rồi anh à, gió đến rồi gió đi, cơn mê chợt mộng mị sẽ tỉnh giấc, vì em là gió nên em vẫn sẽ ra đi nhẹ nhàng, vì em là gió nên em yêu anh vô bờ bến… và vì em là gió… nên em luôn mong người em yêu được hạnh phúc. Hạnh phúc đó không phải do cơn gió này mang lại đúng không anh?!
Mình sinh ra không dành cho nhau, nhưng em vẫn sẽ đứng ở nơi xa nào đó, dõi theo từng bước đi của anh, anh nhé! Bởi vì… Anh… là người duy nhất em yêu và đã được yêu! Em bắt đầu thấy mệt, da cũng sạm lại dưới cái đốm đỏ đó, có lẽ em gần xa anh mãi mãi rồi, Tử thần đang đưa tay ra đón em, em sắp khỏi bệnh rồi anh à, sắp khỏi rồi…
Sống mũi tôi cay xè, mọi thứ xung quanh ngập tràn nước mắt, em bị bệnh, sao em không nói với anh, em ngốc quá, mất em rồi cuộc đời anh trống trải lắm em biết không? Tại sao tôi không biết điều này, tại sao tôi lại đùa giỡn với em, tại sao tôi nhẫn tâm như vậy. Tôi hận chính con người tôi. Tôi khóc òa như một đứa con nít đòi mẹ, tôi mất em, tôi đã bỏ rơi em giữa cái lúc em đang vùng vẫy với vận mệnh. Tôi mới nhận ra tôi cũng yêu em. Giờ còn lại gì ngoài nhớ thương về em? Tôi đau đáu với những kỷ niệm mà chúng tôi đã cùng trải qua. Tôi nhớ em, nhớ vô vàn. Nhưng mà… Cuộc đời đang trêu thằng con trai này, tôi đã mất em thật rồi.
Bia mộ lạnh tanh
Anh đã đến
Anh lặng lẽ đặt bó hoa lên nấm mồ em đang nằm
Anh bắt đầu hát bài hát của chúng ta
Điệp khúc ngân nga
Gió bắt đầu vi vu hòa cùng lời ca
Linh hồn em được nhấc bổng
Gió đưa em về… hôn nhẹ lên tóc anh…
Anh yêu em!