Showing posts with label truyen ngan. Show all posts
Showing posts with label truyen ngan. Show all posts

Wednesday, 18 June 2014

1, 2 VÀ 3...

Tôi nhất định phải nắm lấy cái duyên này. Không thể để nó tuột đi một phút giây ngắn ngủi nào!

***
1.
Hôm nay là một ngày đầy nắng. Nắng mơn man trên ban công nhà hàng xóm mà không biết bao nhiêu lần tôi đã mơ được đặt chân đến một lần. Từng cơn gió khẽ đung đưa những chiếc lá trên giàn hoa giấy nhà tôi.
Tôi là một thằng con trai thích viết truyện ngắn. Đến hơn một nửa số phần trăm sự thật trong những truyện tôi đã viết đều là do tôi-ở-ngoài-đời đã trải qua và gây dựng lên. Khi gặp một điều gì đó mang tính cốt yếu cho một truyện ngắn, tôi đều răm rắp nghe theo ông Trời mà cho thứ đó vào truyện của mình.
Hôm nay, tôi đã gặp được một cô bạn. Chẳng hiểu sao tôi có cảm giác phải đưa ngay cậu ấy vào trong truyện. Và thế là tôi viết thôi.
Nhân vật nữ chính: Mái Bằng
Trong hàng nghìn cái biệt danh có thể đặt ra từ các đặc điểm đáng yêu của cậu ấy, tôi chọn bừa lấy một đặc điểm, và giờ thì tôi đã thấy nó đáng yêu nhất trong các đặc điểm đáng yêu của Mái Bằng. Phải rồi, một chiếc mái bằng óng mượt đang chăm chỉ làm việc nhà cơ mà, không đáng yêu sao được, nhỉ?
1-2-va-3
2.
.Hôm đó, họp với đội Bóng Rổ xong, tôi trở về lớp với mồ hôi mồ kê nhễ nhại. Đôi mắt tôi không tinh cho lắm, nó cận đến 2,25 đi-ốp. Nhận biết là đang có người từ xa còn khó nữa là nhận ra ai.
Rồi... Đùng một phát. Rầmmmmmmmmmmm !!!
Tôi đã bị "đổ" liêu xiêu trước một cô bạn. Cú sô lô đập đầu đau điếng. Cậu ấy bị đổ hết sách vở, mấy cái kẹp giấy. Quan trọng hơn cả, là đầu cậu ấy cũng chẳng đau kém gì đầu tôi. Tôi biết mà, mẹ tôi vẫn hay bảo tôi cứng đầu...
Tôi thì hoàn toàn không có thiệt hại gì cả về vật chất lẫn tinh thần. Chỉ có điều là cú choang kia chắc chắn sẽ sưng tấy đến cả tuần sau. Nhặt sách vở cho cậu ấy xong, tôi ngước lên nhìn một tẹo. Định nói lời xin lỗi, dù sao tôi cũng là con trai. Thế mà chúng tôi cùng đồng thanh nói "Xin lỗi cậu" cơ đấy! Qua đôi mắt cận, tôi thấy một đặc điểm mà tôi thường rất thích ở các cô gái, là nghình ngịch, là cái vẻ ngô ngố ngây ngây.
"Ừm, sau này có duyên nhất định có gặp lại !"
Đấy. Tôi đã cắt đứt dòng suy nghĩ và phỏng đoán bằng một câu nói mang đậm tính Hàn Quốc như vậy đấy. Tôi thấy "mẩu truyện" mà tôi vừa diễn chẳng khác gì một vai diễn hoàn hảo cho mấy bộ phim thần tượng mà lũ con gái vẫn phát cuồng.
Buổi tối.
Xoa xoa cái đầu cưng cứng với một cục u có anh em sinh đôi, tôi tự nhiên lại nảy ra một ý tưởng điên hơn cả rồ. Ý tưởng đó, hay ho đến mức chưa kịp xúc tiến mà tôi đã thấy thật thích thú và gật gù "Cái đầu cứng của mình càng ngày càng sáng rạ đấy !"
Hai nhân vật. Mái Bằng và Cục U (cái tên tôi lại tự đặt cho Cục u mà-tôi-chưa-gặp J ). Mặc dù chẳng bao giờ có thể liên quan đến nhau. Nhưng tại sao tôi không thử "chập" họ làm một nhỉ ? Sẽ thú vị lắm đây. Với phương châm của một nhà văn "nói láo", tôi tự nhủ rằng việc làm của tôi cực kỳ vô hại, chẳng ảnh hưởng một tẹo nào đến vòng quay của trái đất và hòa bình của thế giới.
Thế là tôi lập tức gõ kỳ cà kỳ cạch cho "dự án" Mái Bằng đang "thi công" dở dang, thêm một chút sự việc đã xảy ra chiều nay. Và Cục U là Mái Bằng, Mái Bằng là Cục U.
3. Buổi sáng hôm sau là một buổi sáng cực đẹp trời. Nhấn pê-đan thật mạnh, tôi chào bác bảo vệ hiền bằng một gương mặt tươi rói và tràn ngập sức sống nhất có thể.
Tôi lủi thủi gọi một cốc mì gói, định tính ăn cho xong bữa.
Tự nhiên, có một tiếng gọi oang oang giữa căng tin. Hóa ra thằng bạn tôi, nó tên Dương. Dương gọi tôi, tôi đoán rằng nó giục tôi ăn nhanh nhanh để còn lên lớp cùng nó. Chia tay với gói mỳ, tôi ngẩng đầu lên, miệng vẫn còn mấy sợi mỳ và gật gật, ra hiệu "tao biết rồi". Ồ, chuyện gì đang xảy ra kia...?
Trước mắt tôi, hình ảnh Mái Bằng và Cục U chập lại làm một. Cục u bị xưng do cú va chạm và chiếc mái bằng xinh xinh đều hiện diện trên một con người.
Làm sao có thể không ngạc nhiên được khi hai chi tiết rất mơ hồ mà tôi nắm được từ hai người lại thành một trong chốc lát ? Nó cứ như một cơ duyên vậy. Tôi đã từng chẳng bao giờ tin vào cơ duyên cả, vậy thì tại sao tôi lại bị như lúc này ? Lần đầu tiên trong mười bảy năm sống trên đời, tôi tin vào định mệnh giữa hai người khác giới. Lần đầu tiên trong đời tôi bị loạn nhịp tim trước một cô gái, một cô gái có duyên với mình...
Tôi nhất định phải nắm lấy cái duyên này. Không thể để nó tuột đi một phút giây ngắn ngủi nào !
Đang vẩn vơ suy nghĩ thì một bàn tay vỗ thật mạnh vào vai. Là Dương. Đúng rồi, chỉ có nó mới có thể giúp tôi thôi. Và thế là hai thằng khoác vai nhau lên tầng ba học tiết đầu.
4....
- À à. Tao biết rồi, cái Mai Anh lớp A2. Mày lại cuồng em ý rồi hả ?
- Mày yên yên cho tao nhờ. Chỉ là thinh thích thôi !
Thôi xong, thế là nó (ý tôi là thằng Dương) đã nắm được trong tay một trong những bí mật kinh điển nhất trong những năm cấp III của tôi rồi. Thế này thì chỉ còn cách cống nạp nó mấy chầu DOTA với bim bim kẹo mút để bịt miệng nó thôi.
Ơ hay, cái thằng này ăn phải cái gì mà không những chẳng đòi hỏi tôi tý gì mà còn bày cách cho tôi tiếp cận "nàng" nữa cơ. Khi bạn chơi thân với một người, bạn sẽ luôn thấy điểm xấu của nó, còn điểm tốt thì luôn bị che khuất vô điều kiện, nhưng chính trong hoàn cảnh cần anh em bạn bè, thì nó lại thật dễ thương không chịu nổi !
Sáng hôm sau Dương ném cho một một profile vừa ngắn vừa ấn tượng về Mai Anh (tạm quên đi biệt danh Mái Bằng và Cục U).
- Ơ nhanh gớm nhỉ ?
- Chuyện, tao mà lại. Chầu kem đi ku !
Tôi nhăn như khỉ móc cho Dương tờ 50K để đền bù thiệt hại đêm qua nó đã nhờ cậy anh em hàng xóm láng giềng giúp đỡ mà mắt thâm quầng. Cái thằng này đúng là vì anh em có điều kiện.
Chà, xem nào. Mai Anh, hoa khôi lớp A2, cộng tác viên Hoa Học Trò, thích ngồi ở bàn số 13 ngắm điệp anh đào cùng lũ bạn chí chóe. Một điểm nữa, đương nhiên và chắc chắn, là nhà 'nàng' cách nhà tôi có 3 mét, kiểu chéo chéo. Kể ra cũng xứng để so sánh với Romeo và Juliet đó !
...
Tôi đã bảo rồi mà, mọi thứ tôi đưa vào truyện ngắn của tôi đều có thật, nên sự việc vừa rồi, tất nhiên cũng vừa mới xảy ra. Tôi lại được rất đàng hoàng, viết tiếp truyện mà không cần áy náy vì vụ chập hai nhân vật bất đắc dĩ vào làm một. Bởi hai người đó là một thật mà.
Gập laptop, vươn vai vài nhát rồi quay trở lại với chiếc giường thân yêu...
5. Chiều tháng năm, gió đã xào xạc trên cành cây phượng cổ thụ, nắng đã mơn man trên khung cửa sổ từng lớp học. Liệu gió và nắng kia, có hiểu được nỗi lòng của một chàng trai đang mắc bệnh tương bốn (tương tư í mà) nặng không ?
Rồi tôi phục kích sẵn ở bàn số 13 như thằng Dương đã tình báo. Dự định sẽ làm một hành động khá sỗ sàng là cho Mai Anh số điện thoại của mình. Tôi sẽ chính thức tấn công cậu ấy.
Kìa kìa, Mai Anh bước tới với một chiếc bờm màu vàng nhạt, lấm tấm đốm nhỏ như là cây nấm vậy. Trông ngố thế. Cậu ấy đến một mình. Không mang theo lũ tiểu yêu chí chóe như mọi khi. Tôi tự mẩm chắc ông trời tạo thiên thời địa lợi cho mình để dễ bề tấn công. Tại sao Mai Anh không chọn bàn khác, bàn này đã có tôi rồi mà ? Chẳng nhẽ nàng không ngại. Hay số 13 có gắn với điều gì đặc biệt của cậu ấy. Hay chỉ là do thói quen ?
Cắt ngang luồng suy nghĩ lòng vòng của tôi là một mẩu giấy do Mai Anh chìa ra trước mặt tôi.
Ôi không, cậu ấy đang làm gì thế này ? Một mẩu giấy gồm mười con số tròn trịa. Đây chẳng phải là số điện thoại sao ? Cậu ấy cho mình hả ? Tại sao lại là mình ? Chẳng lẽ Mai Anh đã biết mình từ trước rồi ư ? Chẳng lẽ cậu ấy đã để ý đến mình – thằng hàng xóm cù lần gần nhà rồi ư ? Chẳng lẽ cậu ấy đã biết đến mình từ khi hai cái đầu cộc nhau loạng choạng rồi sao ?
Chẳng lẽ, chẳng lẽ... ?
Phải đến hơn trăm câu hỏi chẳng lẽ được tôi đặt ra. Quả thực tôi không thể tin vào mắt mình nữa. Đây không là một lời làm quen thì là gì nữa. À thế, hóa ra, mình còn chậm chân hơn Mai Anh một bước, một bước rất lớn...
Cố giữ lại bình tĩnh. Tôi đưa tay ra nhận tờ giấy màu hồng xinh xinh từ tay Mai Anh. Thậm chí tôi còn định nói lời cảm ơn nữa chứ, nhưng vì điều gì nhỉ ? Cũng may là chưa kịp mở lời thì Mai Anh đã đi, chạy thót lên tầng hai căng tin. Tôi đơ ra vài giây. Thấy mình làm quá chậm. So với một thằng con trai có tình sử oanh liệt. Và so với Mai Anh...'
6.
Tôi thôi không viết truyện nữa mà quay sang làm một chuyện rất đỗi liên quan là nhắn tin cho Mai Anh. Dù sao thì hôm nay tiết trời cũng thật dễ chịu để làm một việc gì đó thật là dễ thương, giữa hai người, chí ít là đều đang để ý đến nhau.
'Chào Mai Anh – cô gái bàn số 13' – tôi nhấn từng con chữ trên mobile. Đây có lẽ là lần đầu tiên tôi nhắn tin có dấu.
Tin nhắn hồi âm khá lâu, tầm ...hai hay ba phút gì đó, nhưng nó khiến tim tôi loạn mất một nhịp và tay thì cứ vừa run vừa nhấn bàn phím điện thoại thật nhanh, như để 'nàng' không phải đợi lâu.
'Chào Tùng – chàng bí thư đầu to mắt cận'
'Cậu vẫn hay nói chuyện với người khác trong lần đầu tiên nhắn tin như thế này ư ?'
'Cậu cũng vậy mà !'
Thế là chúng tôi bắt đầu nói với nhau đủ thứ trên trời dưới biển. Nhiều thứ hơn cả những lần tôi nói với Dương – thằng bạn thân duy nhất. Tôi thậm chí còn xin cả nick Facebook và mail của Mai Anh. Tôi luôn nhận thấy có một vẻ nữ tính dịu dàng ẩn sau mái tóc nghịch ngợm và cá tính của cậu ấy..............
Những buổi tối của tôi và Mai Anh cứ trôi nhẹ đi. Tôi đã quen với việc được nhắn tin với cô bạn vào mỗi tối. Điều đó làm tôi vui không chịu được. Rồi tôi chợt nhận ra, tôi đã thích Mai Anh và không thể sống thiếu cậu ấy một phút giây ngắn ngủi nào.
Nhưng xét theo thái độ và cử chỉ của cậu ấy với tôi, thì suy cho cùng tôi cũng chỉ là một thằng con trai đang yêu đơn phương.
***
Con gái chúng tôi rất lạ. Thường sẽ rất khéo léo để cho một chàng trai biết con gái đang để ý đến họ. Con gái sẽ rất cẩn trọng với người con trai họ thích. Điều này, một cô nương đích thực như tôi đến bây giờ vẫn chẳng hiểu lý do tại sao.
Tôi quen và thích Tùng ngay từ lần đầu tiên nhìn cậu ấy tập hít đất ngay ban công nhà mình. Cậu ấy có vẻ gì đó rất dễ thương và dễ khiến một đứa con gái như tôi rất ưa thích. Cậu ấy trong trong nhè nhẹ, biết quan tâm người khác như một ly cocktail buổi sớm. Nhưng có một điều là Tùng không hề biết đến tình cảm của tôi. Cậu ấy vẫn vô tư và quan tâm đến tôi như mọi bạn gái khác. Điều đó làm tôi khá buồn...
Nó loạn rồi. Nhịp tim của tôi ấy. Tôi trân trân nhìn vào màn hình máy tính mà Mai Anh nhờ tôi sang sửa hộ. Không thể nói rằng đây là phần cậu ấy chưa kịp tắt hay một câu truyện ngắn cậu ấy đang viết dở được, nói như vậy thì thật là bất công cho cả hai chúng tôi. Mặc nhiên khẳng định và tự tin với suy nghĩ của mình, tôi cho rằng đây đích thị là một lời tỏ tình, không hơn không kém. Và nếu nó là cái gì cũng không quan trọng, bởi vì ngay giờ đây, tôi sẽ nói hết lòng mình với Mai Anh – mối tình đầu của tôi.
"Right from the start
You were a thief
You stole my heart
And I your willing victim"
1, 2 và 3...
Mai Anh xuất hiện, với gương mặt đỏ hơn cả quả gấc...
1,2 và 3...
Tôi đến bên Mai Anh, đến bên định mệnh của mình, trong giọng hát trong trẻo của Megan Nicole...

BẮT ĐẦU...KẾT THÚC MỘT TÌNH YÊU

Mọi cô gái trong tình yêu đều dịu dàng và dễ khóc. Nhưng nếu họ cho quá nhiều mà không được nhận lại, họ sẽ vùng vằng quay lưng và trở nên ích kỉ.
Một cô gái ích kỷ trong tình yêu - cũng chỉ vì họ đã quá đam mê và cuồng nhiệt cho tình yêu của họ. Sau một chuyện tình, họ sẽ trở nên sắt đá và dễ dàng làm người khác tổn thương.
Câu chuyện này của tôi, nó không hẳn là kể về một cô gái dịu dàng, cũng không hẳn là kể về một cô gái ích kỷ. Nó xoay quanh một trò chơi mang tên tình yêu, một trò chơi không có kẻ thắng người thua, một trò chơi vốn đã quy ước với vòng tròn luẩn quẩn những khúc mắc. Ở đó, người buông tay đầu tiên sẽ là người hạnh phúc nhất.
***
bat-dau-ket-thuc-mot-tinh-yeu
Phong – Tình yêu là một trò chơi
Tháng 10 man mác lạnh, gió lùa vào từng kẽ tóc, mơn man làn da khiến người ta bất giác co người lại. Tôi ngồi trong chiếc Cadillac màu đen, thở dài rồi chạy một mạch đến khách sạn.
Tôi và Oanh đã chia tay. Lúc quay lưng, tôi thấy bóng cô ấy đổ gục xuống sàn nhà, nức nở khóc. Cô ấy đã níu lấy cánh tay tôi, chớp đôi mắt trẻ con rồi vùi đầu vào đó thút thít, tôi đứng lặng người, nhìn bản thân mình trong cửa kính rồi bất giác gạt tay, bước thật nhanh về phía trước.
Đừng trách tôi nhẫn tâm, chỉ là vào một buổi sáng đẹp trời nào đó, tôi cựa mình thức dậy và thấy Oanh ở bên, mọi thứ vẫn vậy, chỉ khác rằng tình yêu của tôi với Oanh không còn đầy như trước. Tôi không thấy đủ đam mê và cuồng nhiệt, tôi không thấy hình bóng Oanh khi nhìn vào mắt mình trong gương...Tôi thở dài, mối tình này có lẽ tôi nên chấm dứt.
Tôi vuốt nhẹ theo gò má trắng mịn của Oanh, thì thầm vào tai cô ấy:
- Xuân à! Dậy đi, trời sáng rồi!
Oanh giật mình, mở to đôi mắt nâu tròn nhìn tôi. Tay cô ấy run run nắm lấy tay tôi, môi dưới mím chặt. Tôi đã nghĩ lúc đó cô ấy sẽ đập phá, sẽ la hét và khóc lóc ỉ ê. Nhưng không, Oanh mỉm cười thật tươi, bước xuống giường rôì đi vào phòng tắm. Tôi chợt cảm thấy khó chịu.
Những ngày sau đó, tôi liên tục về nhà với tình trạng say xỉn và sực mùi nước hoa. Tôi thường ôm Oanh vào lòng, gọi ra một cái tên thật lạ rồi tổn thương cô ấy. Vậy mà Oanh vẫn cam chịu, vẫn mỉm cười thật tươi đón lấy cái ôm của tôi, vùi đầu vào ngực tôi mà kể chuyện. Tôi đẩy Oanh ra, dùng sức nắm lấy tóc cô rồi tát một cái thật mạnh, tôi mắng cô, tôi chà đạp cô...Thế mà, vẫn không thể đổi lại từ cô một giọt nước mắt.
Tôi biết Oanh yêu tôi, tôi chán ghét điều đó. Tôi chán ghét cái cách cô ấy ép cho mình khỏi khóc, tôi ghét cái cách cô ấy vùi đầu vào ngực tôi kể chuyện, tôi ghét cái cách cô ấy nhìn tôi, âu yếm như thể nhìn cả thế giới của mình trong đó. Tôi đã từng ghét mọi thứ về cô ấy đến thế, và rồi lựa chọn buông tay để mọi dấu vết thương yêu chìm vào quên lãng.
Rồi một ngày trời lắm gió, cô ấy hỏi tôi:
- Tại sao?
Tôi hôn nhẹ lên tai Oanh, nói thật nhỏ:
- Em không biết à? Trò chơi đã kết thúc rồi!
Tôi nhìn cô ấy đổ gục xuống sàn, quay lưng và lạnh lùng bước.
Sài Gòn sắp mưa. Tôi ghé vào một khách sạn sang trọng, vốn là tổng giám đốc công ty nội thất, tôi chẳng mấy ngạc nhiên với cách bày biện lộng lẫy trong này. Ngồi xuống bàn ăn, tôi nhấm nháp li rượu vang màu đỏ sậm:
- Anh thấy món ăn này của nhà hàng thế nào ạ?
Nàng chớp đôi mắt nâu to nhìn tôi, dáng người nàng mảnh mai, mùi nước hoa trên người nàng bất giác khiến tôi say đắm. Tôi luồn tay vào tóc nàng, đặt lên mũi rồi nói:
- Rất thơm!
Nàng vụng về vén lại mái tóc rồi trừng mắt nhìn, tôi bật cười. Nàng nhanh chóng bước đi, bóng nàng dong dỏng cao, mái tóc buông thõng trên vai vô tình cuốn hút ánh nhìn của người khác. Tự nhiên thấy thú vị, tôi thật nhanh đuổi theo nàng.
- Tên! Cho anh biết tên?
- Ừm...Em sẽ được gì? – Nàng lấy ngón trỏ cuốn vào lọn tóc, vẻ mặt như mong chờ.
- Em sẽ có số điện thoại của anh.
Nàng bật cười, dí vào má tôi một cái rồi bước vào taxi.
- Em là Vi.
Oanh – "Đau"
Sài Gòn những ngày cuối năm, trời se sắt lạnh.
Em kì cọ bản thân cho thật sạch, em ngắm mình trong gương, mân mê những vết bầm tím mà anh để lại. Anh đã đi hai ngày, em vẫn đợi. Anh đã đi hai ngày, em vẫn ủ ê trong vết thương sưng mủ. Anh đã đi hai ngày, và ngày đầu tiên đó, em bắt gặp bàn tay anh siết lấy ai đó thật chặt, em bắt gặp ánh mắt anh đam mê nhìn cô ấy. Em đã chạy thật nhanh về nhà, dùng phấn may viết thật to lên tường: "Đau".
Ừ thì em đau, nhưng nỗi đau không giống phấn may, cứ viết ra là xóa được. Ừ thì em nhớ, mà nỗi thớ nó giống phấn may đó anh à, xóa đi rồi, nó lan ra, từng vết nhòe nhòe trên tường trắng.
Em đứng chờ anh trước cây bằng lăng mà chúng mình gặp nhau đó, em đổ gục xuống sàn, ngồi bó gối rồi khóc nức nở, em mơ màng thấy anh, thấy cái bóng lạnh lẽo cô tịch của anh trùm lấy thân thể em, vỗ lưng em thật nhẹ. Em mở mắt ra, mọi thứ dường như mơ hồ sau màn nước, nhưng em biết chắc một điều, anh đã không đến. Em ỉ ê tiếc cho mình, tiếc cho mối tình vốn đã kết thúc khi anh hết thú vị. Em ngã sóng soài giữa dòng người, tách ra khỏi mớ hỗn độn của kí ức, tách ra khỏi mái nhà của chúng ta, ra khỏi chiếc bàn may và cây bằng lăng cũ...Em đau một nỗi đau không tên gọi.
Cơ mà Phong à, người ta nói, nỗi đau không tên chính là nỗi đau in sâu và dày vò ta mãi.
Vi – Tôi đã gặp Oanh như vậy
Sài Gòn một ngày đông ít gió...
Mưa lất phất rơi, tôi trở về nhà sau khi dùng bữa với Phong tại một nhà hàng kiểu Pháp. Tôi đắm mình trong bản nhạc Je TAIme du dương, ngắm nhìn khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt sâu cùng chiếc mũi cao của Phong. Anh ấy khá lạnh lùng, đôi lúc còn khiến người ta cảm thấy nghẹt ngở và khó nắm bắt. Tôi thấy Phong khá thú vị, và tôi tin chắc rằng anh ấy cũng nghĩ vậy về mình. Chia tay Phong, tôi vội vàng đến Cupchino – tiệm bánh ngọt tôi mới mua từ một người bạn, nó nằm trong góc Sài Gòn, đủ thanh lịch cho một buổi tiệc, đủ nhộn nhịp để các bạn trẻ vui chơi. Tôi thích Cupchino, đơn giản vì cây bằng lăng tím đặt trước cửa tiệm. Đông về, những tán cây chỉ còn xơ xác mấy chiếc lá vàng hoe, nhưng cũng đủ để mọi người thấy ấm áp mà ghé lại.
Tôi thấy em khi mưa bắt đầu nặng hạt, em đứng đó, nước đã thấm vào làm ướt sũng bờ vai. Em mím chặt môi, hai tay ôm lấy vai run rẩy, mái tóc em xõa dài, bay phất phơ dù không có gió. Tôi thấy thương, bước đến định mời em vào quán cho đỡ lạnh, rồi khi tôi đã định đưa bàn tay ra đỡ lấy vai em...Em ngã xuống.
Tôi đưa em vào quán, pha một cốc trà hoa cúc rồi đặt trước mặt em. Em nhìn tôi thật lâu, dòng lệ đã sớm tuôn ra từ khóe mắt.
- Em tên gì?
- Oanh ạ!
Tôi mỉm cười.
- Uống đi, trời lạnh thế này sao lại ra đó đứng?
Em lặng người nhìn ra cây bằng lăng tím, khóe mắt em đỏ hoe. Em run run nắm chặt lấy cốc trà rồi nức nở khóc.
- Chị...chị nghĩ anh ấy có đến không?
Tôi cũng hiểu ra phần nào câu chuyện, vỗ nhẹ vào vai em, tôi dịu dàng nói:
- Sofa đằng kia, em tới đó nghỉ chút nhé!
Em gật đầu, lảo đảo bước đến chiếc sofa rồi nằm dài ở đó. Chiếc váy mỏng màu xanh của em vô tình để lộ xương quai, tôi có thể thấy rõ vài vết bầm tím. Khẽ thở dài, tôi vặn nhỏ bản nhạc Secret Garden rồi bước ra ngoài, mưa đã tạnh hẳn.
Oanh – Em đã ghen
Em đã nghĩ mình sẽ không nhớ anh nhiều đến thế. Hôm nay, em mặc chiếc áo màu xanh nhạt, em cố tình để lộ xương quai đã phai vết bầm tím. Em tình cờ quen Vi, chị ấy thật tốt, chị ấy thường ngồi nói chuyện với em ở Cupchino, quá cà phê mà chúng ta hay đến đó. Chị ấy cũng khá xinh, dáng người dong dỏng cao cùng mái tóc đen dài khiến người khác ghen tỵ. Ghen tỵ làm gì anh nhỉ, anh đã nói đó là một thói quen xấu cơ mà.
Thế nhưng em lại ghen tỵ đấy, khi vô tình thấy chị ấy ôm cả thế giới của em vào lòng, em đã run rẩy trong mớ cảm xúc không tên, ghen tỵ có, thất vọng có, đau đớn và tức giận cũng có. Em hận anh, hận ngôi nhà mà anh để lại, hận chiếc bàn may anh tặng em dịp sinh nhật... Và...em hận cả anh trong những câu chuyện kể, em hận cả anh trong ánh mắt chị ấy mỗi khi vui, em đã ích kỷ như thế, khi Sài Gòn vẫn nhộn nhịp và hầm hập thương yêu. Bất chợt, em thấy hận bản thân mình.
Em đã nghĩ, mình nên buông tay anh...
Phong – Buổi hẹn cuối cùng
Ngày thứ bảy ít nắng, gió lao xao
Tôi chọn cho mình bộ cánh lịch lãm, dùng hương nước hoa mà Vi thích – hương bạc hà. Tôi đã quen với cuộc sống có Vi, quen với khuôn mặt đáng yêu và mái tóc thơm mùi hoa oải hương của nàng. Tôi thích ngắm nàng làm việc, ngắm những ngón tay nàng thoăn thoắt nhào bột, đánh trứng...Tôi cảm thấy thật hạnh phúc.
Tôi đã chẳng quan tâm gì đến Oanh, chỉ là hôm nay cố ấy gọi điện đến nói muốn gặp tôi. Tôi vốn sẽ không đi, nhưng khi nghe giọng nói bình thản và cương quyết của Oanh, tôi chỉ còn cách chuẩn bị và đến điểm hẹn.
Gió lướt nhẹ trên từng phím đàn cuộc sống, khẽ làm rung động màu sắc của tiết trời xám xịt. Nắng chợt len, cái nắng nhợt nhạt đến rợn người. Tôi lái xe băng qua con đường quen thuộc, Sài Gòn ngâm mình trong gió, heo hắt vài dòng người bước vội qua đường. Tôi rẽ vào một góc nhỏ, tiệm bánh Cupchino.
Oanh – Kết thúc một tình yêu
Em đến tiệm bánh gặp chị ấy...và cả anh. Em ngồi bó gối trên sofa, nhâm nhi tách capuchino ấm rồi cười nhạt:
- Chị Vi, em có chuyện muốn hỏi chị.
- Em cứ nói!
Chị nhìn em cười thật tươi, ánh mắt chị tò mò xen lẫn vẻ thích thú.
- Nếu như...nếu như anh ấy quay lại, chị nghĩ em phải làm sao?
Chị ấy chợt im lặng, ánh mắt đã trầm xuống vẻ suy tư
- Em có ổn không?
- Rất ổn! Hiện là chủ một tiệm may, tiền tài có, danh tiếng có...
- Không! Chị nói trong lòng em cơ mà!
Em chợt dừng lại, mắt đã long lanh, làm ướt nhòe khuôn mặt đã được trang điểm kĩ.
- Anh ấy nói...anh ấy còn yêu em.
- Thế thì hãy thứ tha. Chỉ cần em thấy đúng với lòng mình là được.
Em cười thật tươi, nắng đã lên cao, nắng hắt lên khuôn mặt em một màu vàng giả dối, nắng xanh xao ôm lấy thân thể em, trùm lên đôi mắt em gam màu lừa lọc. Thế rồi anh bước vào, thân ảnh cao gầy của anh lấp ló ở cửa, anh nhìn em, nở nụ cười hời hợt như chưa từng quen biết.
- Chị à! Anh ấy đấy, anh ấy đến rồi!
Nói xong, em nhanh nhẹn chạy đến ôm chầm lấy anh. Cảm thấy anh bất động và khó chịu một chút, em nhẹ nhàng hôn lên môi anh, khiêu khích ánh nhìn của anh về phía mình.
- Em nhớ anh!
Em nói thật to, cười thật tươi. Em quay qua nhìn chị, khẽ bàng hoàng khi thấy chị đứng lặng người, chị ôm lấy hai vai mình mà nức nở khóc. Em rời khỏi người anh, bước về phía chị rồi nhẹ nhàng hỏi:
- Chị Vi à, anh ấy là Phong. Chị quen anh ấy à ?
Rồi em bỗng nghe tiếng "bốp ", chị ấy tát anh, em vừa đau vừa hả hê nhìn hai người. Nở ra một nụ cười gượng gạo, em một lần nữa ôm lấy thân thể anh đang run rẩy, hôn lên tai anh rồi nói nhỏ :
- Anh không biết à? Trò chơi bây giờ mới kết thúc!
Em bước ra khỏi Cupchino, mắt đã nhòe đi. Em quay lại nhìn hai cái bóng xiêu vẹo
trên sàn nhà, run run cầm lấy điện thoại, mơ hồ nhấn một dòng chữ rồi gửi đến số máy quen thuộc :
"Chị Vì à ! Là em cố tình đấy, là cố tình"
Sài Gòn bước qua tháng mười, nắng đã ấm dần lên. Lúc này, em biết mình đã không còn muốn yêu anh nữa. Trò chơi kết thúc, em là người thắng cuộc?
Em mím chặt môi bước tiếp, bước về hướng không anh, nhưng em biết cả thế giới đang đợi mình phía trước.

Thursday, 5 June 2014

Anh cưa em nhé, được không?

Em giật mình. Lâu rồi không ai gọi tên em...Dường như cuộc sống bây giờ người ta ít gọi tên nhau lắm. Có những khi em tự hoài nghi, không biết nhưng người đang đối thoại với mình, cười với mình, thậm chí cả những người ghét mình, giận mình, họ có còn nhớ tên của mình không....





***

Em đứng đợi anh. Không rõ là bao lâu. Nhưng mưa lúc nào em cũng không biết. Em không mang theo ô, cũng chẳng cầm theo điện thoại vì nó đã hết sạch pin từ trưa, mà nhà lại bị mất điện nên không sạc được. Em cứ đứng ở chỗ đã hẹn anh từ tối qua, không trú mưa đâu cả, đứng nguyên ở tán cây bằng lăng, sợ anh tới lại mất công tìm em.
Mưa vừa ngớt. Anh xịch xe trước mặt. Em giật mình ngẩng lên và cười như được lập trình sẵn. Câu đầu tiên của anh – em cứ tưởng là một lời xin lỗi tới muộn. Nhưng không, mặt anh cau có, xuống xe xoa cái đầu hơi ươn ướt nước của em:
- Ngốc nghếch này! Em đứng đây cả lúc mưa à?
- Vâng!
- Em mà ốm nữa là anh chết luôn đấy! Em nhìn anh. Lại cười. Em nghĩ, chắc những người quan tâm tới em đều nói như anh thế này cả thôi! Thật ấm áp!
- Anh gọi điện thoại cho em mà không được. Xe anh nổ lốp giữa đường phải đi vá. Khổ thân em!- Không sao... Giờ mình đi đâu?
- Về nhà!- Hả?
- Em ướt như thế không đi chơi được đâu!
- Ướt một chút thôi. Cứ đi đi, trên đường đi tự nó khô.
- Không!
- Có!
- Không!
- Em-nói-có-là-có!Anh đèo em đi.
Trên đường đi cứ cằn nhằn gì đó em nghe chẳng rõ nữa. Vì em còn mải để ý một cái xe tải chở lợn đi đằng trước. Có một con cứ ngóc đầu, ngóc mõm ra khỏi lưới bao quanh xe. Trông tội nghiệp hết sức.
- Anh ơi! Cứu con lợn kia đi!
- Sao mặt nó buồn thế nhỉ!
- Anh cũng cảm thấy thế à?
- Ừ... Nhưng mà anh không cứu được nó đâu. Anh cứu được mỗi con heo ngồi sau xe anh thôi! Mà không biết có cứu được không...- Sao lại thế?
- Vì con heo này cứ buồn buồn suốt từ lúc anh cứu tới giờ. Có khi phải trả nó lại...
- Haha. Anh láu cá kinh khủng ý nhé!
Anh đưa em tới cà phê Tara. Gọi cho em một cái pizza hoa quả và một cốc mãng cầu dầm. Em ngạc nhiên vì tại sao anh vẫn nhớ gu ăn uống của em thế dù hình như đã hơn nửa năm rồi anh với em không đi chơi cùng nhau! Nhưng chưa kịp hỏi anh, thì quán mở Chênh Vênh của Lê Cát Trọng Lý, đâm ra em bị chìm vào cảm giác trống rỗng. Tiếng lanh canh của thìa chạm vào cốc cà phê đá anh đang khuấy lẫn vào tiếng guitar buồn làm em thấy mình không ngon miệng lắm!
- Lần nào nghe bài này em cũng thấy chênh vênh theo!
- Em nhạy cảm lắm! Anh nghi ngờ những lúc như thế có động đất đấy!
- Bó tay! Mà... anh có thấy chán khi phải chơi với một đứa nhạy cảm như em không?- Không! À, hình như là thích chứ không chán đâu!
Bên ngoài bắt đầu quang mây. Đường khô từ bao giờ. Không gian dịu nhẹ và hiền lành lạ kì. Em thích ngồi ở đây, vì quán cà phê này không có cửa kính. Có thể nhìn được ra ngoài trời rất rõ và cảm nhận tiết trời rất nhanh. Em với tay lấy giấy ăn, vô tình sượt qua cái điện thoại của anh để trên bàn. Nó rơi xuống đất đánh cạch một cái làm em kêu lên "A!". Em cắn môi nhìn anh vẻ biết lỗi và cúi ngay xuống nhặt điện thoại lên xem xét tình trạng của nó. Em nghĩ anh sẽ xót lắm, vì cái điện thoại này khá đắt tiền. Nhưng anh vươn người về phía trước cầm tay em, câu đầu tiên anh cất lên là:
- Em có sao không?
Gì cơ? "Em có sao không" á?
Em tưởng mình nghe nhầm. Phải là cái điện thoại có sao không chứ! Anh bị sao vậy?Anh đỡ cái điện thoại từ tay em và chỉ vào mấy chỗ sờn sờn vết sơn làm nó gồ lên những góc cạnh trên đầu điện thoại:
- Đây này. Lần trước anh làm rơi nên nó bị thế này. Nếu sượt tay qua sẽ bị sờn da và khá đau đấy! Da em lại mỏng nữa. Em không sao chứ?
Em bật cười, thấy mũi mình hơi cay cay. Em cũng thấy ngạc nhiên và vui nữa. Em đã từng chứng kiến rất nhiều trường hợp chồng xót của hơn xót vợ, bạn trai xót của hơn xót bạn gái, anh trai xót của hơn xót em mình. Tuần trước thôi, hàng xóm nhà em có cô đi LX va quệt vào một xe khác. May mà cô ấy không xước xát gì to tát. Thế mà về nhà kể lại, thứ đầu tiên anh chồng làm là chạy ngay ra xem cái xe, kêu ầm lên về chỗ sơn bị xước nham nhở.

Em nhìn anh. Anh tiếp tục uống cà phê và đưa mắt nhìn mấy bức tranh mới treo trên tường của quán! Anh vẫn thế! Dù tám năm trôi qua, dù tám năm em chơi thân với anh, nhưng chưa bao giờ em thấy anh giảm bớt sự quan tâm ân cần dành cho em. Những ngày bé mình nằm dài trên căn phòng áp mái nhà anh ngắm cầu vồng. Những khi chơi cầu lông buổi sáng, đi qua những tán cây ướt nước, anh rung cho nước rơi xuống ướt người em. Những khi em buồn anh ở bên yên lặng lắng nghe. Những khi em ốm anh kể truyện cười làm em đỡ mệt bao nhiêu.... Em thấy anh thân thương quá! Chưa bao giờ thấy anh lại gần em đến thế!Gánh hoa rong ai để bên kia đường làm em chú ý. Em đẩy cái ghế lùi ra sau một chút để không vướng cái cột điện che tầm mắt.
Ồ! Hoa cúc vàng, vàng rực cả một góc đường! Em giật mình nhớ ra, thế là trời vào thu rồi đấy! Rồi trời sẽ dịu như thế này, nắng sẽ nhẹ thôi, lá vàng rơi xào xạc đầy đường, hoa vàng người ta chở đi khắp phố. Em sẽ lại đi bộ một mình trên những con đường quen thuộc, hoặc là đi xe máy chầm chậm hít hà không khí mùa thu.
- Anh này, tối hôm kia đang ngủ, tự dưng em dậy...
- Khát nước à?- Không. Em dậy xong ngồi ngơ ngẩn rồi em khóc. Điên thế chứ! Tự dưng lúc ý em cảm thấy cô đơn kinh khủng.
- Sao không gọi điện thoại cho anh?
- Muộn rồi. Mà kể cả sớm hơn thì em cũng không gọi cho ai cả. Vì lúc khóc, em không nói được gì đâu, kể cả câu Alô!...
- Em mệt mỏi gì à?
- Không! Tự dưng em khóc vì thấy cô đơn thôi! Ngớ ngẩn anh nhỉ! À, thực ra thì em cũng thấy ngại ngại, sợ sợ khi gọi cho người khác. Người ta chắc sẽ thấy phiền lắm khi bị nghe than thở lúc nửa đêm.
- Em ấy, lúc nào cũng một mình chịu đựng, lúc nào cũng tự nghĩ sai hết cả thôi! Em làm những người yêu quý em lo lắng lắm!
Em mỉm cười không đáp trả, mắt nhìn vào bức tranh treo trên tường ngay sau lưng anh. Một đứa trẻ con đang ngồi vắt vẻo trên lưng trâu thổi sáo với nền trời màu cam. Tự dưng em nhận ra đã lâu lắm rồi mình không ngắm cảnh hoàng hôn. Em thấy mình sống nhanh quá và mình cũng lười quá!

Mùa thu...bao giờ cũng thế! Nó làm lòng em trùng xuống, nghĩ những điều vẩn vơ, buồn những nỗi buồn không nguyên do, lãng đãng những tâm sự chẳng đầu chẳng cuối! Ngay lúc này đây, không như mùa thu năm ngoài, em không thèm được dựa đầu vào vai chàng trai nào hết, không thèm được khoác tay ai đó đi dưới trời thu, cũng không thèm được ôm thật chặt. Em ngồi đây, bên cạnh em là người anh tốt nhất trên đời, một người lúc nào cũng đem lại cho em cảm giác yên bình, ấm áp.
Em thấy trong mắt anh nhiều điều muốn nói. Em tự cảm thấy thế. Nhưng em lại không hỏi anh, em chi muốn ôm lấy cả gánh hoa cúc vàng rực bên kia đường thôi, rồi chạy tung tăng một mình trên cánh đồng lau lộng gió, mong ước mình được bay lên nhẹ bẫng như những thiên thần.
- Ngày học cấp một em luôn muốn mình là thiên thần.
- Thế à? Anh tưởng em muốn là công chúa?
- Là một thiên thần mang hạnh phúc và niềm vui đến cho người khác. Nhưng lớn rồi em biết mình sẽ chẳng trở thành một thiên thần được...
- Sao?
- Vì em chỉ mang tới lo âu và mệt mỏi cho người khác thôi!
- Tại sao lúc nào em cũng nói thế?
- Đó là sự thật mà... Làm gì có một thiên thần nào lại thế đâu anh!
- Không gọi là thiên thần. Nhưng em được gọi là thiên thần đặc biệt. Thật đấy! Một thiên thần đặc biệt đến nỗi cả quỷ sứ cũng muốn được ở bên để che chở.
Anh đưa em ra cánh đồng hoa – nơi vài năm trước em, anh và lũ hàng xóm hay tới chụp ảnh. Trời tối. Ánh đèn từ xa hắt lại không đủ sáng để nhìn rõ cảnh vật. Những đám cây đua nhau vươn mình lay động trên nền trời xanh đen, như bức tranh của một đứa trẻ mới tập vẽ. Sao kim sáng lóe một góc, nhưng trông đơn độc lắm! Gió thổi mạnh làm tóc em hơi rối.Anh tắt máy xe. Không gian đột nhiên yên ắng, dễ chịu vô cùng. Có cảm giác như thời gian đang quay về những ngày thơ bé, như thế giới lúc này chỉ có anh và em thôi!
Em đứng xa anh một chút, hít một hơi dài không khí buổi tối mùa thu và lẩm nhẩm: I'm walking in a field on another planet with a boy. Like always, I can't make out his face. The air felt somehow nostalgic. Nói thầm vu vơ tới đó, em quay lại nhìn anh. Không rõ mặt nên không rõ anh đang vui hay buồn... Nhưng vai anh trùng xuống, trông cô độc lắm!
- Thỉnh thoảng em có thói quen soạn tin nhắn nhưng không gửi cho ai!
- Một dạng nhật ký của em đấy hả?
- Vâng! Có lẽ thế!
- Em biết không...
- Dạ...
- Chỉ cần em chịu nhìn xung quanh một chút, mở lòng ra một chút, thì em sẽ không bao giờ như thế này đâu!
- Này anh, em thấy năm ngoái mùa thu, anh với em đi chơi vui hơn, không buồn buồn như năm nay đâu!
- Hương à,...- Dạ!
Em giật mình. Lâu rồi không ai gọi tên em. Thỉnh thoảng em có tự gọi tên mình. Đại loại như: "Hương ơi, cố lên!", "Hương ơi, mày làm được", "Hương ơi, mày sẽ hạnh phúc thôi!"...Dường như cuộc sống bây giờ người ta ít gọi tên nhau lắm. Có những khi em tự hoài nghi, không biết nhưng người đang đối thoại với mình, cười với mình, thậm chí cả những người ghét mình, giận mình, họ có còn nhớ tên của mình không...Anh quay mặt sang phía em. Không biết do em hơi mệt hay ánh đèn cao áp từ xa hắt lại, mà mắt anh cứ long lanh như trong truyện tranh của Nhật Bản.
- Hương à,...
- Vâng!
- Anh cưa em nhé, được không?

Monday, 2 June 2014

Không phải hạnh phúc nào cũng đều đến từ tình yêu...

Nhỏ tóc dài, dày và đen. Da trắng, chiều cao chưa đầy mét rưỡi bẻ đôi, gương mặt “ngây thơ, trong sáng, thánh thiện” và hay nói siêng cười. Nói chung là “dễ thương” theo cả nghĩa đen và nghĩa bóng, theo cả bề ngoài lẫn bên trong, theo cả tính cách lẫn tâm hồn. Được tin đậu đại học nhỏ mừng lắm, mừng “như bao người khác”, cộng với một niềm tự hào, một niềm phấn khích và những ước mơ nhỏ nhoi khi vô đại học với ba mục tiêu phấn đấu: thứ nhất là tiếp cận được cái bể bơi của trường đại học, thứ hai là chui được vô cái thư viện chà bá sách báo các loại và thứ ba chắc chắn kết thúc mấy năm học sẽ là một bài khóa luận hoành tráng với những tràng pháo tay ầm ầm. Vô năm đầu, đua đòi, thích cái lạ cộng với sự táo bạo sẵn có trong máu cô sinh viên mang thiên mệnh “ngựa hoang”, nhỏ cắt phăng bộ tóc đẹp đẽ của mình , cắt phăng quá khứ bi thảm những năm phổ thông, cắt phăng những tình cảm sứt mẻ và giang dở để nung nấu mộng tưởng về chàng bạch mã hoàng tử cao mét 75, thay vào đó úp lên đầu nhỏ là một cái gì đó tựa tựa cái niêu đất, ngắn cũn cỡn, cỏ vẻ ngầu và nhỏ hồn nhiên tự tin rằng nó thật tuyệt. Giờ nghĩ lại tưởng tượng ra một con ngố tàu và ngổ ngáo.

Vỡ mộng thứ nhất đưa nhỏ hạ cánh sau bao nhiêu bay bổng tưởng tượng về cái hồ bơi thì sự thật phũ phàng là nó chỉ có trong phim “Wu dum pio” chứ không có ở cái trường đại học mà nó đang ngày ngày cắp sách tới và mang sách về, nơi nhỏ được giảng dạy điều hay lẽ phải cũng như học mót được vô số thói hư tật xấu tương đương. Cho tới khi nhà trường đóng cái cổng 17 lại thì ý tưởng xây hồ bơi lại được đông đảo các bạn đồng tâm hiệp lực tưởng tượng ra và chí ít điều đó cũng an ủi rằng mình không điên lắm. Trường học có thư viện, may quá, nhưng mà nó nhỏ xíu, thấp trên đầu một tí, không quá xa để nhỏ có thể nhón nhón chân và với tới những thứ cần thiết dù với chiều cao khiêm tốn nhưng “theo Anh Xtanh như vậy là tuyệt vời”, vậy mà nhỏ đã mơ về một anh chàng đẹp trai sẽ lấy giúp nàng cuốn sách ở trên cao cao rồi nhỏ sẽ cảm ơn, tám mắt nhìn nhau chớp chớp rồi “nơi tình yêu bắt đầu” là đây cơ đấy L. Cho tới khi họ sắp xây dựng xong cái to đùng, xa xa nhìn giông giống cái sân vận động tổ chim mang tên “thư viện mới” thì nhỏ đã cuốn gói ra khỏi trường sau bốn năm mài đít trên ghế giảng đường đại học với cái “thư viện cũ” không như là mơ.

Bốn năm học trôi qua, chỉ chuyển chỗ ở một lần và cũng chỉ “sống thử” với một nàng, thấy cũng phí hết cả tuổi thanh xuân khi mà sức trẻ đang thời rừng rực cháy. Có nhiều sự kiện đã xảy ra, cảm xúc nhiều lần được thăng hoa, nỗi buồn cũng ghé thăm tới tấp, yêu thương nung nấu những hiểu lầm và những hiểu lầm nuôi lớn những chia ly. Không biết cái thành phố ấy đã vô tình hay cố ý bỏ bùa mê để khiến nhỏ yêu nó từ lúc nào không hay biết, chỉ đến khi rời xa, nhỏ mới chợt nhận ra bao là nhớ, bao là thương, bao là tiếc nuối. Người ta từng nói, “đôi khi bạn yêu một thành phố, không phải vì nó có gì mà là vì nó có ai”, nhỏ nghĩ chắc đúng nên đã cố đuổi và dụ những bạn thân yêu về quê hết, bỏ mặc cho thành phố trơ trụi, trống rỗng nhưng nhỏ vẫn nhớ cái nơi ấy, nơi nhộn nhịp tấp nập, nơi sôi động bon chen, nơi lạnh lùng vô cảm! Những con người ở đây sống để hưởng thụ hay để chấp nhận nhưng ai cũng phó mặc xung quanh và trôi theo dòng chảy của xã hội, họ không quá phiền phức và nhiều chuyện đủ để làm nhỏ cảm thấy thoải mái mỗi khi gây gổ và ầm ĩ. Họ sống với việc kẹt xe ô nhiễm hằng ngày như mọi thứ đã thuộc về vốn dĩ, nhỏ thích nghi và cảm thấy hài lòng với cuộc sống nơi đây, thích sự náo nhiệt một cách tẻ nhạt của thành phố này. Một người bạn đã từng nói nhỏ giống Sài Gòn, giống cái nắng mưa thất thường chứ không âm ỉ và dai dẳng, giống cái ồn ào chật chội mang tiếng bon chen nhưng lại thanh bình. Nhỏ nhớ những lần dạo xe vòng vòng ngang qua những tòa nhà quán xá, ngang qua những ngọn đèn đường, ngang qua nhung nhớ cóp nhặt những yêu thương dần nhen nhóm trong tim cô gái nhỏ xa quê tới chốn thị thành. Phải chăng khi yêu một ai đó hay yêu một cái gì đó là khi ta tìm được sự đồng điệu trong tâm hồn, thành phố và nhỏ, giống nhau.

Nhỏ có một cô bạn cùng phòng “giỏi việc nước, đảm việc nhà” xứng đáng danh hiệu ba đảm đang mà các đấng con trai ban tặng. Năm đầu hai đứa hăng say ăn ngủ và tích cực lười biếng học hành nên điểm số thì xuống dần dần và cân nặng lại tăng lên vùn vụt, đó là thời điểm có hai con heo lạnh lùng chôn mình trong cái không gian man rợ của rừng rú, nơi có tiếng hú, tiếng chim kêu và tiếng lá rơi lộp độp trên mái nhà. Nơi đó, mưa thì dột còn nắng thì ánh mặt trời chiếu thẳng vào tim, hai con heo lạnh lùng vẫn ngủ say tới 11h khi mà tiếng cô chủ nhà nấu ăn xoong nồi chạm nhau “sột soạt”, chúng mới mò dậy, đi chợ và nấu ăn. Hết nửa đầu năm nhất, nhỏ và cô bạn chuyển tới nơi ở mới, xa cái góc nghèo giữa chốn phồn hoa, nơi ở mới nóng bỏng, đông vui và bình thường tới mức tầm thường lạ. Họ vẫn không quên một thời hưng thịnh mỗi khi nhìn lại bản thân tong teo như hai con tép khô, nơi ở mới không có tiếng hú, không còn tiếng kêu, không cây lá và gió nhưng hai con tép khô đã lười biếng chịu đựng suốt những năm tháng sinh viên “thần tiên” ở cái nơi hào hùng danh vọng ấy. Cuộc sống cứ chảy trôi và tà tà cảm xúc khi buồn khi vui khi cười khi khóc cùng những mùa thi. Sau mỗi môn thi về, cả xóm trọ ầm ĩ ỉnh ỏi bởi tiếng la hét, tiếng dở khóc dở cười của nhỏ, môn nào cũng vậy, kỳ nào cũng vậy, năm nào cũng vậy, … Kể ra 4 năm nói dài thì dài mà nói ngắn thì chỉ đếm bằng mấy mùa thi qua. Căn phòng số P3, nơi ghi lại những thước phim bi hài không bao giờ được công chiếu, nơi xảy ra những vụ án kinh hoàng không bao giờ được điều tra và cả những bí mật không bao giờ hé lộ, chỉ là yêu thương được đong đầy và tình người được vun đắp chôn chặt ở tim. Bốn năm, có thù hận, có ganh ghét, có hờn ghen, có những tiếng cười giòn tan và những giọt nước mắt chảy dài trên má, đọng lại trên mi. Bốn năm, có những mối tình hợp rồi tan, tan rồi hợp, có những dang dở và sứt mẻ, có những thứ tình cảm còn chưa kịp gọi tên đã vỡ tan như bong bóng xà phòng, có những vết thương mới chưa được chữa lành và những vết thẹo cũ trở trời vẫn tấy lên đau nhói. Bốn năm, có những đêm trằn trọc không ngủ, có những tỉ tê tâm sự chuyện đời, có những nặng lòng cho mình và cho bạn, có những huyễn hoặc về tương lai, những mơ tưởng và mộng tưởng về một ngày bước trên thành công và danh vọng. Qua hết rồi những giây phút ngông cuồng, những chiều mưa rủ nhau đi ăn chân gà nướng, những thác loạn buồn vui, những rảnh rỗi lang thang trên phố hít bụi đường và ngắm những bộ váy cưới hoa lệ trong mấy studio shop…

Nhỏ học khá, cũng lười, nếu cố hết sức bình sinh thì điểm cũng tà tà bảy tám. Ước mơ to lớn là được bảo vệ luận văn cuối khóa và có tấm bằng giỏi để nở mặt nở mày sau này cho “bố đi xin việc” giùm. Những tưởng cứ học hành vậy thì an bài là sắp thực hiện hoá được ước mơ rồi đấy, nhưng đời đâu như là mơ, đùng một phát, cuối năm ba, cái môn học kinh hoàng thảm họa ấy đón đời nhỏ sang một trang sử mới, rớt môn. Nói do thầy thì đúng là do thầy, cái ông thầy chết tiệt đáng ghét, nhỏ đã ngầm và cả công khai chửi rủa ông thầy cho nhỏ con bốn to tướng và hùng vĩ, đánh dấu bao tủi nhục đớn đau và thẳng tay dập tắt cái ước mơ từ hồi tấm bé của nhỏ, nếu như ai đó hiểu được nỗi đau ấy, nó vẫn âm ỉ cháy trong nhỏ cho tới bây giờ dù có nguôi ngoai đi đôi ba phần lớn… Nhưng có lẽ tạo hóa công bằng, số phận đã sắp xếp cho nhỏ lối rẽ ấy, để nhỏ có thêm những người bạn mới, những buồn vui cùng những theo đuổi mới, có thêm những chuyến đi và những vỡ oà hạnh phúc mới. Là những niềm vui trong những nỗ lực, những an ủi của bạn bè trong những tuyệt vọng buồn đau, những yêu thương trong những quan tâm chia sẻ và những hi vọng nhen nhóm thắp lửa giúp nhỏ vượt qua những ngày tối tăm ấy. Vì nỗi buồn thì chắc chắn còn niềm vui thì khó đo lường, ta vẫn cứ mãi dúi chạy theo những cái gì chưa có nên hạnh phúc sẽ không có điểm dừng, chỉ là cảm nhận nó trong từng bước chân đi. Nhỏ tập tành thôi oán trách, tập tành chấp nhận số phận với tinh thần lạc quan đầy tích cực và thầm cảm ơn những ngã rẽ mà ông trời đã sắp đặt cho nhỏ. Dù rẽ ở đâu, ngã chỗ nào thì nhỏ cũng sẽ thôi nhìn về và nuối tiếc quá khứ, nhỏ sẽ mạnh dạn bước đi và tự tin rằng thành công luôn tồn tại trên mỗi con đường, vấn đề là nhỏ biết đứng lên kiên cường hơn sau mỗi vấp ngã. Nhỏ sẽ cảm nhận hạnh phúc ở những điều nhỏ bé, cóp nhặt nó trong những bước đường nhỏ đi, biết hài lòng và biết chấp nhận. Vậy là không có khóa luận, không có những tràng pháo tay ầm ầm trong mơ, không có những “giây phút thăng hoa trên thảm đỏ”, không có những cú đột phá thể hiện khả năng phản ứng nhanh nhạy trước những câu hỏi hóc búa của thầy cô, không có sản phẩm đáng tự hào nào để lại trong lịch sử bản thân ghi dấu ấn một thời sinh viên oanh liệt. Nhỏ đã mơ mộng rất nhiều, hi vọng rất nhiều để rồi cũng khóc rất nhiều, nuối tiếc rất nhiều và oán trách rất nhiều. Nhưng sau tất cả, nhỏ vẫn đã sống, tiếp tục nuôi những hi vọng khác bằng những cố gắng và hi sinh khác, vẫn hạnh phúc với những điều bình dị khác nơi ngã rẽ mà số phận đã chọn thay cho nhỏ. Nhỏ càng tin tưởng hơn về một thế lực vô hình mang tên số phận, cuộc đời sẽ đáp trả tấm lòng người có công. Và quan trọng là giờ đây nhỏ thỏa mãn với những gì mình đang có, bằng cách này hay cách khác, những thành công với riêng nhỏ và những hạnh phúc nhỏ gom góp dọc đường. Rồi sẽ có những con người mới bước vào cuộc sống của nhỏ, những nơi mới mà nhỏ sẽ qua nhưng nhỏ vẫn mãi không bao giờ quên những gì đã làm nhỏ hạnh phúc trong quá khứ. Hạnh phúc là được cóp nhặt từ mỗi bước chân đi!

Lời Chưa Nói

Có những lời yêu chưa nói và có những yêu thương chưa gửi...



Cô gái nhìn chàng trai đang say sưa ngon giấc bằng một ánh mắt trìu mến. Gương mặt này, bờ vai này…rồi tất cả sẽ chỉ là quá khứ, một quá khứ ngọt ngào. Rồi cô gái lặng lẽ bỏ đi, cô đâu hề biết rằng phía sau cô, ánh mắt của chàng trai vẫn dõi theo cô một cách thầm lặng…

     Vân – 17 tuổi,  với vẻ ngoài xinh đẹp, cao ráo của mình, Vân được xem là hotgirl của lớp. Lạ thay, biết bao nhiêu người tán tỉnh, xin làm quen nhưng Vân chưa hề rung động trước bất cứ ai. Vân vẫn cứ âm thầm để ý và châm chọc chàng lớp trưởng của mình- Duy.  Duy không sở hữu vẻ ngoài như hotboy, nhưng luôn toát lên vẻ gì đó rất giản dị, hiền lành và rất trẻ con. Vì thế Vân cứ hay buông lời trêu ghẹo Duy,  thậm chí gọi  Duy là anh yêu, tỏ tình với Duy nhưng Vân chưa bao giờ biết ngượng. Tất cả với Vân chỉ là những lời nói đùa thôi. Ngày qua ngày, Vân bỗng nhận thấy có điều gì đó không ổn khi một lần chợt thấy ánh mắt Duy nhìn Vân có gì đó bất thường, lạ lắm. Và khi nhìn thấy ánh mắt đó, tim Vân cứ xốn xang, khó chịu, nàng chỉ muốn quay đi chỗ khác. Cả hai dường như đã có tình ý với nhau nhưng có một điều là họ chưa nhận ra. Mãi đến ngày chia tay, Duy cố hết sức lấy can đảm thổ lộ với Vân, nhưng chưa kịp nói Vân đã vỗ mạnh vào vai Duy và nói: “Duy à, tao và mày sẽ vẫn là bạn tốt của nhau chứ? Sao này có làm ông lớn thì đừng quên chiếu cố tao nhá”. Vân cười xoà, nụ cười toả nắng khiến Duy thổn thức bấy lâu. Duy chỉ ậm ừ, cười cho qua. Với Vân, Duy chỉ là một người bạn không hơn không kém…

        Rồi cả hai lặng lẽ bước về hai ngã rẽ của cuộc đời, lặng lẽ đi qua nhau như chưa từng có những yêu thương tồn tại...



Nhưng Trái Đất này thật tròn..!



7 năm sau…     

        Đó là vào một ngày đẹp trời, vẫn giữ thói quen như cũ, Vân chọn cho mình một góc khuất trong quán coffe quen thuộc. Vừa chụp tách tách xong vài ảnh tự sướng, bỗng một giọng nói trầm ấm vang lên: “ Thôi được rồi, chụp lát cháy máy luôn bây giờ!”. Vân sượng cả người, lầm bầm trong miệng, Vân ngó nghiêng xem ai vừa cả gan trêu cô thế. Chợt Vân há hốc miệng, ngạc nhiên tột độ. Chưa kịp định thần thì cô đã chạy lại ôm chầm lấy chàng trai mà không quan tâm đến ánh mắt mọi người xung quanh, dĩ nhiên người đó không ai khác hơn chính là Duy.



- “ Trời ơi, thằng quỷ, lâu nay đi đâu mà biệt tăm tích luôn vậy. Nhớ mày muốn chết luôn dạ”

- “ Mày nhớ tao à, ôi, chắc trời sập quá”.

- “Thiệt mà, hehe”

Hai người bạn thân lâu ngày gặp lại, như đôi chim chuyền, họ cứ quấn quit bên nhau, khiến cho mọi ngưởi cứ lầm tưởng họ là một cặp thật sự. Từ hôm đó, tình cảm trong Duy bỗng trỗi dậy, anh nhận ra bấy lâu nay anh vẫn yêu Vân, tình cảm ấy còn mãnh liệt hơn cả 7 năm về trước. Về phía Vân, cô cũng cảm thấy mình cứ lạ lạ kể từ khi gặp lại Duy. Cô không sao hiểu nổi bản thân mình, “ Không lẽ mình thích Duy??? Không đời nào!!” – Tự chất vấn bản thân, trằn trọc mãi Vân bỗng thiếp ngủ đi tự lúc nào…

 8h sáng, chuông điện thoại bỗng reo lên. Vân lồm cồm ngồi dậy. Bỗng Vân vui lắm, cô hét lên, đứng nhảy nhót trên giường. Rồi Vân gọi cho Duy, hẹn gặp anh ở quán coffee cũ.

 - “ Sao tự nhiên hôm nay gọi tao ra, có chuyện gì thế?”

 - “Không giấu gì mày, tao vừa được công ty cho đi qua New York học khoá kĩ năng viết kịch bản, có mơ tao cũng không ngờ, há há, chầu này tao bao”

- “ Ừ, chúc mừng mày!”

Ẩn sau lời chúc đó là cả một nỗi buồn không tên. Duy yêu Vân nhưng chưa bao giờ anh nói ra điều này. Chính vì bản tính rụt rè của mình hay chính vì không muốn đánh mất tình bạn với Vân đã vô tình dựng lên một bức tường vô hình ngăn cách hai con người họ. Còn Vân, kể từ khi chia tay mối tình đầu thời sinh viên, cô đã gần như không muốn yêu ai nữa. Phải, Vân sợ yêu, sợ phải dính vào vết thương lòng như ngày ấy. Con người Vân bây giờ chỉ biết sống cho hoài bão của mình, ngay cả nhận ra mình đã yêu Duy nhưng Vân cứ tự lừa dối bản thân.

     Hôm ấy, Vân ngồi gục đầu vào vai Duy

- “ Cho tao mượn vai mày một lát, được không?”

- “ Mày cứ tự nhiên, nhưng nể tình là bạn thân nên tao tính rẻ thôi, 10 ngàn một phút, ok?”

- “ Cắt cổ tao luôn đi, hứ!”

- “ Này Duy, có điều Vân muốn nói” – Vân ngẩng đầu dậy nhìn thẳng vào mắt Duy và nói “ Vân yêu Duy nhiều lắm”

Duy chớp mắt liên tục, anh bất ngờ,  bỗng nhiên Vân cười phá lên :

- “ Tao đùa đấy, Cá Tháng Tư vui vẻ nha! Chứ làm sao tao yêu mày được, tim tao hoá đá lâu rồi”

   Hoá ra hôm nay là Cá Tháng Tư, chỉ là lời nói đùa thôi nhưng đã làm Duy vỡ oà vì hạnh phúc. Vân vẫn như thế, hồn nhiên và hay nói đùa. Nhớ lại thuở học cấp ba, không biết Duy đã bao phen xấu hổ như thế nào trước những câu nói đùa của Vân. Chỉ khác là Vân của hôm nay có gì đó chai lì hơn, gai góc hơn.

     Duy hẹn Vân đi ăn để chúc mừng cô. Họ trò chuyện rôm rả, nhưng ánh mắt Duy suốt đêm đó có gì đó rất buồn. Duy uống đến say mèm, Vân phải đưa anh về nhà. Duy nằm yên trên sofa, ngủ say như một đứa trẻ, Vân ngắm anh một hồi lâu rồi cô lẳng lặng bỏ đi. Vân đâu biết rằng Duy không ngủ, chỉ là giả vờ, nhưng anh vẫn âm thầm nhìn cô từ phía sau cho đến khi hình bóng Vân khuất hẳn theo dòng người hối hả ngược xuôi. Mảnh đất Sài Gòn này lại một lần nữa chứng kiến cuộc chia ly giữa hai người họ. Và rồi sẽ chẳng còn một cuộc chia ly nào nữa…                                                

                                                       ***

 2 năm sau…

“Just one last dance, before we say goodbye…” – Tiếng chuông điện thoại của Vân vang lên. Có giọng một người phụ nữ vang lên ở đầu dây bên kia.

- “ Chào em, em là Vân phải không? Chị là Nga, là chị của Duy. Hôm nay chị có thể gặp em được không?”

  Vân nhận lời. Đến nơi, chị Duy đưa cho Vân một cuốn nhật kí được bọc khá kĩ và dặn Vân về nhà hãy mở xem. Rồi người phụ nữ ấy bỏ đi khá nhanh, chưa kịp trả lời những câu hỏi thăm của Vân. Hình như cô ấy khóc.

 Mưa đêm cứ ồ ạt không dứt…

 Vân cẩn thận giở từng trang nhật ký của Duy ra xem. Bất chợt cô chạy ào ra phía màn mưa, miệng cứ gào tên Duy. Nước mắt hoà vào làn mưa làm một…

         Ngày   tháng   năm

" Xin lỗi Vân nhưng có lẽ Duy không đợi được ngày Vân trở về rồi..."

 Duy mắc bệnh ung thư và không qua khỏi sau đó. Anh biết mình không thể làm gì hơn cho Vân nên cứ âm thầm bên cạnh cô như người bạn thân, lặng lẽ để cô đi vào đêm ấy… Và lời yêu Vân năm nào, anh đã vĩnh viễn không thể nói cho Vân…Vĩnh viễn và không bao giờ.

‘’ Dù ở bất kì đâu, Duy vẫn luôn ở bên Vân. Mãi mãi là như vậy…’’

 Vân nhìn vào dòng chữ trên  bức chân dung mà Duy đã vẽ cô trong những ngày tháng cuối cùng của đời mình. Vân mỉm cười nhẹ nhàng và nhìn lên bầu trời đầy sao đêm ấy. Những vì sao vẫn cứ lấp lánh…lấp lánh như ánh mắt ngày nào của Duy.