Showing posts with label truyen tinh yeu. Show all posts
Showing posts with label truyen tinh yeu. Show all posts

Saturday, 31 May 2014

Truyện ngắn:Bức thư giận dỗi của cặp vợ chồng trẻ


Vợ yêu quý!

Em ở bên nhà mẹ vẫn khỏe chứ?
Từ hôm chúng ta giận nhau tới nay, em ra khỏi nhà đã được 38 giờ 37 phút, con số này còn cách xa kỷ lục em đã từng lập về số giờ bỏ nhà đi là 4 giờ 21 phút. Anh biết là em đang đợi anh tới gõ cửa xin lỗi. Anh cũng đang chuẩn bị làm thế đây. Nhưng anh mong là em hãy cố gắng kiên trì thêm tẹo nữa, để phá kỷ lục em đã đã giành được!

Anh ở nhà mọi thứ đều tốt, em không phải nhớ anh đâu. Tuy là em có cầm theo tiền tiết kiệm, nhưng em cũng không cần lo lắng về tình hình kinh tế của anh. Vì trong tay anh hiện đang có một thẻ phụ. Thẻ ATM dùng tiện lắm em ạ, anh đã mua được 5 cái áo sơ mi mới, 7 cái underwear và 12 đôi tất. Tính ra mỗi ngày anh mặc một bộ là vừa đến lúc em về. Hàng hiệu đúng là hàng hiệu, có đắt tí……

Chuyện ăn uống của anh em cũng không cần phải lo đâu. Anh đã tới ăn thử ở 7 khách sạn mới khai trương. Ba tên Đới Ngư, Ma Can, Heo Mập chúng nó sợ anh cô đơn nên ngày nào cũng đi với anh. Nhưng bọn nó toàn gọi món ngon, rượu tốt thôi, anh cũng chẳng biết làm thế nào, em biết là anh vẫn chết vì sĩ diện mà.
Điều làm anh thấy phiền nhất là cô em hàng xóm mới chuyển đến, hầu như ngày nào cũng đến nhà mình khi xin ít giấm, lúc mượn cọng hành. Nhưng em cứ yên tâm đi, anh hạ quyết tâm sẽ không phạm sai lầm đâu, về mặt này thì em cứ tin anh.
Còn về cây cối, hoa lá trong nhà, từ lâu anh đã muốn chúng thích nghi với môi trường sa mạc hóa nên đã tuyệt đối không tưới nước gì cả. Điều đó tốt cho quá trình tiến hóa của thực vật đấy chứ. À, đúng rồi, em đem Miu Miu về bên ngoại đấy à? Hai ngày rồi anh không thấy nó đâu.

Em cũng không phải lo lắng cho 2 ông cậu bé nhỏ, đáng yêu của em chốc chốc lại manh động đến tìm anh làm việc gì thiếu suy nghĩ. Hôm qua anh đã cho chúng nó một trận rồi, tiện thể kể vài chuyện nho nhỏ của chúng mình. Chúng nó nghe xong cứ cầm tay anh mà khóc suốt: “Anh rể, anh khổ quá”!
Anh sẽ đến đón em và xin lỗi em. Nhưng em cứ an tâm tĩnh dưỡng ở nhà mẹ một thời gian cũng tốt, “Chịu khó thường xuyên về thăm nhà”, các cụ cũng muốn thế mà.

Còn nữa, nếu mai mà em không về, Băng Băng hẹn ăn đi ăn pizza anh sẽ đi luôn, đằng nào cũng đang rảnh rỗi, chẳng có việc gì làm, cứ từ chối người ta mãi cũng không được. Nói cho cùng thì cũng là đồng nghiệp cùng chỗ làm mà.

Chào em!
Chồng yêu của em!



Chồng yêu quý!

Cảm ơn chồng yêu đã viết thư cho em!
Em ở bên nhà mẹ tốt lắm, anh không phải nhớ em đâu nhé. Em quên không nói với anh, tiền tiết kiệm trong sổ đã chuyển vào tài khoản của em rồi.Thú thực là em có hơi lo cho tình hình kinh tế của chồng một tí. Nhưng mà chồng rút lõi ở thẻ ATM dã man, tàn bạo để sống sung túc thế rồi, cũng chẳng cần em phải lo lắng nữa.

Ngoài ra, em có ý tốt muốn nhắc chồng là. Ở ngăn đựng bát trong phòng bếp còn 2 thùng mỳ tôm đấy. Mặc dù bây giờ chồng ăn uống tốt lắm rồi, nhưng em vẫn hơi lo. Nếu tiền trong thẻ ATM hết sạch mà bọn Đới Ngư, Ma Can, Heo Mập lại bận, chẳng có thời gian đi với chồng thì chồng sẽ cần tới 2 thùng đó.
Chuyển giúp em lời chào tới cô bạn hàng xóm mới nhé. Cuối tháng là hết hạn nộp tiền phòng rồi đấy. Đến lúc đó đành phải nói “bye bye” với cô bạn hàng xóm của chồng! Mà này, chồng đừng có tưới nước cho hoa. Em trồng xương rồng mà. Miu Miu đi cùng em. Mà thuốc diệt côn trùng nhà mình dùng hết lâu rồi, chồng phải để mắt đến lũ muỗi đấy.

Tất nhiên hai thằng em đáng yêu của em chẳng gây rắc rối gì cho chồng đâu. Chúng nó cứ khuyên em li dị suốt, chúng nó bảo em đi tìm lấy một người đàn ông có bản lĩnh
Bây giờ nghĩ tới cảm giác về nhà thật tuyệt, chẳng phải vất vả ngày nào cũng cơm nước, giặt giũ, lại còn được tự do đi shopping, thích quá đi mất!
Chúc chồng ngày mai đi chơi vui vẻ với Băng Băng. Em nghe nói bạn trai mới của Băng Băng là huấn luyện viên quyền anh đang dạy ở Học viện thể dục thể thao. Em cũng không biết là thật hay giả, chồng cũng biết em không phải hạng hay ngồi lê buôn chuyện mà!
Vợ của chồng!

TRuyện ngắ: NHÚT NHÁT VÀ LIỀU LĨNH



Có một ngày, Nhút Nhát đã hỏi Liều Lĩnh rằng:

- Cậu sẽ lao đầu vào thất bại để tự rút cho mình một bài học hay sẽ học tập những bài học mà người đã từng thất bại trước đó truyền đạt lại cho cậu?

- Có lẽ tớ sẽ tự trải nghiệm - Liều Lĩnh trả lời - Bởi vì dù có truyền đạt hay đến mấy mà chưa từng trải nghiệm thì tớ không tin sẽ nhớ mãi bài học đó được.

- Thế à? - Nhút Nhát thở dài - Nhưng thất bại thì sẽ đánh mất nhiều thứ lắm. Tớ sẽ học hỏi từ những người đi trước để không bao giờ có sai sót trong đời.

Nhút Nhát trở thành một cỗ máy được lập trình mỗi ngày, cậu ta học cực giỏi, nhưng lại né tránh các mối quan hệ vì sợ đổ vỡ, cậu ta không dám tham gia bất kỳ trò chơi nào của tập thể vì sợ mình sẽ là người thua cuộc. Nhút Nhát thích vẽ, nhưng lại từ bỏ ước mơ vì sợ thất bại. Cậu ấy vào đại học Y, chuỗi ngày nhàm chán bắt đầu và cậu ta tìm đến Liều Lĩnh.

- Tại sao cậu có nhiều bạn thế? - Nhút Nhát hỏi

- Vì tớ chủ động kết bạn với mọi người

- Nhưng cậu sẽ gặp những người bạn xấu

- Đúng! Nhờ những người bạn xấu mà tớ mới biết quý những người bạn tốt thật sự.

- Tại sao cậu dám mở một shop kinh doanh mà không sợ rằng mình sẽ lỗ vốn

- Vì nếu điều đó xảy ra thì tớ vẫn sẽ lời to khi thu về những kinh nghiệm cho mình.

- Tại sao cậu lại yêu thương một người hết lòng khi biết rằng sẽ chẳng có gì là mãi mãi?

- Vì tớ là con người, chứ không phải một cỗ máy, như cậu!

Nhút Nhát im bặt, chưa bao giờ cậu thất bại trong kinh doanh - vì cậu đâu dám nghĩ đến ý tưởng táo bạo đó, chưa bao giờ cậu bị những người bạn xấu lừa lọc mình- vì câu đâu có một người bạn nào bên cạnh, chưa bao giờ cậu phải đau khổ trong tình yêu - vì Nhút Nhát ơi, cậu đâu dám mở trái tim mình ra vì sợ nó trầy xước.

-------------------------------------------------------------------------

Bạn có muốn sống như Nhút Nhát không? Thất bại lớn nhất của Nhút Nhát đó là: cậu ấy sợ phải thất bại.

Nếu muốn đi đến thành công, bạn đừng sợ thất bại và đừng tuyệt vọng khi gặp phải điều đó. Quan trọng là sau mỗi lần thất bại, bạn biết cách đứng lên và rẽ qua một con đường khác để đi đến thành công.

MÙA PHƯỢNG CUỐI

Có những mùa yêu chưa xa đã nhớ, có những mùa chở thương nhớ vội quá chẳng kịp về…

Thời gian trôi qua kẽ tay, đưa mùa hạ cuối chợt về ngẩn ngơ chẳng cho ai kịp giữ. Tuổi học trò trôi đi trên từng trang lưu bút, mùa phượng cuối ùa về cho ai tiếc những tà áo dài trắng bay… Giữa sân trường vắng nghe tiếng lá rơi như chạm vào thời gian, chạm vào mùa những ngây ngô và hồn nhiên của lũ học trò ngày xưa chưa kịp lớn…Hạt bụi phấn rơi chưa kịp vương mái tóc thầy bạc, đã làm nhòe nước mắt mi ai trong những tiết học cuối cùng…Những dòng lưu bút vết mực chưa kịp hong khô, tiếng nấc môi ai đã rung lên nghẹn ngào, khắc khoải…Tiếng đàn lặng lẽ câu hát chia tay, xa mà gần lắm, mùa phượng cuối đang chập chững ngoài thềm…

Thời gian vội vã trôi chẳng giữ cho ai, và cũng chẳng đợi ai. Chỉ kịp trao cho nhau những nụ cười nuối tiếc… Một ánh nhìn bảng lảng buồn nơi cuối hành lang heo gió, mai xa rồi khoảng kí ức này biết cất vào đâu? Những cái ôm siết chặt vai nhau, tiếng khóc nấc lên những hẹn ước về một chân trời mới… Một thời áo trắng trong veo và tinh khôi đến thế, ôm sao cho hết, ôm sao để được tròn đầy cho những gì đã qua…

Bước thời gian chầm chậm ám bụi trên những bức tường rêu phong, cánh cửa gỗ nguệch ngoạc những hồn nhiên của một thời bảng đen và giấy trắng… Bằng lăng tím dấu buồn e ấp, phượng hồng buồn che nắng đứng ngẩn ngơ… Cô học trò – áo dài tung trong gió, có mắt ai buồn bẽn lẽn đứng nhìn theo…

Cơn mưa cuối chiều chở nhớ và thương, những vòng xe quay đều rồi cuộn những tháng năm hóa thành kỉ niệm. Ghế đá lặng im không nói, những ô gạch lát buồn tênh không muốn cất lời… Tiếng ríu rít ve sầu kêu trên vòm lá, tiếng mùa hè lại đến, tiếng một mùa học trò nữa lại đi… Mùa phượng cuối gọi buồn về cho những luyến tiếc thời gian… Mùa không ai bảo ai, mắt buồn ngấn lệ… Có những mùa yêu chưa xa đã nhớ, có những mùa chở thương nhớ vội quá chẳng kịp về… Góc sân trường, một cánh hoa rơi mong manh cho mùa hạ cuối… Và còn mãi trong tim ta, những dấu yêu một thời…

Truyện ngắn :Em vẫn luôn ngốc như thế!!


“Anh yêu em không?” - Đây là câu hỏi ngu xuẩn nhất thế gian, cũng là câu hỏi mà phụ nữ trên toàn thế giới thích tra hỏi nhất, đàn ông thường chê phụ nữ lãng nhách, thực ra phụ nữ cũng biết câu hỏi này là ngốc nghếch, nhưng họ vẫn muốn tìm đáp án hết lần này đến lần khác. Vì sao? Bởi vì mỗi người một suy nghĩ, bởi vì phụ nữ rất quan tâm, bởi vì họ không tìm thấy đủ cảm giác an toàn mà trái tim khác đem lại cho họ. Và khi họ hỏi thế, vấn đề không chỉ ở câu trả lời, mà đó là sự khẳng định:”em iu anh”

Mặc dù câu trả lời mà người đàn ông đưa ra phần lớn đều hư vô, nhưng họ cần khoảnh khắc an ủi đó.

Anh à, em luôn có được cảm giác an toàn khi ở bên anh… Nhưng những gì em cảm nhận được khi xa anh cứ giống như một chiếc bóng đèn chuẩn bị cháy vì hết tuổi thọ. Cứ nháy chớp liên hồi… Khi thì sáng, khi lại chập chờn, rồi đến một lúc nào đó sẽ lóe lên một cái chói lóa rồi tắt hẳn… Hạnh phúc của chiếc bóng đèn, cũng từ đấy mà kết thúc… Em cứ chông chênh đi bên đời anh, lặng lẽ và cam chịu… Em cũng chưa bao giờ, chưa bao giờ được nghe anh nói trọn vẹn câu nói: “Anh yêu em, rất nhiều…”

Lần đầu tiên anh ghé sát vào mặt em, em nghe rõ từng luồng hơi thở, ấm áp và…không biết sao em lại thở gấp như thế, cứ như tim thiếu oxi vậy. Rồi anh phớt nhẹ lên bờ môi. Cánh môi anh chỉ lướt qua thôi mà toàn thân em tê cứng. Bất động một lúc lâu, những mềm mại vẫn còn đọng lại, dần dần lan tỏa đến từng mạch máu.

Nụ hôn sẽ không bao giờ tuyệt vời nếu thiếu tình yêu. Tại sao có thể hôn mà không yêu. Nụ hôn đó chưa tuyệt vời, bởi em biết anh không hề yêu em. Nhưng, em lỡ yêu anh mất rồi.

“Ngốc này, theo ngốc thì với anh còn ai quan trọng hơn người đã cho anh tất cả chứ. Ngốc đã cho anh tất cả rồi mà. Người quan trọng với anh chẳng phải là ngốc hay sao? Đừng nghĩ lung tung nhé. Anh không cho ngốc nghĩ vậy đâu nà…”

Tạm biệt nhé. Bờ môi anh , em sẽ gìn giữ mãi trong tim”

Con người ta nói là chờ đợi. Tính điểm đầu, điểm cuối thì vẫn là chờ đợi. Không thể bắt một người đàn ông trót thốt ra một chữ đợi với người không hẹn ước, phải ngoan ngoãn ngồi im, từ chối mọi bóng hồng đi ngang qua cuộc đời anh ta. Huống chi trong lòng anh đã đầy hình bóng của một người. Những khi mùa đông giá buốt, cũng cần một bàn tay để nắm, một đôi môi để hôn và những ấm áp của thăng hoa thể xác để sưởi ấm.. Nhưng cái dịu dàng và ương ngạnh của cô công chúa kia vẫn còn trong trí não anh , vẫn không nơi nào có thể tìm thấy. Chỉ tính điểm đầu và điểm cuối, anh vẫn đang đợi chờ…

Anh nói anh không muốn nói trước điều gì cả, cứ ở bên nhau thôi, đến đâu thì đến… Và cuối cùng, em cũng chỉ là cái bóng của ai kia, những lúc bên em, cũng chỉ là khoảnh khắc an ủi khi tim anh đang rạng vỡ.

Người ta cứ cho rằng… Không bao giờ có cái gọi là tình yêu mãi mãi… Bởi chẳng ai biết trước được tương lai ra sao. Ngày hôm nay thế này, ngày mai chẳng biết bàn tay ấy có còn nắm chặt, nụ cười ấy còn vương vấn, trái tim ấy có còn đập cùng một nhịp với ta hay không… Nhưng thật sự, chẳng có gì là tuyệt đối cả… Giống như không ai tin về những điều mãi mãi, nhưng thực sự là chúng ta mãi mãi chỉ có một người cha, một người mẹ, giống như bầu trời mãi mãi chỉ có một mặt trời, một vầng trăng đấy thôi…

Em tin rằng, tình yêu cũng luôn có những khoảnh khắc tương đối như thế…

Vẫn luôn có những người yêu nhau và cùng nhau đi đến tận cuối con đường của hạnh phúc.

Vẫn có những người yêu nhau, dù không ở gần, nhưng trái tim thì luôn bên cạnh nhau.

Và vẫn có những người, yêu nhau, xa nhau rồi đấy, nhưng cứ để trái tim mình cô đơn như vậy đến cả cuộc đời…

Và anh này, giá kể như nếu anh còn không tin vào tình yêu mãi mãi, thì xin hãy cứ coi như trong mỗi khoảnh khắc của cuộc sống, mỗi giây mỗi phút được sinh ra và chết đi, anh yêu em trọn vẹn. Giống như việc thật khó để yêu ai đó suốt đời suốt kiếp, nhưng sẽ thật là dễ dàng nếu như yêu họ suốt đời suốt kiếp, từng ngày một. Phải không anh?

Có người nói:”Nếu yêu 2 người cùng 1 lúc hãy chọn người thứ 2. Vì nếu bạn thực sự yêu người thứ nhất ? Bạn đã không yêu thêm người thứ 2”. Em biết anh yêu nàng mãnh liệt lắm. Nhưng em không tin tình yêu anh dành cho em là con số 0 tròn trĩnh. Em đau. Nhưng em không khóc, và cũng không còn nước mắt để rơi. Kỉ niệm của chúng mình giờ là của riêng em, chỉ riêng em. Anh nhẫn tâm, anh ác đến mức để chen vào trong tim em, rồi lại vụt biến mất.

"Mưa rơi trên nỗi đau nào lòng chợt thấy nghẹn ngào vì bao khát khao.
Đợi chờ làm chi nỗi đau ai ngờ, tình yêu đôi ta như là mơ.
Bao yêu thương đã muộn màng vì mình quá vội vàng để lòng nát tan.
Vậy mà giờ sao nói không nên lời, lệ rơi trên đôi mắt em.

Từ trong con tim em cứ nhớ anh vô bờ, tình yêu ấy cũng đã khiến em mong chờ.
Góc phố vắng anh mình em bơ vơ, bao giấc mộng nay tan vỡ.
Thì thôi xem như chuyện mình chưa bắt đầu, để cho lòng này nhẹ vơi nỗi sầu.
Những cành hoa đã thôi úa màu, mà ta giữ lại cho nhau.

Em xin yêu anh trong cơn mơ, người hãy đến dù là giấc mơ.
Dẫu biết quá ngây thơ mà lòng vẫn nhớ.”

Bao yêu thương đã muộn màng vì mình quá vội vàng để lòng nát tan.

Từ trong con tim em cứ nhớ anh vô bờ, tình yêu ấy cũng đã khiến em mong chờ.

“Thành thật mà nói, thủy chung không có nghĩa là đời đời kiếp kiếp chỉ yêu một người, không bao giờ thay đổi. Mà là chỉ yêu một người trong một thời điểm. Mãi mãi trong khoảnh khắc đó, chỉ có duy nhất một người…”.

Thursday, 29 May 2014

12 dấu hiệu cho thấy "tình cũ không rủ cũng tới"

Chia tay là một chuyện rất kinh khủng. Bạn phải cố gắng thật nhiều để vượt qua đau khổ buồn bã. Thế nhưng vào một ngày đẹp trời, khi bạn đắc ý rằng mình sắp có được hạnh phúc và khởi đầu mới thì ex từ đâu lù lù xuất hiện. Cẩn thận, có thể anh ấy/cô ấy muốn quay lại với bạn. Hãy kiểm tra 12 dấu hiệu dưới đây để còn biết cách đối phó cho phù hợp:
12 dấu hiệu cho thấy ex đang muốn nối lại tình cũ
1. Gặp  vấn đề về hẹn hò
Nếu ex của bạn không gặp gỡ, hẹn hò trai xinh gái đẹp nào trong một thời gian dài. Hoặc nếu ex có hẹn hò nhưng lại cố tình dấu bạn chuyện đó thì rất có thể ex đang gởi tính hiệu đến bạn rằng ex vẫn còn chờ đợi và mong có thể hàn gánh lại mối quan hệ cũ của hai người. Hãy suy nghĩ kỹ nhé.
2. Tỏ ra đau khổ
Nếu status facebook của ex tràn ngập những dòng buồn bã như: “Cô đơn quá!”,  “Hôm nay lại một mình”,… kèm theo đó là việc thường xuyên lui tới những nơi có kỉ niệm ngày xưa của hai người, lâu lâu qua bấm like bài đăng nào đó của bạn. Chẳng còn nghi ngờ gì nữa, ex đang đau khổ vì mất bạn và đang cực kì muốn quay lại.
3.  Gọi điện thoại
Bạn sẽ nhận được nhiều cuộc gọi bang quơ, nói chuyện trên trời dưới đất hỏi thăm vài câu của ex. Hay kinh dị hơn là ex có thể gọi cho bạn và hoàn toàn không nói tiếng nào trong điện thoại. Kinh dị không? Hơi kinh dị. Buồn không? Ừ, ex đang rất buồn vì nhớ bạn.
12 dấu hiệu cho thấy ex đang muốn nối lại tình cũ
4. Vẫn tận tình
Sau khi chia tay, ex vẫn lo lắng, hỏi han, và tận tình với bạn như khi cả hai mới quen nhau thì điều đó chứng tỏ bạn vẫn rất đặc biệt với ex và có thể ex vẫn muốn nối lại mối quan hệ với bạn
5. Hay va chạm
Nếu ex kiếm cớ ngồi gần bạn, cố tình đụng chạm, nắm tay,….thì chắc chắn là họ vẫn còn muốn mối quan hệ cũ. Bởi vì nếu ex ghét bạn thì đừng hòng anh ấy hay cô ấy nhìn bạn chứ đừng nói lại gần và đụng chạm
12 dấu hiệu cho thấy ex đang muốn nối lại tình cũ
6. Chia sẻ cảm xúc
Những người chưa quên được tình cũ hay có thói quen nói về những cảm xúc trong lòng mình cho người yêu cũ biết. Vì thế, nếu ex của bạn hay tâm sự hay nói cho bạn nghe những gì anh ấy/cô ấy cảm thấy về mối quan hệ cũ của hai người hay tình cảm của họ dành cho ban thế nào thì 100% là họ vẫn còn nuôi mộng quay lại với bạn và chia sẻ cảm xúc là một chiêu để bạn mềm lòng thôi
7. Nhắc kỉ niệm cũ
Đây là một cách rất phổ biến mà các ex hay dùng để nối lại tình xưa: nhắc cho bạn nhớ những kỉ niệm hai đức hạnh phúc vui vẻ ấm áp bên nhau. Khá hiệu quả đó. Trước khi quyết định quay lại, bạn cũng nên nghĩ về những khổ đau và bất hạnh mà ex mang lại. Rồi, giờ cứ từ từ suy nghĩ chuyện quay lại với ex nha.
12 dấu hiệu cho thấy ex đang muốn nối lại tình cũ
8. Âm thầm theo dõi
Một hôm nào đó nói chuyện với ex, bạn phát hiện ra rằng trong thời gian qua bạn làm gì, sống sao, gặp ai,… ex đều biết. Như vậy, rất có khả năng là ex vẫn còn quan tâm lo lắng rất nhiều về bạn. Hoặc cũng có thể là do anh ấy/ cô ấy quá rảnh.
9. Sửa chữa lỗi lầm
Nếu ex gọi điện cho bạn và bắt đầu nói về những sai sót, những lỗi lầm trong mối quan hệ cũ cũng như nói rằng họ sẽ thay đổi, sẽ làm khác đi nếu được quay lại. Ex đang chứng tỏ rằng bản thân đã thay đổi và ngầm hứa hẹn với bạn rằng nếu quay lại, ex sẽ không phạm phải sai lầm cũ.  Đây cũng là trường hợp rất đáng để bạn cân nhắc.
12 dấu hiệu cho thấy ex đang muốn nối lại tình cũ
10. Lôi cả hội bạn thân vào cuộc
Ex vẫn còn tình cảm và muốn quay trở lại với bạn, chắc chắn họ sẽ lôi kéo cả hội bạn thân chung của hai người vào cuộc. Bạn chắc chắn sẽ có nhiều cuộc gặp gỡ tấp nập với nhiều bạn thân lâu ngày không gặp. Và tình cờ, đa số họ đều cùng tiết lộ cho bạn một bí mật là ex vẫn còn thương và nhớ bạn rất nhiều sau đó kết thúc bằng một câu: “Tao thấy mày nên quay lại với nó”. Vâng, tất cả đều là do ex dàn dựng
11. Nổi cơn thịnh nộ
Đây là một trong những bằng chứng rõ ràng của việc ex vẫn còn yêu bạn rất nhiều: lên cơn ghen khi thấy bạn đi nô đùa hay vui vẻ cùng người khác mặc dù bạn và ex đã chia tay nhau.
12 dấu hiệu cho thấy ex đang muốn nối lại tình cũ
12. Nói thẳng
Và đây, biểu hiện rõ ràng nhất không sai vào đâu được. Một ngày định mệnh nào đó, ex xông đến tìm bạn hoặc gọi điện trực tiếp cho bạn nói rằng ex muốn “yêu lại từ đầu”. Lúc này, hãy bình tĩnh lắng nghe những suy  nghĩ và tình cảm của mình, mọi quyết định đều tuỳ thuộc vào bạn. 

Wednesday, 28 May 2014

Cay đắng bị người yêu bỏ sau 2 lần phá thai...


-------------------

Hai năm trước, Thúy có thai với Lực - mối tình 2 năm của cô. Lúc ấy vừa đi làm chưa được bao lâu, công việc chưa ổn định, tiền tích lũy không có một xu, Thúy chìm trong bế tắc, không lối thoát.

Cô biết, giữ lại đứa con này, cuộc sống của cô sẽ trăm bề khốn khó. Cô còn chưa lo nổi bản thân mình thì làm sao lo được cho con? Bởi cô biết nuôi một đứa trẻ sẽ vất vả và tốn kém thế nào.

Người yêu cô cũng nhất quyết bắt cô bỏ cái thai đi. Một phần vì chưa thể nuôi con, một phần vì 2 người còn quá trẻ để lập gia đình. Anh còn muốn phấn đấu cho sự nghiệp, muốn thành đạt rồi mới tính đến chuyện kết hôn. Thúy không trách anh, cô hiểu những điều anh nghĩ là hoàn toàn có lí.

Vì những lí do đó, Thúy cắn răng đến bệnh viện bỏ đi đứa con chưa thành hình của mình. Nỗi đau qua đi, Thúy và Lực vẫn là một cặp như trước kia, cùng động viên nhau cố gắng chăm chỉ làm việc để xây đắp tương lai.

Hiện tại, cô 26 tuổi, công việc đã có thể coi là ổn định, tiền tích lũy cũng có một chút. Lực cũng như vậy. Và cô lại có thai lần nữa. Trái với lần trước, lần này Thúy vui mừng vô cùng, hân hoan thông báo cho Lực, cũng hi vọng anh sẽ vui mừng như cô và một đám cưới ấm áp đã tràn ngập trong suy nghĩ của cô.

Nhưng thật đau đớn khi một lần nữa, Lực lại đề nghị cô bỏ cái thai: “Bây giờ mình đã có gì trong tay đâu em. Lấy nhau về lại sinh con luôn thì chết đói à? Anh chưa có nhà nên anh sẽ không kết hôn đâu. Em thích chui ra chui vào trong cái nhà trọ bé tí bẩn thỉu à? Với lại, tuổi mình còn trẻ, em ham kết hôn sớm thế cơ à?”.

Thúy điếng người trước những lí lẽ của Lực nhưng vẫn cố vớt vát: “Nhưng… Còn đứa con…”.

“Bỏ đứa này thì sinh đứa khác chứ sao, có gì mà ghê gớm. Con thì sinh sau cũng được nhưng giờ kết hôn khi điều kiện chưa cho phép thì ngang với đưa chân vào địa ngục. Em không hiểu điều đó à?” - Lực bực bội gắt lên.

Thúy chẳng nói được gì nữa, chỉ biết bưng mặt khóc nức nở. Lực bên cạnh có vẻ cũng hơi áy náy nên dịu giọng an ủi cô: “Anh yêu em thật lòng. Đối với em chân thành thế nào thì mấy năm qua em là người hiểu hơn ai hết. Là một thằng đàn ông, anh chỉ muốn cho vợ con cuộc sống sung túc, đầy đủ nhất có thể. Vì thế, đứa con này em bỏ đi, chờ anh có sự nghiệp, nhà cửa đàng hoàng rồi mình cưới nhau và sinh nhiều đứa con khác. Lúc ấy cuộc sống có phải dễ chịu hơn rất nhiều không? Em hãy tin anh. Anh hứa sẽ đền bù những thiệt thòi này cho em!”.

Mặc dù Lực tha thiết khuyên nhủ, dụ dỗ Thúy bỏ đứa bé nhưng cô vẫn chưa gật đầu ưng thuận vì cô quá đau đớn khi đã một lần bỏ đi cốt nhục của mình rồi.

Thấy người yêu chưa mãi vẫn chưa đồng ý trong khi cái thai ngày một lớn, Lực liền đưa ra tối hậu thư: “Em giữ con lại thì mình chia tay, em nuôi con một mình đi. Anh không thể kết hôn vào thời điểm hiện tại. Nếu em bỏ đi thì mình vẫn như trước, đợi anh một vài năm rồi anh nhất định sẽ cưới em! Anh lấy danh dự ra đảm bảo đấy!”.

Thúy nghe lời nói phũ phàng của Lực mà rùng mình sợ hãi. Rồi sau nhiều đêm suy nghĩ, vì không muốn mất Lực, cô quyết định làm theo lời người yêu: lại thêm một lần nữa bỏ đi đứa con chưa thành hình.

Nỗi đau qua đi, Thúy và Lực vẫn động viên nhau cố gắng chăm chỉ làm việc để xây đắp tương lai. Nhưng Thúy không còn được thanh thản như trước nữa. Trong cô lúc nào cũng chất chứa cảm giác tội lỗi không thể nào xóa bỏ...

Thế rồi thời gian gần đây, khi thấy Lực có vẻ ngày càng lạnh nhạt, ít quan tâm tới mình, Thúy cảm giác lo sợ tột độ. Trong thâm tâm cô, Lực đã là người chồng, là người cô sẽ nguyện gắn bỏ cả đời. Vì tình yêu và cả vì những đứa con đã mất của 2 người, Thúy thực sự không thể ở bên cạnh bất cứ người đàn ông nào khác. Nhưng còn Lực, sao anh lại như muốn rời xa cô thế này?

Anh ít đến thăm cô, chẳng mấy khi gọi điện hỏi han cô, thậm chí còn tránh mặt cô và những lần lỡ hẹn thường xuyên xảy ra. Cô cũng không gọi được cho anh, đến nhà trọ anh thì anh luôn vắng nhà.

Cô ốm nằm bẹp giường, anh cũng không màng đến thăm cô dù chỉ là vài phút, cũng chỉ với lí do “bận công việc”. Thúy buồn lắm, suy nghĩ miên man về những khả năng xấu có thể xảy ra, nhưng cô chẳng dám tỏ thái độ trách mắng, đòi hỏi với Lực. Cô sợ, sợ anh cảm thấy cô phiền phức và sẽ ngày càng xa cô hơn.

Nhưng cho dù cô có cố gắng “lạt mềm buộc chặt” thế nào thì cuối cùng cái ngày định mệnh ấy cũng đến. Lực nói lời chia tay cô với cái lí do muôn thuở: Hết yêu! Đất trời quanh cô như sụp đổ. Tuổi thanh xuân, tình yêu và những đứa con đã mất của cô… cô phải làm sao đây?

Khi người ta đã có thể nhẫn tâm vứt bỏ tất cả để nói lời chia tay thì cô còn có khả năng níu kéo không? “Giá như… Giá như…” - Những lời giả định vô nghĩa quay cuồng trong tâm trí, đẩy cô đến sự tuyệt vọng cùng cực…

CÁI GIÁ CHO KẺ PHẢN BỘI



Ngày mai là kỷ niệm 3 năm tôi và anh yêu nhau…..Chúng tôi dự định sẽ đi công viên…Nơi mà lần đầu chúng tôi gặp nhau…..^^ chắc chắn sẽ rất vui và hạnh phúc ….Tôi thật sự chờ cái ngày đó rất lâu…3 năm không phải dài..nhưng cũng không qá ngắn..đủ để tôi và anh hiểu nhau nhiều hơn..Đêm nay tôi không thể nào chộp mắt được..Tôi cứ nôn nóng đếnngày mai thật nhanh…..Tôi biết anh sẽ nhớ ngày mai nên tôi chọn cách im lặng..không nói vs anh…Vì anh là người rất cẩn thận và luôn nhớ những ngày quan trọng liên quan đến chúng tôi….
7h sáng………….
Reng……….Reng…..!!!! Tiếng chuông điện thoại vang lên……Tôi vội giật mình thức giấc….Hôm nay là ngày tôi mong đợi….Nó đã đến rồi…^^ Anh gọi cho tôi..Tôi biết mà..
- Anh đến rồi hả?
- Ừ…E ko nhớ hnay là ngày gì sao?
- Tất nhiên e nhớ rồi….
- E chuẫn bị xong chưa??
- Chờ e 15p nữa nha….
- Ừm…Anh chờ e đó…
Mọi thứ xong xuôi…Tôi và anh bắt đầu một ngày tràn đầy hạnh phúc…
Tôi là một cô gái đã trưỡng thành nhưng cũng có lúc tôi thật sự trẻ con trước mặt anh ^^…..Công viên là nơi mà đã đem chúng tôi đến gần nhau cũng là Nơi mà tôi có thật nhiều kỷ niệm đẹp cùng anh…Thật khó quên..Và bây giờ một lần nữa quá khứ quay trở về với tôi…..
- Anh ơi.. Mình chơi bập bênh nha…^^
- Lớn rồi mà cứ như con nít zậy…
- Lâu lâu mới có một ngày mà..
- Thôi đc rồi….E thích là đc r
——————————————————
- Anh ơi… E muốn ăn kem…..
- Chờ anh 5p… sẽ có ngay….

- Anh ơi…. Đi đu quay nha….E muốn ngắm cãnh…
- Được thôi….^^ Chĩ cần e thích…Muốn đi đâu cũng đc
Chúng tôi đi khắp nơi…Chơi thật nhiều…. và thật vuiiiiiiiiiiiiiii nữa….^^ Tôi cùng anh nắm tay dạo bước trên con đường quen thuộc mà tôi và anh đã từng đi….Một cảm giác thật hạnh phúc khi ở cạnh anh…..
- HUY….( Tiếng một cô gái gọi anh từ phía sau……Anh đột nhiên quay đầu lại…)
Cô gái đó vội chạy đến ôm chầm lấy anh… Tôi bị đẩy ra một cách ngỡ ngàng…. Chuyện gì đang xảy ra thế?? Anh vội đẩy cô gái ấy ra và quát….
- Cô đang làm trò gì vậy??
- Em tìm anh lâu lắm rồi…. Quay về bên e đc không?
- Tôi và cô chia tay rồi…Đừng tìm đến tôi nữa…Chính cô đã bỏ rơi tôi còn gì…
- Không… Em không muốn như thế mà.. Em xin anh đó…. Quay về với em đi…
- Cô không thấy sao? Tôi đã có người yêu rồi… Đừng tìm tôi nửa…
Anh vội nắm lấy tay tôi…. Lôi tôi đi một cách giận dữ…..Mặc cho cô gái ấy gào thét xin anh đừng đi…………..Tôi thật sự không biết chuyện gì đang xãy ra…Chúng tôi tìm một nơi để ngồi và tôi cũng đang chờ một lời giải thích từ anh…..
- Cô ấy là ai?
Anh nhìn tôi đôi mắt thoáng buồn…..
- Mối tình đầu của anh….
- Giữa anh và cô ấy đã xãy ra chuyện gì?
- Cô ta bỏ rơi anh…Và tìm đến người đàn ông khác….
- Anh vẫn còn tình cãm với cô ấy chứ?
- Không có….Anh không nhớ cô ấy nữa…Quá khứ rồi…đừng nhắc nữa…
Hôm nay có vẽ chúng tôi phải dừng lại ở đây…..Tôi cãm thấy Anh đã rất buồn sau khi gặp lại cô ấy….Phải chăng Anh vẫn còn yêu?? Phải chăng trong tim Anh vẫn còn hình bóng cũa cô ấy?Tôi đã suy nghĩ rất nhiều và cảm thấy thật khó chịu vì sự xuất hiện của cô ấy…
Mấy hôm sau..Tôi gặp lại Anh sau những ngày tôi bận làm việc…Chúng tôi vào một quán Kem bởi vì tôi rất thích ăn kem sau những lúc tôi làm việc căng thẵng…Trong lúc Anh đi tolet….Có một cuộc gọi từ điện thoại anh…Một số lạ..Và thế là tôi bắt máy…..
- Anh đang ở đâu vậy? Nói chuyện với e chút đc ko? ( Tiếng cô gái ấy….có lẽ là cô ấy…Tại sao anh vẫn còn liên lạc với cô ta chứ..??)
Tôi liền cúp máy…….Tôi thật sự rất tức giận….Tôi đợi Anh ra để làm rõ mọi chuyện….
- Sao e không gọi thức ăn đi…. ( Anh vô tư hõi tôi…)
- Sao anh vẫn còn liên lạc với cô ấy…?? ( Tôi tõ vẽ rất giận…)
Anh nhìn tôi… ngập ngừng….
- Là do cô ấy làm phiền anh…
- Anh không dứt khoác được sao? Hay anh vẫn còn yêu cô ấy…
- Em làm sao vậy? Anh cũng đâu cấm cô ấy đc…Anh cũng đã nói rõ rồi nhưng cô ta cứ cố chấp ..cứ gọi cho anh…
- Anh hãy giải quyết nhanh mối quan hệ này đi….Em không muốn phải ghen tuông thế này nữa…
Nói xong..Tôi vội bõ đi..Chưa bao giờ tôi như thế cả….Tôi đã rất giận…Thật sự rất giận….Khi về nhà anh đã gọi cho tôi….
- Anh xin lỗi….Anh sẻ dứt khoác với cô ấy…
- được rồi..Em tin anh..
Hôm nay tôi được cử sang Singapore để bàn một vài dự án cho Công Ty…Tôi phải đi khoãng 1 tuần…Trong thời gian tôi ở Sin
Tôi vẫn thưỡng gữi mail cho anh….Và vẫn điện thoại qua lại với nhau….
Ngày thứ 1:
- Em đến nơi chưa? Nhớ ăn uống đầy đủ nha…Đừng có mà lo làm rồi quên chăm sóc bản thân đó….
- Em biết rồi.. Anh cũng vậy nha…
Ngày thứ 2:
- Hôm nay em đã làm những gì thế? có mệt lắm không? E đã ăn gì chưa?
- Hôm nay e bắt đầu công việc với những người đối tác..Cũng không mệt lắm..
Ngày thứ 3:
- Hôm nay anh nhớ e quá…Anh đã đi công viên một mình đó….hix..E mau về đi..
- Em biết rồi….Ráng đợi e vài ngày nữa nha….^^ E nhớ a nhìu lắm…
Ngày thứ 4:
- Hôm nay anh lại đi ăn kem một mình…..Buồn quá…Anh nhớ em…
- Em xin lỗi….Do công việc nên e không thể ỡ cạnh anh đc..đừng giận em…
Ngày thứ 5:
- Hôm nay sao anh không gữi Mail cho em vậy?
Tôi liền gọi cho anh nhưng không thể liên lạc được…….Tôi rất lo lắng không biết anh có xảy ra chuyện gì không nữa….
Ngày thứ 6:
Một cuộc gọi từ anh.. Tôi vội nghe máy….
- Hôm qua anh có chút việc nên không nghe đt e đc…
- Vậy mà cũng không gữi Mail cho em…Anh biết e lo lắm không?
-Anh xin lỗi…
- Ừm… Mai em về đó…
- Anh biết rồi…Anh có việc nên không đón e đc..đừng giận anh nha… Hẹn chiều mai gặp e ỡ công viên…
- Được rồi…Em sẽ đi taxi về…Mai gặp Anh..^^ E nhớ anh lắm rồi
Mặc dù rất mệt nhưng tôi vẫn đi gặp anh…..Tôi rất nhớ anh và muốn nhìn thấy anh…… Tôi đến công viên vừa nhìn thấy anh tôi liền chạy đến ôm lấy anh….
- Sao dạo này anh gầy quá vậy?Anh không ăn đầy đũ sao?
- Chuyện đó không quan trọng….Anh muốn nói với em một chuyện…
- Chuyện gì.. Anh nói đi.. ( Tôi vẫn vô tư tươi cười…)
- Mình… Chia Tay đi….
Tôi không biết anh vừa nói gì?? Có phải tôi nghe nhầm….
- Anh nói gì thế? ( Tôi ngỡ ngàng hõi anh..)
- Chúng ta chia tay đi…..
Lúc này tôi mới thật sự nghe rõ….Nụ cười cũa tôi tắt liệm đi từ câu nói ấy…..
- Tại sao chứ? Em làm gì sai sao?
- Anh cãm thấy mình không hợp nữa…
- Yêu nhau 3 năm.. Chĩ một câu không hợp là kết thúc tất cả sao?
- Anh cãm thấy như vậy thôi….Cho nên..Mình kết thúc đi..Tạm biệt em..Chúc e tìm người tốt hơn anh….
Tôi nắm lấy tay anh…tôi đã khóc..khóc rất nhiều…….Tôi van xin anh như một kẽ mất trí…
- Em xin anh…ỡ lại bên e đi..đừng bõ rơi e được không? E yêu anh nhiều lắm mà…
Anh hất mạnh tay tôi ra…….Nhìn tôi và nói một cách khó chịu…
- Đừng làm phiền tôi….
Anh thật tàn nhẫn…Anh bỏ đi…Anh quay lưng với tôi…..Đôi mắt tôi nhòa đi….Anh đã bắt đầu ỡ đây… Và anh lại kết thúc ở đây….Yêu nhau bao nhiu năm..Bây giờ chĩ 1 câu là kết thúc tất cả….Không níu kéo.. Không giải thích..Không gì cả….Anh xem tôi là trò chơi cũa anh sao? Cần thì tìm đến….không cần thì vứt đi như rác rưỡi…
Một vài ngày sau….
Cái lí do không hợp của ANH chĩ là giả dối..Anh chĩ cố tình tạo ra nhằm che dấu đi cái bản chất tồi tệ của con người anh…Chính mắt tôi đã trông thấy anh đi cùng cô ấy…Tại sao anh lại đối xữ như thế với tôi chứ?? Tại sao lúc nào người đến sau cũng đau khỗ như thế chứ??
Tôi không muốn bỏ cuộc…Tôi không muốn kết thúc một cánh đơn giản như thế được…
Tôi tìm đến tận nhà Anh…..Tôi đứng trước cửa nhà Anh…Tôi đã chờ anh rất lâu…..Thấy anh về tôi liền chạy đến….
- Mình nói chuyện chút đi….
Anh nhìn tôi nhíu mài……
- Còn gì mà nói nữa…Anh đã nói vs e hết rồi…
- Là vì mình không hợp..Hay anh vẫn còn yêu cô ấy…Anh đã quay lại với cô ấy đúng ko?
- Thì sao? ừ..Anh đã quay lại với cô ấy..Anh cảm thấy Anh k thể quên cô ấy…Anh muốn ỡ bên cạnh cô ấy..Muốn lo cho cô ấy..Muốn..
- Thế còn em thì sao? ( Đôi mắt tôi dường như nó muốn khóc…)
- Anh….. ( Anh nhìn tôi….đôi mắt đầy vẽ khó xử..)
- Em là gì cũa anh? 3 năm mình bên nhau cũng không đũ để níu kéo anh sao? 3 năm mình yêu nhau chỉ kết thúc vỏn vẹn như thế sao? Em cũng không thua gì cô ấy..Em cũng rất yêu anh…Nhưng tại sao anh lại đối xữ không công bằng với em chứ?Anh chọn người đã bỏ rơi anh mà bõ đi người rất yêu anh…Anh không hối hận sao?
Tôi thật sự rất đau…đau lắm…đây có phải là sự phản bội…Trái tim tôi vẫn chưa hết đau đớn…. Thì anh lại cố tình bóp chặt nó thêm nữa…..Anh nói một cách ngập ngừng..
- Anh cũng rất yêu em…Nhưng trái tim Anh đã chọn cô ấy… Anh xin lỗi…E nên tìm người khác tốt hơn anh..và yêu em hơn anh…
Chỉ một câu nói cũa anh đã giết chết tất cả tình cảm trong tôi….Tôi còn có thể tin vào người khác sao? Như thế là quá đủ rồi…Nhưng điều quan trọng tôi muốn nói với anh….
- Nếu cô ấy không cần đến anh nữa….Thì hãy quay về bên em…E luôn chờ anh….
Chỉ thế thôi… Tôi quay lưng đi… quẹt nhanh những giọt nước mắt đang đua nhau rơi xuống…..cắn chặt môi để không bật khóc thêm nữa….Phí lắm…Khóc vì anh thì thật sự rất phí…
1 tháng sau…:
Bản chất của một con người rất khó thay đỗi…Cô ấy một lần nữa bõ rơi anh…Anh hụt hẫng..Anh đau đớn…Anh tìm đến tôi…Một kẽ tham lam như anh thật sự rất đáng bị như thế…Nhìn anh bây giờ như một đứa bé tội ngiệp bị bõ rơi….Cho dù anh đối xứ tệ với tôi nhưng tôi không hề hận anh..Tôi vẫn dang rộng vòng tay ôm lấy anh trong lúc anh tuyệt vọng nhất…..
- Anh xin lỗi..Anh đã ko tốt với em..Là do anh không xác địinh rõ ràng…đáng lẽ ra anh nên nhận ra con người thật của cô ta…( Anh nói với tôi với vẽ mặt tội ngiệp cũa một kẽ phản bội..)
- Không sao…Anh quay về bên e là được rồi…( Tôi vẫn cười…Vẩn ôm lấy anh..)
Tôi và anh quay lại…Nhưng cãm giác cũa anh đối với tôi không còn như trước nữa….Dường như có một bức tường giả dối rất lớn ỡ giữa tôi và anh….Nhưng tôi vẫn cố gắng làm anh yêu tôi nhiều hơn nữa…Tôi lo lắng cho anh nhìu hơn… quan tâm anh nhiều hơn…Tôi rút ngắn thời gian làm việc cũa mình lại để ỡ cùng anh….
Một tuần trôi qua…
- Anh có yêu e không?
- Anh không biết rõ nữa…



2 tuần trôi qua…
- Anh có yêu em không?
- Anh cãm thấy…Anh có yêu e..nhưng anh k qên đc cô ấy..
- Không sao…Anh sẽ yêu e thôi..
Tôi vẫn cố gắng lo lắng cho anh…để lấy trọn tình cãm cũa anh… và khiến anh quên đi cô ấy…qên một cách triệt để….
Một thời gian trôi qua….Thái độ cũa anh đối với tôi rất tốt..Anh đã quan tâm đến tôi nhiều hơn…Cãm giác ấm áp hơn…Có lẻ sự quyết tâm cũa tôi đã có tác dụng với anh…..
Một năm trôi qua… Tôi vẫn hõi anh câu hõi ấy…
- Anh có yêu em không?
- Sao e lại hõi như vậy…Anh thật sự rất yêu em…
- Còn cô ấy..?
- Anh đã quên người đó rồi..cô ấy không bằng e…Anh yêu em….
- Thật sao? Anh yêu e nhìu đến mức nào?
- Yêu đến mức sẽ chết khi không có e….
Lúc này mới là lúc mà tôi mong đợi nhất trong một năm qua…..
- Anh có muốn kỷ niệm thêm một năm chúng mình yêu nhau ko?
- Muốn chứ…Mai mình hẹn ỡ công viên nha..Anh có điều bất ngờ dành cho e…
- E cũng thế…E cũng có một bất ngờ rất lớn dành cho anh….
Hôm nay…..Kỷ niệm 4 năm chúng tôi yêu nhau….Hôm nay..Anh đã chơi rất vui vẽ..còn tôi cũng đã rất vui nhưng khoãng thời gian anh bõ rơi tôi tại nơi này thì tôi vẫn không thể nào quên được….Suốt mấy tiếng đồng hồ vui chơi thõa thích thì chúng tôi ngồi nghĩ tại băng ghế đá lúc mà tôi với anh gặp nhau….Tôi đang loay hoay nhìn xung quanh thì anh gọi tên tôi…Tôi quay sang và…
- Em lấy anh nha….( Một chiếc nhẫn khá đẹp mà a đã cố tình chuẫn bị…)
- Đây là điều bất ngờ mà anh nói sao?
- Đúng rồi..E có bất ngờ không..( Anh nhìn tôi mĩm cười…)
- Bất ngờ lắm…
- Vậy e đồng ý chứ…( Anh nhìn tôi…chờ đợi câu nói cũa tôi…)
- Tất nhiên…là e sẻ đồng ý….
Lúc này niềm hạnh phúc cũa ANH hiện rõ trên gương mặt vÀ nụ cười rạng ngời cũa anh……Nhưng nó vội vụt tắt đi khi tôi nói…
- Nhưng nếu là một năm trước…..Còn bây giờ thì không….
Anh nhìn tôi ngỡ ngàng…Anh ngơ ngác không hiểu tôi đang nói gì…
- E nói gì thế?
- E sẽ không lấy anh..
- Tại sao chứ?
- Đơn giản…vì e cảm thấy mình không hợp….
- Em điên à…Tại sao e nói ra như thế chứ..? ( Anh tõ vẽ giận dữ…)
- Chẵng phải một năm trc” anh cũng nói vậy với tôi sao?
- Anh…….
- Anh bõ tôi ỡ lại đây…Anh đi theo cô ta…..Anh khiến tôi hụt hẫng…khiến tôi cãm thấy cô đơn… sợ hãi…Anh bõ rơi tôi trong lúc tôi tuyệt vọng nhất..Không một lời giải thích..Chĩ một câu không hợp và anh quay lưng với tôi….Anh biết tôi đau đớn đến thế nào không? Anh bik cãm giác cũa tôi không?
- Anh….
- Anh nghĩ tôi rộng lượng đến thế sao? Tại sao tôi phãi rộng lượng với kẽ đã phãn bội tôi…
- Nhưng bây giờ anh yêu em…E không xóa đi thù hận đối vs a đc sao?Tha thứ cho anh đi…
- Vậy vết thương trong lòng tôi thì lm sao xóa đc….Một năm qua…Tôi chĩ chờ đến lúc này thôi…
Anh nhìn tôi….đôi mắt anh long lanh như muốn khóc…Lần đầu tiên tôi thấy anh như thế…Tôi cũng đau lắm…Nhưng thà đau một lần còn hơn phải đau mãi mãi…
- Em muốn trã thù anh sao?
- Không hẵn..Chĩ vì em cãm thấy mình không hợp… chĩ thế thôi..( Tôi cố gắng kìm nén…Ko thể khóc trước mặt anh…tôi k muốn anh thấy tôi yếu đuối…)
- Anh xin em…đừng bỏ rơi anh như cô ấy…. (Anh nắm chặt lấy tay tôi…và anh đà khóc…Khóc vì điều gì chứ? )
- Lúc tôi van xin anh….thì anh đã làm gì? Anh hất tay tôi ra và nói..”"đừng làm phiền anh”" đúng zậy ko?
- Anh xin lỗi…là lỗi do anh….E cứ chữi anh đi..nhưng đừng bõ rơi anh….
Tôi đứng lên….nhìn anh và nói…
- Mình kết thúc ỡ đây đi…..Anh nên nhớ…..Cuộc sống này không phải chỉ cho đi mà không nhận lại…Anh cho tôi hạnh phúc..tôi trã anh hạnh phúc….Anh gieo cho tôi nỗi đau..tôi trã anh nỗi đau….Tình yêu không phải lúc nào cũng rộng lượng được đâu…Rộng lượng với kẽ phãn bội thì không khác gì tôi lại tự tặng cho mình thêm một nỗi đau mới…Thà kết thúc để bắt đầu một tình yêu mới…còn hơn phãi giữ lại một người đã từng vứt bõ tôi…Tôi và anh nên dừng lại ỡ đây..Mong anh sẽ đối xữ tốt với tình yêu thì nó mới đáp trả lại cho anh…..Tạm biệt anh….
Tôi bước đi trong sự thoải mái vì đã lm đc điều tôi muốn làm..nhưng tôi cũng đã rất đau đớn khi bỏ rơi anh…Nhưng thà như thế…để tôi tìm một hạnh phúc mới..Thế giới này không phải chĩ có một mình anh….
Ngày mai sẽ là một ngày mới…..Ngày mà anh sẽ không còn tồn tại trong trái tim tôi nữa….Tôi sẽ bắt đầu một cuộc sống mới…. Đối với anh…đó là cái giá cho kẻ phản bội….

TRUYỆN NGẮN: KẾ HOẠCH CƯA TRAI



- Tao sẽ cua chàng, bằng mọi giá. Đừng ngăn cản tao.

Tôi nói gần như hét vào mặt con nhỏ bạn không-thể-thân-hơn được của mình. Trong khi 6 con mắt cùng mồm nó vẫn đang mở toang hoác như chưa kịp nuốt những lời vàng ngọc tôi vừa thốt ra, thì tôi tiếp tục gặm ổ bánh mỳ dang dỡ. Àh, chú thích một chút rằng nói 6 con mắt ở đây là 2 con mắt để ngủ, 2 con mắt kiếng và 2 con mắt cá của nó.

Trúc, tên con nhỏ 6 mắt, đưa tay sờ trán tôi.

- Ôi… khoa học chắc hẳn sẽ rất buồn đây khi cuối cùng cúm heo cũng đã lây sang người. Mày điên àh con kia? - Ông, ao ông iên… – Câu này có thể hiểu là: Không, tao không điên. Được nói trong tình trạng mồm đầy bánh mỳ, uống xong một ngụm trà thanh nhiệt, tôi kể lại sự tình cho cô nàng nghe:

“Số là tối hôm kia, tao có đi sinh nhật một con bạn không thân lắm. Nhưng dù không thân lắm, tao vẫn cứ đi, vì nghe dân chúng đồn đại, bạn của con nhỏ này chỉ toàn các anh đẹp trai và các cô đẹp gái… tao phải đi mày ạh, để lo cho cái sự thật rằng: tao đang ế chảy ra mà chả ma nào thèm nhìn. Và tao thề rằng lần sau nếu có đứa bà tám nào đồn thổi với tao cái kiểu đó, tao sẽ vả cho cái mặt nó tàn hơn cái hoa huệ sau khi cúng nhá… Ôi trời, mày có hiểu cảm giác muốn thét lên cái câu: “Đâm mù mắt tao đi…” khi dự cái tiệc đấy không…???”

Tôi chắc chắn rằng đã thấy con Trúc rút khăn giấy ra chậm nước mắt… nó xúc động ư???

“Toàn là, trời sinh một cặp xứng đôi, Chí Phèo Thị Nở là đôi nhân tình mày ạh… Khi ấy, tao biết mình đã bị lừa và đau đớn hơn khi nhận ra rằng chai nước hoa nhái loại 1 tao tặng cho chủ nhân bữa tiệc đã hi sinh vô ích… và cũng khi ấy, ý chí người phụ nữ miền nam trong tao đã nổi dậy, biến đau thương thành thù hận, tao quay qua trả thù bọn đồ ăn… khốn kiếp.

Và rồi… tao đã gặp chàng mày ơi… tao yêu chàng ngay cái nhìn đầu tiên, đồng thời cũng hận chàng vô độ. Chính chàng… chính chàng đã làm tao rơi mất cái đùi gà nướng mật ong đang cầm trên tay khi tao nhìn thấy chàng. Rồi khi ấy, bao tử tao không còn thèm nhớ đồ ăn, vì tao đã bận chăm chú vào chàng. Chàng lãng tử nhưng cực đàn ông, ôi, tao thích, tao thích… Tóc cắt ngắn, râu quai nón mờ mờ, mắt một mí, cười nhếch mép… đểu ơi là đểu… hư ơi là hư… Nhưng đàn ông không hư đàn bà đâu mê phải không mày???”

- Khoan, khoan, người đẹp, để tao chậm nước miếng… rồi, tiếp.

“Khi ấy, chàng nhẹ nhàng bước lên sân khấu và mở cái hộp đen đen chàng xách theo bên mình, tao cứ tưởng chàng cầm ra một cặp côn nhị khúc và biểu diễn tao xem cơ, nhưng không, chàng cầm ra một cây violin rồi bắt đầu kéo đàn… Eternal Flame… lửa tình bất diệt, ngay cái bài mà tao thích nữa cơ chứ…

Tới giờ khi hồi tưởng lại, tao vẫn còn nghi ngờ rằng khi ấy mình có chảy nước miếng vì không khép mồm không cơ chứ. Nhưng tao cứ ngây người ra nghe chàng kéo đàn. Khi ấy, tao cũng đã gởi lời xin lỗi đến mama tao vì đã quên mất tên bà trong thời khắc đó… Đến khi chàng dừng lại, tao vỗ tay như điên dại, như con tinh tinh trong vườn thú… để rồi chàng nhìn ta và mỉm cười. Và từ chính giây phút đấy, tao quyết định sẽ cua chàng bằng mọi giá.”

- Rồi, nắm bắt vấn đề. Nhưng cho tao hỏi, mày có chút thông tin nào về nó không? - Có chứ, ngay sau lúc chàng kéo đàn, tao đã quăng mất cái sĩ diện mà mình gìn giữ 20 năm nay, để tiến lại tiếp cận chàng và “mần” quen với chàng. Sinh viên năm 4, 22 tuổi, Kinh tế, rất gần trường của mình. - Vậy giờ mày tính sao. - Phải hẹn chàng đi cafê để tìm hiểu thêm về chàng chứ sao…Ôi… ngại quá, con gái mà lại đi mời con trai đi cafê cơ… ngại quá… ngại quá…

Trúc lấy tay che mồm.

- Ọe, một đứa con gái vừa nói với tao rằng quên tên mama mình khi nhìn trai thì đừng nói chữ “ngại” khi hẹn trai đi cafê cưng nhé. Khi nào cần giúp, cứ lên tiếng, tao sẵn sàng giúp đỡ, biết đâu bạn của chàng mày cũng đẹp không kém… hý hý. ***

Paris Delli Coffee, 7 giờ 30 phút tối.

- Ơ, anh chào em, xin lỗi vì anh đến trễ. - Dạ không, do em đến sớm thôi. - Em uống gì??? - Cho em một cafê đen… còn anh? - Cafê sữa đá.

Anh phục vụ xinh xinh bưng hai ly cafê ra và hiển nhiên đặt ly cafê đen chỗ chàng và cafê sữa chỗ tôi…

- Haha, người ta nghĩ con trai thì phải cafê đen và con gái phải cafê sữa nhỉ. –Chàng nói rồi cười cái kiểu “đểu yêu” của mình.

Tôi và chàng nói chuyện “khá” hợp nhau, kiểu như thế này:

- Anh thích xem phim gì? - Tình cảm, lãng mạng, đôi khi triết lý một chút. Còn em? - Dạ phim hành động với kinh dị. - Thế àh, em thích đọc sách không? - Có chứ anh. Em thích Quỷ Cổ Nữ, Sái Tuấn, mấy người đó viết truyện kinh dị hay ơi là hay… Còn anh??? - Anh thích Marc Levy và Harry Potter…

Thế đấy, chúng tôi cũng “hợp” nhau chứ hả???

Nhiều khi, tôi thấy mình cũng khá dễ thương và xinh đẹp, thế không hiểu sao mà tới giờ vẫn ế, thêm vào đó lâu lâu lại được má yêu phán cho một câu:

- Mày mà không bỏ cái tính cách như con trai ấy đi, thì có chó nó lấy…

Tôi đã tự nhủ rằng, nếu xui rủi tới mức đó, tôi sẽ cưới một con Bulldog cho nở mặt nở mày, chứ nhất quyết không cưới Chihuahua.

Sau một hồi vòng vòng, tôi cũng hỏi cái câu quan trọng nhất.

- Anh có bồ chưa? - Có rồi? Còn em???

Rồi xong… 0đ, 0đ, 0đ, lần hẹn hò đầu tiên với một thằng con trai do tôi chủ động mời đáng được cho số điểm đó. Haiya, cái tên vô duyên vô dùng, nhét vô thùng cũng lòi cả thúng vô duyên. Sao hắn có thể nói như chửi vào mặt tôi rằng: Anh có bồ rồi… thà hắn lấy ly cafê sữa đá đang cầm trên tay hất thẳng vào mặt tôi thì có lẽ tôi sẽ thấy dễ chịu hơn.

- Em… em chưa có bồ. – Tôi dùng tất cả sự nhẫn nhịn còn lại của mình để nở một nụ cười rồi nhanh chóng kết thúc cuộc hẹn vô duyên này.

Thất bại hoàn toàn.

Nhưng không, tôi không phải là cái dạng con gái dễ dàng chịu thất bại. Ông bà ta đã dạy một câu rất chí lý rằng:

Cái gì của mình, sớm muộn gì nó cũng là của mình. Cái gì không phải của mình, giành giật riết nó cũng là của mình.

Huống hồ chi, hắn… cái thằng con trai đấy, đã dám chà đạp lên tâm hồn đứa con gái ngây thơ, hồn nhiên, trong trắng, thánh thiện là tôi đây. Tôi phải cua hắn cho bằng được, để rồi khi có được hắn, tôi sẽ đá hắn văng như một trái banh để trả thù.

Này này, nhớ nhé, đừng bao giờ đắc tội với một cô gái đang yêu và thất tình nhé. ***

Kế hoạch bắt đầu. 11h trưa trước cổng trường Kinh tế.

Hắn leo lên chiếc Elizabeth (con trai gì mà đi xe nữ thế, phải Nouvo LX như tôi mới nam tính chứ…), đằng sau là một cô nàng búp bê nào đấy, áo đầm hồng phấn, áo thun hồng nhạt hơn, chân mang giày búp bê. Áh àh… thì ra bồ hắn đây, hắn thích loại con gái nhìn như con búp bê bị nhúng vào thùng sơn màu hồng thế đấy. Hắn và cô nàng đi mất, không để ý đến quán cóc bên đường có 2 người con gái mặc toàn đồ màu đen, quấn hai cái khẩu trang to đùng đang ngồi hút trà đá, chính là tôi và con Trúc.

5h chiều tại shop Tiểu Thư. - Mày giết tao đi… trời ơi, làm sao tao có thể bỏ cái quần jeans rách thân yêu để mặc vào cái váy lùm xùm này chứ. - Trả thù, thiếu nữ ngây thơ trả thù… - Ô kê…

6h30 phút tại shop Búp bê. - Đau, đau… không nhét nổi, chân tao đau quá, giày gì mà nhỏ xíu thế… Làm như Mãn Thanh bó chân ấy… đau… - Trả thù, thiếu nữ yếu đuối phải trả thù… - Ừm. Tao hết đau rồi…

8h30 tối nhà tôi. Tin nhắn: “Anh đang làm gì đó?” “Đang nằm đọc sách thôi, còn em?” “Em không biết nói dối, nên em sẽ nói là, em đang nhớ anh…”

Trả lời hơi lâu… “Em làm anh vui đó…” “Anh rãnh không, ngày mai mình đi cafê nữa nhé.”

Trả lời hơi lâu… “Ừm, mai chỗ cũ giờ cũ nhé.” ***

Hắn trố mắt nhìn tôi như thể tôi không được sinh ra từ cái trái đất này, hay như thể tôi là một sinh vật lạ, lạ nhưng đẹp nhé. Đẹp lạ đẹp lùng, chung vô mùng cũng còn thấy lạ.

Áo thun nhẹ bên trong, áo khoác sơ mi ngắn ở ngoài, váy hồng chấm bi trắng, chân mang giày búp bê xanh cỏ non, trên tay xách một chiếc giỏ xách tone với màu giày, tóc bồng bềnh mái ngang, nhìn tôi như một con bé teen nào ấy.

Tôi và hắn nói chuyện nhiều hơn. Này thì Marc Levy nhá, này thì Harry Potter nhé. Tôi nói tất tần tật về hai thứ ấy, am hiểu lắm cơ. Sao lại không am hiểu được khi đã bỏ cả ngày để ngồi coi cả 7 phần phim Harry thay cho truyện (đọc 7 cuốn ấy trong 1 ngày có mà chết àh). Rồi đã bỏ công lên google search tóm tắt các truyện của Marc Levy và chăm chú đọc các phần bình luận của người ta và in nó ra thành của mình. Hắn có biết vì hắn tôi đã bỏ ra bao nhiêu công sức không nhỉ…

Hắn cười nhiều hơn lần trước, và lần này cũng do tôi chủ động đòi về, mặc dù hắn chưa muốn chút nào. Cảm giác thiếu sẽ làm cho người ta thèm cơ mà.

“Hôm nay, anh thật sự ngạc nhiên về em, và em làm anh rất rất vui.”

Tin nhắn hắn gởi cho tôi trước khi đi ngủ đấy. ***

Hắn đã có ý ngoại tình, rõ ràng là thế. Này nhé, đã có bồ, mà một đứa con gái khác hẹn đi cafê vẫn đi, rồi còn nhắn tin qua lại nữa. Mà vấn đề quan trọng nhất, là đứng trước một đứa dễ thương như tôi, làm sao hắn lại không có tư tưởng ngoại tình.

Hắn và tôi đã nói chuyện thế này. - Anh có bồ rồi, em không ngại sao? - Anh không ngại thì có gì để em ngại. Huống chi, em tin mình đủ sức đánh bại bồ anh… Haha. (Mặc đồ Bạch Tuyết mà nói chuyện cứ như Hoàng Hậu ấy nhỉ).

Chắc hẳn rằng các bạn đang coi thường tôi lắm hả? Hay nói rằng tôi là loại con gái chả ra gì??? Nhưng không đâu nhé, nếu các bạn vào tình cảnh của tôi, các bạn mới thấy rằng, để trả thù được hắn, thì dù làm chuyện gì cũng là xứng đáng. Ai bảo dám chọc giận một người con gái yếu đuối như tôi.

Rồi thì ngày đó cũng không xa. Hắn chia tay con búp bê bị nhúng vào thùng sơn hồng kia và đổ tất cả tội lỗi cho tôi: “Anh không thể ngừng suy nghĩ về em, ngay cả khi bên bồ anh.” Ngoại tình tư tưởng đấy. Sau đó đôi ba ngày, hắn gởi cho tôi 1 cái tin nhắn vỏn vẹn 3 ký tự: “ILU”. Hiểu rồi đấy.

Thế là chúng tôi chính thức yêu nhau. Kế hoạch cua trai của tôi thành công mỹ mãn. Nhưng…

Tiếp theo cái kế hoạch này, tôi phải đá hắn ta văng xa như một trái banh để cho hắn phải khổ đau tột cùng. Rõ ràng hắn ta đã bỏ con búp bê nhúng sơn để theo tôi, thì chắc chắn sẽ có 1 ngày hắn cũng bỏ tôi để theo một con búp bê bị hư nào khác. Sự đời là thế. Nhưng mà, tôi lại phát hiện ra rằng, hắn có rất nhiều điều hay ho.

Hắn ăn nói có duyên vô cùng (thế tại sao cái đêm đầu tiên cafê tôi lại thấy hắn vô duyên kinh khủng), hắn kéo violin mê đắm lòng người, hắn am hiểu về hình như mọi lĩnh vực, hắn bình luận âm nhạc và điện ảnh như một chuyên gia, ngay cả cái cách hắn cười cười rồi quậy ly cafê sữa, cầm lên uống 1 ngụm cũng cuốn hút tôi.

- Mày thất bại rồi cô nương. – Trúc đã nói thế. - Sao thất bại, tao đã cua hắn thành công đấy thôi. - Nhưng giai đoạn quan trọng nhất là đá hắn ta mày lại không làm được. - Ờ thì… tao muốn để hắn sâu đậm hơn một chút để đá thì hắn sẽ đau hơn.

Thật ư??? Tôi tự hỏi mình. ***

Cho tới một ngày, khi tôi chưa đá kịp hắn ta thì hắn lại cho tôi một bất ngờ. Đáng lý tôi và hắn sẽ đi coi phim vào tối hôm đó, nhưng rồi hắn lại chở tôi đến một con hẻm nhỏ nhỏ trên đường.

Khốn kiếp thật, đê tiện thật, mới quen nhau như thế mà hắn đã muốn chở tôi đi khách sạn hay nhà nghỉ gì đấy, hay tệ hơn là hắn muốn giở trò đồi bại với tôi ngay tại con hẻm tối này, tôi lục lọi giỏ xách xem có thứ nào có thể tự vệ được không. Rồi còn đê tiện hơn nữa, khi hắn dừng lại trước một căn nhà bình thường, không có được cái biển Hotel, hix hix, hắn coi tôi rẻ tới mức không cần vào Hotel sao???

- Em xuống xe đi, vào nhà ăn cơm cùng ba má anh.

Đơ tập 1, đúng là lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử. Ui trời, hóa ra là ra mắt phụ huynh ư? Chết chết, cũng may hôm nay tôi vẫn chưng diện như một con búp bê ngây thơ, không đến nổi nào. Tôi bẻn lẽn vào nhà cùng hắn và đón nhận bất ngờ thứ 2.

Con búp bê nhúng sơn hồng đang ngồi trong nhà… Vậy mà hắn dám nói là đã chia tay, đểu thật, còn ở chung với nhau nữa cơ đấy. Con búp bê hồng nhìn tôi rồi lên tiếng:

- Cứ mỗi lần em mặc đồ như vậy là anh hai nói em điệu, vậy mà má coi anh hai chọn người yêu kìa…

Đơ tập 2. Anh hai, vậy hắn là anh con búp bê hồng… Vậy còn bồ hắn đâu???

Bữa cơm diễn ra thế nào tôi cũng không còn nhớ, chỉ biết mình bẻn lẽn ăn, ai hỏi gì nói đấy, ba má hắn cũng dễ thương và hiếu khách lắm cơ. Ăn xong thì phải xuống bếp rửa chén, cô gái ngoan cơ mà. Rồi khi nhìn vào cái tủ sách của hắn, tôi càng giật mình vì trên đó đầy đủ: “Đau thương đến chết”, “Kỳ án ánh trăng”, “Nỗi đau đom đóm”, “Quán trọ hoang thôn”… toàn những tiểu thuyết kinh dị mà tôi thích. Vậy là sao?

Và khi đưa tôi về nhà, hắn ta nói cùng tôi.

- Anh nói em nghe cái này nhé, lần sau ta gặp nhau, em cứ mặc jean rách, áo pull, mang doctor đi nhé, anh nhìn con em anh là ngán lắm rồi, hì hì. Thật ra khi gặp em lần đầu, anh đã thích cá tính rất đặc biệt của em, nhưng mà… anh ngại nên không nói, rồi cũng không biết sao mà nói là… anh đã có bồ. Chứ thực ra lúc đó anh đang ế chảy ra, haha. Lần thứ 2 anh gặp em, anh hiểu em đã vì anh mà thay đổi như thế, anh càng thích em. Với lại… em là người con gái đầu tiên anh mời về nhà ăn cơm đấy. Nếu lần đó em không chủ động mời anh cafê lần thứ 2, anh cũng sẽ mời em thôi… ai ngờ em mê anh dữ quá… hahaha.

Đơ toàn tập… Sau tiếng cười ấy là tiếng hét thất thanh của hắn vì bị tôi nhéo.

Thế đấy, kế hoạch cua trai của tôi thành công ở bước đầu tiên và thất bại ở bước cuối cùng.

Và càng thất bại hơn nữa, khi mà sau này, hắn, cái đứa con trai mà bây giờ tôi đã gọi là chồng, và là papa của con gái yêu của tôi, nói cho tôi nghe một bí mật.

Ngay bữa sinh nhật con bạn của tôi, hắn đã chú ý tôi, và hỏi thăm về tôi. Dĩ nhiên người ta sẽ kể cho hắn nghe rằng tôi là một con nhỏ như thế nào. Để rồi hắn đi đến quyết định: “Anh muốn xem thử coi liệu anh đủ sức hút để bắt một cô gái cá tính như em phải thay đổi vì anh không… Ngay khi gặp em mặc đồ như búp bê, anh nén lắm mới không phì cười đấy, hahaha… Còn ngày đầu tiên, là anh cố ý nói khác sở thích của em để xem em thế nào đấy… Anh thắng em rồi nhé.”

Hậu quả của việc kể lại cho tôi nghe chuyện đó, là hắn phải lau nhà, rửa chén gần 1 tháng cho tôi… Ai bảo.

Thế đấy, giờ tôi cũng chả hiểu kế hoạch cua trai của mình được gọi là Thành Công hay Thất Bại nữa??? Bạn biết không???
Hình ảnh: -Nguyen Duy Tam-
TRUYỆN NGẮN: KẾ HOẠCH CƯA TRAI
- Tao sẽ cua chàng, bằng mọi giá. Đừng ngăn cản tao.

Tôi nói gần như hét vào mặt con nhỏ bạn không-thể-thân-hơn được của mình. Trong khi 6 con mắt cùng mồm nó vẫn đang mở toang hoác như chưa kịp nuốt những lời vàng ngọc tôi vừa thốt ra, thì tôi tiếp tục gặm ổ bánh mỳ dang dỡ. Àh, chú thích một chút rằng nói 6 con mắt ở đây là 2 con mắt để ngủ, 2 con mắt kiếng và 2 con mắt cá của nó.

Trúc, tên con nhỏ 6 mắt, đưa tay sờ trán tôi.

- Ôi… khoa học chắc hẳn sẽ rất buồn đây khi cuối cùng cúm heo cũng đã lây sang người. Mày điên àh con kia? - Ông, ao ông iên… – Câu này có thể hiểu là: Không, tao không điên. Được nói trong tình trạng mồm đầy bánh mỳ, uống xong một ngụm trà thanh nhiệt, tôi kể lại sự tình cho cô nàng nghe:

“Số là tối hôm kia, tao có đi sinh nhật một con bạn không thân lắm. Nhưng dù không thân lắm, tao vẫn cứ đi, vì nghe dân chúng đồn đại, bạn của con nhỏ này chỉ toàn các anh đẹp trai và các cô đẹp gái… tao phải đi mày ạh, để lo cho cái sự thật rằng: tao đang ế chảy ra mà chả ma nào thèm nhìn. Và tao thề rằng lần sau nếu có đứa bà tám nào đồn thổi với tao cái kiểu đó, tao sẽ vả cho cái mặt nó tàn hơn cái hoa huệ sau khi cúng nhá… Ôi trời, mày có hiểu cảm giác muốn thét lên cái câu: “Đâm mù mắt tao đi…” khi dự cái tiệc đấy không…???”

Tôi chắc chắn rằng đã thấy con Trúc rút khăn giấy ra chậm nước mắt… nó xúc động ư???

“Toàn là, trời sinh một cặp xứng đôi, Chí Phèo Thị Nở là đôi nhân tình mày ạh… Khi ấy, tao biết mình đã bị lừa và đau đớn hơn khi nhận ra rằng chai nước hoa nhái loại 1 tao tặng cho chủ nhân bữa tiệc đã hi sinh vô ích… và cũng khi ấy, ý chí người phụ nữ miền nam trong tao đã nổi dậy, biến đau thương thành thù hận, tao quay qua trả thù bọn đồ ăn… khốn kiếp.

Và rồi… tao đã gặp chàng mày ơi… tao yêu chàng ngay cái nhìn đầu tiên, đồng thời cũng hận chàng vô độ. Chính chàng… chính chàng đã làm tao rơi mất cái đùi gà nướng mật ong đang cầm trên tay khi tao nhìn thấy chàng. Rồi khi ấy, bao tử tao không còn thèm nhớ đồ ăn, vì tao đã bận chăm chú vào chàng. Chàng lãng tử nhưng cực đàn ông, ôi, tao thích, tao thích… Tóc cắt ngắn, râu quai nón mờ mờ, mắt một mí, cười nhếch mép… đểu ơi là đểu… hư ơi là hư… Nhưng đàn ông không hư đàn bà đâu mê phải không mày???”

- Khoan, khoan, người đẹp, để tao chậm nước miếng… rồi, tiếp.

“Khi ấy, chàng nhẹ nhàng bước lên sân khấu và mở cái hộp đen đen chàng xách theo bên mình, tao cứ tưởng chàng cầm ra một cặp côn nhị khúc và biểu diễn tao xem cơ, nhưng không, chàng cầm ra một cây violin rồi bắt đầu kéo đàn… Eternal Flame… lửa tình bất diệt, ngay cái bài mà tao thích nữa cơ chứ…

Tới giờ khi hồi tưởng lại, tao vẫn còn nghi ngờ rằng khi ấy mình có chảy nước miếng vì không khép mồm không cơ chứ. Nhưng tao cứ ngây người ra nghe chàng kéo đàn. Khi ấy, tao cũng đã gởi lời xin lỗi đến mama tao vì đã quên mất tên bà trong thời khắc đó… Đến khi chàng dừng lại, tao vỗ tay như điên dại, như con tinh tinh trong vườn thú… để rồi chàng nhìn ta và mỉm cười. Và từ chính giây phút đấy, tao quyết định sẽ cua chàng bằng mọi giá.”

- Rồi, nắm bắt vấn đề. Nhưng cho tao hỏi, mày có chút thông tin nào về nó không? - Có chứ, ngay sau lúc chàng kéo đàn, tao đã quăng mất cái sĩ diện mà mình gìn giữ 20 năm nay, để tiến lại tiếp cận chàng và “mần” quen với chàng. Sinh viên năm 4, 22 tuổi, Kinh tế, rất gần trường của mình. - Vậy giờ mày tính sao. - Phải hẹn chàng đi cafê để tìm hiểu thêm về chàng chứ sao…Ôi… ngại quá, con gái mà lại đi mời con trai đi cafê cơ… ngại quá… ngại quá…

Trúc lấy tay che mồm.

- Ọe, một đứa con gái vừa nói với tao rằng quên tên mama mình khi nhìn trai thì đừng nói chữ “ngại” khi hẹn trai đi cafê cưng nhé. Khi nào cần giúp, cứ lên tiếng, tao sẵn sàng giúp đỡ, biết đâu bạn của chàng mày cũng đẹp không kém… hý hý. ***

Paris Delli Coffee, 7 giờ 30 phút tối.

- Ơ, anh chào em, xin lỗi vì anh đến trễ. - Dạ không, do em đến sớm thôi. - Em uống gì??? - Cho em một cafê đen… còn anh? - Cafê sữa đá.

Anh phục vụ xinh xinh bưng hai ly cafê ra và hiển nhiên đặt ly cafê đen chỗ chàng và cafê sữa chỗ tôi…

- Haha, người ta nghĩ con trai thì phải cafê đen và con gái phải cafê sữa nhỉ. –Chàng nói rồi cười cái kiểu “đểu yêu” của mình.

Tôi và chàng nói chuyện “khá” hợp nhau, kiểu như thế này:

- Anh thích xem phim gì? - Tình cảm, lãng mạng, đôi khi triết lý một chút. Còn em? - Dạ phim hành động với kinh dị. - Thế àh, em thích đọc sách không? - Có chứ anh. Em thích Quỷ Cổ Nữ, Sái Tuấn, mấy người đó viết truyện kinh dị hay ơi là hay… Còn anh??? - Anh thích Marc Levy và Harry Potter…

Thế đấy, chúng tôi cũng “hợp” nhau chứ hả???

Nhiều khi, tôi thấy mình cũng khá dễ thương và xinh đẹp, thế không hiểu sao mà tới giờ vẫn ế, thêm vào đó lâu lâu lại được má yêu phán cho một câu:

- Mày mà không bỏ cái tính cách như con trai ấy đi, thì có chó nó lấy…

Tôi đã tự nhủ rằng, nếu xui rủi tới mức đó, tôi sẽ cưới một con Bulldog cho nở mặt nở mày, chứ nhất quyết không cưới Chihuahua.

Sau một hồi vòng vòng, tôi cũng hỏi cái câu quan trọng nhất.

- Anh có bồ chưa? - Có rồi? Còn em???

Rồi xong… 0đ, 0đ, 0đ, lần hẹn hò đầu tiên với một thằng con trai do tôi chủ động mời đáng được cho số điểm đó. Haiya, cái tên vô duyên vô dùng, nhét vô thùng cũng lòi cả thúng vô duyên. Sao hắn có thể nói như chửi vào mặt tôi rằng: Anh có bồ rồi… thà hắn lấy ly cafê sữa đá đang cầm trên tay hất thẳng vào mặt tôi thì có lẽ tôi sẽ thấy dễ chịu hơn.

- Em… em chưa có bồ. – Tôi dùng tất cả sự nhẫn nhịn còn lại của mình để nở một nụ cười rồi nhanh chóng kết thúc cuộc hẹn vô duyên này.

Thất bại hoàn toàn.

Nhưng không, tôi không phải là cái dạng con gái dễ dàng chịu thất bại. Ông bà ta đã dạy một câu rất chí lý rằng:

Cái gì của mình, sớm muộn gì nó cũng là của mình. Cái gì không phải của mình, giành giật riết nó cũng là của mình.

Huống hồ chi, hắn… cái thằng con trai đấy, đã dám chà đạp lên tâm hồn đứa con gái ngây thơ, hồn nhiên, trong trắng, thánh thiện là tôi đây. Tôi phải cua hắn cho bằng được, để rồi khi có được hắn, tôi sẽ đá hắn văng như một trái banh để trả thù.

Này này, nhớ nhé, đừng bao giờ đắc tội với một cô gái đang yêu và thất tình nhé. ***

Kế hoạch bắt đầu. 11h trưa trước cổng trường Kinh tế.

Hắn leo lên chiếc Elizabeth (con trai gì mà đi xe nữ thế, phải Nouvo LX như tôi mới nam tính chứ…), đằng sau là một cô nàng búp bê nào đấy, áo đầm hồng phấn, áo thun hồng nhạt hơn, chân mang giày búp bê. Áh àh… thì ra bồ hắn đây, hắn thích loại con gái nhìn như con búp bê bị nhúng vào thùng sơn màu hồng thế đấy. Hắn và cô nàng đi mất, không để ý đến quán cóc bên đường có 2 người con gái mặc toàn đồ màu đen, quấn hai cái khẩu trang to đùng đang ngồi hút trà đá, chính là tôi và con Trúc.

5h chiều tại shop Tiểu Thư. - Mày giết tao đi… trời ơi, làm sao tao có thể bỏ cái quần jeans rách thân yêu để mặc vào cái váy lùm xùm này chứ. - Trả thù, thiếu nữ ngây thơ trả thù… - Ô kê…

6h30 phút tại shop Búp bê. - Đau, đau… không nhét nổi, chân tao đau quá, giày gì mà nhỏ xíu thế… Làm như Mãn Thanh bó chân ấy… đau… - Trả thù, thiếu nữ yếu đuối phải trả thù… - Ừm. Tao hết đau rồi…

8h30 tối nhà tôi. Tin nhắn: “Anh đang làm gì đó?” “Đang nằm đọc sách thôi, còn em?” “Em không biết nói dối, nên em sẽ nói là, em đang nhớ anh…”

Trả lời hơi lâu… “Em làm anh vui đó…” “Anh rãnh không, ngày mai mình đi cafê nữa nhé.”

Trả lời hơi lâu… “Ừm, mai chỗ cũ giờ cũ nhé.” ***

Hắn trố mắt nhìn tôi như thể tôi không được sinh ra từ cái trái đất này, hay như thể tôi là một sinh vật lạ, lạ nhưng đẹp nhé. Đẹp lạ đẹp lùng, chung vô mùng cũng còn thấy lạ.

Áo thun nhẹ bên trong, áo khoác sơ mi ngắn ở ngoài, váy hồng chấm bi trắng, chân mang giày búp bê xanh cỏ non, trên tay xách một chiếc giỏ xách tone với màu giày, tóc bồng bềnh mái ngang, nhìn tôi như một con bé teen nào ấy.

Tôi và hắn nói chuyện nhiều hơn. Này thì Marc Levy nhá, này thì Harry Potter nhé. Tôi nói tất tần tật về hai thứ ấy, am hiểu lắm cơ. Sao lại không am hiểu được khi đã bỏ cả ngày để ngồi coi cả 7 phần phim Harry thay cho truyện (đọc 7 cuốn ấy trong 1 ngày có mà chết àh). Rồi đã bỏ công lên google search tóm tắt các truyện của Marc Levy và chăm chú đọc các phần bình luận của người ta và in nó ra thành của mình. Hắn có biết vì hắn tôi đã bỏ ra bao nhiêu công sức không nhỉ…

Hắn cười nhiều hơn lần trước, và lần này cũng do tôi chủ động đòi về, mặc dù hắn chưa muốn chút nào. Cảm giác thiếu sẽ làm cho người ta thèm cơ mà.

“Hôm nay, anh thật sự ngạc nhiên về em, và em làm anh rất rất vui.”

Tin nhắn hắn gởi cho tôi trước khi đi ngủ đấy. ***

Hắn đã có ý ngoại tình, rõ ràng là thế. Này nhé, đã có bồ, mà một đứa con gái khác hẹn đi cafê vẫn đi, rồi còn nhắn tin qua lại nữa. Mà vấn đề quan trọng nhất, là đứng trước một đứa dễ thương như tôi, làm sao hắn lại không có tư tưởng ngoại tình.

Hắn và tôi đã nói chuyện thế này. - Anh có bồ rồi, em không ngại sao? - Anh không ngại thì có gì để em ngại. Huống chi, em tin mình đủ sức đánh bại bồ anh… Haha. (Mặc đồ Bạch Tuyết mà nói chuyện cứ như Hoàng Hậu ấy nhỉ).

Chắc hẳn rằng các bạn đang coi thường tôi lắm hả? Hay nói rằng tôi là loại con gái chả ra gì??? Nhưng không đâu nhé, nếu các bạn vào tình cảnh của tôi, các bạn mới thấy rằng, để trả thù được hắn, thì dù làm chuyện gì cũng là xứng đáng. Ai bảo dám chọc giận một người con gái yếu đuối như tôi.

Rồi thì ngày đó cũng không xa. Hắn chia tay con búp bê bị nhúng vào thùng sơn hồng kia và đổ tất cả tội lỗi cho tôi: “Anh không thể ngừng suy nghĩ về em, ngay cả khi bên bồ anh.” Ngoại tình tư tưởng đấy. Sau đó đôi ba ngày, hắn gởi cho tôi 1 cái tin nhắn vỏn vẹn 3 ký tự: “ILU”. Hiểu rồi đấy.

Thế là chúng tôi chính thức yêu nhau. Kế hoạch cua trai của tôi thành công mỹ mãn. Nhưng…

Tiếp theo cái kế hoạch này, tôi phải đá hắn ta văng xa như một trái banh để cho hắn phải khổ đau tột cùng. Rõ ràng hắn ta đã bỏ con búp bê nhúng sơn để theo tôi, thì chắc chắn sẽ có 1 ngày hắn cũng bỏ tôi để theo một con búp bê bị hư nào khác. Sự đời là thế. Nhưng mà, tôi lại phát hiện ra rằng, hắn có rất nhiều điều hay ho.

Hắn ăn nói có duyên vô cùng (thế tại sao cái đêm đầu tiên cafê tôi lại thấy hắn vô duyên kinh khủng), hắn kéo violin mê đắm lòng người, hắn am hiểu về hình như mọi lĩnh vực, hắn bình luận âm nhạc và điện ảnh như một chuyên gia, ngay cả cái cách hắn cười cười rồi quậy ly cafê sữa, cầm lên uống 1 ngụm cũng cuốn hút tôi.

- Mày thất bại rồi cô nương. – Trúc đã nói thế. - Sao thất bại, tao đã cua hắn thành công đấy thôi. - Nhưng giai đoạn quan trọng nhất là đá hắn ta mày lại không làm được. - Ờ thì… tao muốn để hắn sâu đậm hơn một chút để đá thì hắn sẽ đau hơn.

Thật ư??? Tôi tự hỏi mình. ***

Cho tới một ngày, khi tôi chưa đá kịp hắn ta thì hắn lại cho tôi một bất ngờ. Đáng lý tôi và hắn sẽ đi coi phim vào tối hôm đó, nhưng rồi hắn lại chở tôi đến một con hẻm nhỏ nhỏ trên đường.

Khốn kiếp thật, đê tiện thật, mới quen nhau như thế mà hắn đã muốn chở tôi đi khách sạn hay nhà nghỉ gì đấy, hay tệ hơn là hắn muốn giở trò đồi bại với tôi ngay tại con hẻm tối này, tôi lục lọi giỏ xách xem có thứ nào có thể tự vệ được không. Rồi còn đê tiện hơn nữa, khi hắn dừng lại trước một căn nhà bình thường, không có được cái biển Hotel, hix hix, hắn coi tôi rẻ tới mức không cần vào Hotel sao???

- Em xuống xe đi, vào nhà ăn cơm cùng ba má anh.

Đơ tập 1, đúng là lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử. Ui trời, hóa ra là ra mắt phụ huynh ư? Chết chết, cũng may hôm nay tôi vẫn chưng diện như một con búp bê ngây thơ, không đến nổi nào. Tôi bẻn lẽn vào nhà cùng hắn và đón nhận bất ngờ thứ 2.

Con búp bê nhúng sơn hồng đang ngồi trong nhà… Vậy mà hắn dám nói là đã chia tay, đểu thật, còn ở chung với nhau nữa cơ đấy. Con búp bê hồng nhìn tôi rồi lên tiếng:

- Cứ mỗi lần em mặc đồ như vậy là anh hai nói em điệu, vậy mà má coi anh hai chọn người yêu kìa…

Đơ tập 2. Anh hai, vậy hắn là anh con búp bê hồng… Vậy còn bồ hắn đâu???

Bữa cơm diễn ra thế nào tôi cũng không còn nhớ, chỉ biết mình bẻn lẽn ăn, ai hỏi gì nói đấy, ba má hắn cũng dễ thương và hiếu khách lắm cơ. Ăn xong thì phải xuống bếp rửa chén, cô gái ngoan cơ mà. Rồi khi nhìn vào cái tủ sách của hắn, tôi càng giật mình vì trên đó đầy đủ: “Đau thương đến chết”, “Kỳ án ánh trăng”, “Nỗi đau đom đóm”, “Quán trọ hoang thôn”… toàn những tiểu thuyết kinh dị mà tôi thích. Vậy là sao?

Và khi đưa tôi về nhà, hắn ta nói cùng tôi.

- Anh nói em nghe cái này nhé, lần sau ta gặp nhau, em cứ mặc jean rách, áo pull, mang doctor đi nhé, anh nhìn con em anh là ngán lắm rồi, hì hì. Thật ra khi gặp em lần đầu, anh đã thích cá tính rất đặc biệt của em, nhưng mà… anh ngại nên không nói, rồi cũng không biết sao mà nói là… anh đã có bồ. Chứ thực ra lúc đó anh đang ế chảy ra, haha. Lần thứ 2 anh gặp em, anh hiểu em đã vì anh mà thay đổi như thế, anh càng thích em. Với lại… em là người con gái đầu tiên anh mời về nhà ăn cơm đấy. Nếu lần đó em không chủ động mời anh cafê lần thứ 2, anh cũng sẽ mời em thôi… ai ngờ em mê anh dữ quá… hahaha.

Đơ toàn tập… Sau tiếng cười ấy là tiếng hét thất thanh của hắn vì bị tôi nhéo.

Thế đấy, kế hoạch cua trai của tôi thành công ở bước đầu tiên và thất bại ở bước cuối cùng.

Và càng thất bại hơn nữa, khi mà sau này, hắn, cái đứa con trai mà bây giờ tôi đã gọi là chồng, và là papa của con gái yêu của tôi, nói cho tôi nghe một bí mật.

Ngay bữa sinh nhật con bạn của tôi, hắn đã chú ý tôi, và hỏi thăm về tôi. Dĩ nhiên người ta sẽ kể cho hắn nghe rằng tôi là một con nhỏ như thế nào. Để rồi hắn đi đến quyết định: “Anh muốn xem thử coi liệu anh đủ sức hút để bắt một cô gái cá tính như em phải thay đổi vì anh không… Ngay khi gặp em mặc đồ như búp bê, anh nén lắm mới không phì cười đấy, hahaha… Còn ngày đầu tiên, là anh cố ý nói khác sở thích của em để xem em thế nào đấy… Anh thắng em rồi nhé.”

Hậu quả của việc kể lại cho tôi nghe chuyện đó, là hắn phải lau nhà, rửa chén gần 1 tháng cho tôi… Ai bảo.

Thế đấy, giờ tôi cũng chả hiểu kế hoạch cua trai của mình được gọi là Thành Công hay Thất Bại nữa??? Bạn biết không???

PHÉP THỬ GIẾT CHẾT TÌNH YÊU

Hôm ấy, chúng tôi đã diễn màn tình cũ ngày gặp lại....

***

Ba giờ sáng. Lúc đó là ba giờ sáng. Tôi đã nhìn đồng hồ trước khi tìm thấy chiếc điện thoại di động bị rơi ở kẽ giường. Là nàng.

Tim tôi đập thình thịch. Tôi không biết mình nên bắt máy bằng câu "Em à" quen thuộc hay sẽ chỉ đơn giản là "A lô".

Đừng nghĩ rằng tôi hơn thua với phụ nữ. Chỉ vì cách đây mười tháng, khi tôi bắt máy bằng câu "em à" đã bị nàng sạc cho một trận. Nàng bảo rằng bây giờ quan hệ giữa tôi và nàng không còn là tình yêu nữa nên đừng bắt máy bằng cái câu ngọt ngào ấy, lỡ lúc đó có bạn gái mới của tôi bên cạnh, cô ấy sẽ cảm thấy tổn thương lắm. Phụ nữ là vậy, chẳng ai muốn bạn trai mình trả lời điện thoại của người yêu cũ bằng cái giọng ngọt ngào như vậy cả. Và nếu như tôi không chịu thay đổi, nàng sẽ không bao giờ gọi điện cho tôi nữa. Từ đó đến nay cũng mười tháng rồi nhưng tôi vẫn nhớ như in.

- A lô, em à?

Tôi bắt máy. Bên kia đầu dây, giọng nàng êm ái:

- Anh còn yêu em không?

Tôi sững người. Sau mười tháng biệt tăm, vào lúc ba giờ sáng, nàng gọi và hỏi tôi điều bất ngờ này, tôi biết trả lời nàng thế nào đây?

***

Quán cũ đã đổi chủ mới. Bàn ghế cũng đã được sắp xếp lại kiểu khác. Chỗ ngồi cũ của tôi với nàng bây giờ đã thay bằng những chiếc ghế salon. Ngày trước, chỗ này ngồi bệt cùng chiếc bàn kiểu Nhật. Chúng tôi vẫn thường nửa nằm nửa ngồi. Tôi vẫn nhớ nàng luôn chọn một ly trà dâu đá. Tôi cũng gọi một ly trà dâu đá.

Nhìn đồng hồ, bây giờ là chín giờ sáng. Nàng hẹn chín giờ ba mươi phút. Còn ba mươi phút nữa nàng sẽ đến. Kết quả của cuộc điện thoại lúc ba giờ sáng. Quỷ tha ma bắt nàng đi, kể từ sau cuộc điện thoại ấy, tôi cóc ngủ lại được. Vậy mà khi nói chuyện với nàng, tôi vẫn ra vẻ bình thản được mới tài.

Mười tháng trước, một buổi chiều, khi hai đứa đang chơi trò chơi điện tử ở Ngôi Sao Xanh, nàng bỗng bảo tôi ngừng chơi để nói chuyện với nàng. Vẻ mặt chẳng có một chút nào nghiêm trọng cả, nàng bảo:

- Suốt hơn một năm yêu anh, em luôn bị thôi thúc và dằn vặt một câu hỏi mà không sao tìm ra được lời đáp: Em sẽ thế nào nếu chúng ta chia tay nhau?

Tôi khi đó còn cốc đầu nàng một cái mà đáp:

- Ngốc ạ, sao em phải tự làm khó mình bằng một câu hỏi về một điều không thể xảy ra chứ?

Nàng lắc đầu, nét mặt vẫn chẳng có chút gì là nghiêm trọng cả:

- Làm sao mà anh dám chắc anh sẽ yêu em mãi mãi cơ chứ? Rồi sẽ có một ngày anh muốn rời bỏ em vì anh gặp được một cô gái xinh hơn em, giỏi giang hơn em, biết chiều chuộng và quan tâm đến anh hơn em. Lúc đó thì sao nào?

Tôi phá lên cười rồi nheo mắt nhìn nàng:

- Có cô gái nào như vậy ư? Giới thiệu cho anh biết đi rồi anh bỏ em ngay!

Nàng phụng phịu:

- Em nói nghiêm túc đấy! Người ta chẳng có câu: Hãy nói yêu thôi, đừng nói yêu mãi mãi đó sao?

Tôi nhăn trán vờ suy nghĩ:

- Ờ, phải rồi! Nhưng tại sao em không hỏi: Nếu một ngày em rời xa anh thì anh sẽ sống thế nào?

Nàng gật gù:

- Thì đấy! Cả anh cũng muốn biết chúng mình sẽ ra sao nếu chia tay nhau mà, phải không? Hay là chúng mình vờ chia tay nhau đi anh!

Tôi nghĩ nàng đang đùa, nên cũng vào hùa:

- Hay đấy! Vờ như hôm nay chúng mình đã chia tay nhau một thời gian và tình cờ gặp lại nhé!

Nàng ngẫm nghĩ một lúc rồi gật đầu.

Hôm ấy, chúng tôi đã diễn màn tình cũ ngày gặp lại.

Phép thử giết chết tình yêu

Đúng chín giờ ba mươi, nàng đến. Từ xa, khi vừa thấy nàng, trái tim tôi đã đập dồn dập trong lồng ngực. Mười tháng rồi, nàng đã cách xa tôi mười tháng rồi. Mái tóc của nàng đã dài hơn trước. Chiếc váy hoa xanh nàng mặc là chiếc váy tôi chưa được thấy bao giờ. Có lẽ nó mới được mua trong thời gian xa cách của chúng tôi.

- Đừng nhìn em như thế, cháy lòng em bây giờ!

Tôi mỉm cười:

- Em còn biết cháy lòng vì ánh mắt anh nhìn thì đã chẳng rời xa anh đến mười tháng như vậy đâu!

- Lại hờn mát em rồi! – Nàng bĩu môi!

Nàng gọi một cốc cà phê nâu đá.

- Nhiều sữa một chút chị nhé!

Tôi nhíu mày. Nàng cười:

- Thấy anh uống loại nước em yêu thích nên em uống lại loại nước anh yêu thích thôi.

Nàng nheo nheo mắt nhìn tôi rồi đột ngột, nàng bảo:

- Em muốn thử hôn lại anh quá!

Tôi bỗng trở nên lúng túng:

- Ngay lúc này?

- Vâng! Cho em thử nhé!

Nàng chẳng đợi tôi đáp đã vít cổ tôi xuống. Và hôn. Đôi môi nàng mềm như tấm lụa. Tôi nghe tim mình đập rộn rã hơn bao giờ hết. Cả người tôi như say mềm đi. Bồng bềnh. Đôi chân tôi như không còn chạm đất nữa. Một nụ hôn sâu và dài. Mùi hương của nàng làm co thắt trái tim tôi. Và nàng chỉ dừng lại khi chị chủ quán bưng ra một cốc cà phê nâu đá.

- Lâu lắm rồi em mới nhấp thử hương vị của trà dâu đấy! – Nàng nói. Gò má nàng đang ửng hồng lên. Đôi mắt nàng đang lấp lánh sáng.

Tôi bần thần. Dư vị của nụ hôn còn váng vất quanh khoang miệng tôi. Nó khiến tôi chẳng thể nói gì nữa. Tôi muốn được tiếp tục hôn nàng, chỉ vậy thôi. Nàng cúi đầu khuấy cốc cà phê.

Mười tháng trước, một buổi chiều, khi hai đứa đang chơi điện tử tại Ngôi Sao Xanh, nàng bắt tôi dừng chơi để bắt đầu diễn thử cảnh hai đứa đã chia tay và gặp lại nhau.

- Chào anh! Lâu quá rồi mới gặp lại!

- Ôi em, dễ chừng mười tháng rồi ấy nhỉ?

- Vâng! Mười tháng rồi anh ạ! Anh thế nào? Đã có bạn gái mới chưa?

- Anh á? Chà xem nào, anh có vừa chẵn mười cô bạn gái rồi đấy!

- Anh cứ đùa!

- Đâu có! Anh nói thật mà! Anh đã có mười cô bạn gái và cũng đã lần lượt bỏ các cô ấy. Bởi chẳng cô nào được như em.

- Như thế là anh làm cho mười trái tim bị tổn thương rồi đấy!

- Không! Là em! Là em bỏ anh đi nên mười cô gái khác vì em mà bị tổn thương!

- Ơ hay nhỉ? Anh đúng là gắp lửa bỏ tay người! Chẳng liên quan đến em nhé!

- Hì hì, thế em thì sao? Đừng nói là mười tháng qua em cũng đã yêu đủ mười anh và nhận ra không ai đáng yêu bằng anh nhé!

- Xí! Anh lại tự tin thái quá rồi đấy!

- Hihi...

Tôi chỉ diễn cốt cho nàng vui, còn nàng thì nhập tâm quá. Thế nên khi tôi với tay ôm nàng thì nàng tránh ra xa:

- Đừng anh! Chúng mình đã chia tay nhau rồi mà! Đừng làm vậy với em!

Tôi cười ranh mãnh:

- Em à, hay chúng mình quay lại với nhau đi!

Nàng lắc đầu:

- Cái gì cũng mang tính thời điểm của nó. Mười tháng trước em yêu anh, còn bây giờ em đã hết yêu anh rồi!

Tôi nhún vai:

- Nhưng anh vẫn còn rất yêu em!

Nàng thở dài lắc đầu. Tôi bắt đầu thấy trò chơi này không vui tẹo nào:

- Thôi, anh ứ chơi trò này nữa đâu! Mình đi xem phim đi!

Nàng vẫn lắc đầu:

- Em về đây!

Tôi bảo:

- Sao lại về?

Nàng đáp:

- Rất vui được gặp lại anh sau mười tháng xa cách.

Tôi chưa kịp nói gì thì nàng đã đi nhanh ra ngoài cửa. Khi tôi đuổi theo, nàng đã đi xa lắm rồi. Hôm ấy tôi thất thểu đi bộ về. Gọi điện cho nàng nhưng nàng đã tắt máy. Lên nhà nàng thì thấy khóa cửa. Đến tối, nàng gọi điện cho tôi. Tôi bắt máy, dù lòng đang cơn tức tối nhưng vẫn tỏ ra hết sức nhẹ nhàng:

- Em à!

Nàng đáp:

- Anh đừng trả lời điện thoại với em như vậy! Bây giờ chúng mình đã chia tay rồi. Anh mà trả lời như vậy lỡ bạn gái anh nghe thấy, cô ta sẽ rất tổn thương đấy!

Đến lúc đó thì tôi không còn giữ nổi bình tĩnh nữa. Tôi nói như quát:

- Em thôi ngay cái trò ấy đi! Anh bắt đầu bực rồi đấy!

Nàng im lặng. Một hồi lâu, nàng mới đáp:

- Em vẫn muốn thử cảm giác sống một cuộc sống không có anh ở bên!

Lúc đó, tôi bực đến không chịu nổi nữa rồi, bèn đáp:

- Tùy em!

Rồi dập máy. Từ sau cú dập máy đó, mười tháng sau tôi không còn thấy nàng nữa.

Phép thử giết chết tình yêu

***

Nàng vẫn đang cúi đầu. Sự im lặng bao trùm lên tất cả. Hồi lâu, khi cốc cà phê đã sánh một màu nâu, nàng ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt tôi, nàng hỏi:

- Anh! Mười tháng qua anh đã nghĩ về em như thế nào?

Mười tháng qua tôi đã nghĩ về nàng thế nào ư? Tôi chỉ biết lúc này đây tôi đang chìm trong những ký ức. Nguyên một vườn ký ức. Những nỗi nhớ đến quay quắt lòng khi nghĩ về nàng trong suốt mười tháng qua. Dù rằng chỉ sau buổi chiều thử nghiệm với cuộc chia tay, chỉ bốn tháng sau tôi đã tìm thấy một tình yêu khác.

Để đoạn tuyệt với một tình yêu, thường thì người trẻ chúng tôi hay chọn cách chép đè lên nó bằng một tình yêu khác. Tôi đã rất lộn ruột khi nghĩ về sự đỏng đảnh và bất thường ở nàng. Tôi cũng đã từng giận điên lên mỗi khi nghĩ về buổi chiều đó và sự biến mất của nàng. Nhưng dường như cơn giận của tôi sau đó đã giảm dần rồi mất hẳn. Thay vào đó là những câu hỏi: Tại sao nàng làm vậy với tôi? Liệu có phải nàng đã hết yêu tôi và chọn cách chia tay giả mà thành thật? Hay nàng chỉ coi tình yêu như một trò chơi và chia tay là kết quả của một phần trò chơi đó? Tôi thật không biết.

Hai tháng sau, tôi tự kết liễu tình yêu với nàng để bắt đầu một tình yêu mới với một cô gái khác. Tôi không muốn phí hoài thời gian cho một tình yêu đột ngột biến mất như vậy. Dù rằng chưa khi nào lòng tôi hết yêu nàng.

- Anh biết rằng trả lời thế này thật không công bằng nhưng quả thật mười tháng qua, chưa lúc nào anh ngừng nhớ em cả. – Tôi đáp.

Đó là sự thật. Một sự thật rất thiếu công bằng không chỉ với nàng mà là cả với cô gái đang là đương kim bạn gái của tôi. Nàng im lặng hồi lâu rồi đáp:

- Cảm ơn anh! Biết vậy là em cũng thấy an ủi phần nào rồi! Lỗi là tại em thôi! Lẽ ra em không nên dùng phép thử đó để kiểm chứng tình yêu của anh dành cho em. Không nên chút nào!

Tôi nhướn mày:

- Phép thử?

Nàng cười buồn:

- Vâng! Đó là một phép thử. Và em đã hoàn toàn sai.

Phép thử. Một phép thử. Buổi chiều của mười tháng trước, nàng đã muốn làm một phép thử cho tình yêu của chúng tôi. Đó là giả định chia tay để xem tình yêu này có đủ lớn để vượt qua mười tháng xa cách hay không? Nàng muốn thử xem tình yêu của tôi dành cho nàng là thế nào? Mười tháng không gặp nhau, liệu tôi còn chờ đợi nàng hay không? Và kết quả là chỉ sau bốn tháng, trái tim tôi đã thay đổi. Nàng vẫn bí mật theo dõi tôi từ xa. Nàng kể:

- Khi thấy anh hay đi cà phê cùng Lam, em đã biết em sắp mất anh rồi! Khi đó, em đã định xuất hiện để giữ anh lại cho mình nhưng em đã không làm vậy. Em tự tin cho rằng anh sẽ không thể nào yêu Lam. Anh chỉ yêu duy nhất có mình em mà thôi. Và nếu anh yêu Lam thì có nghĩa là tình yêu của anh dành cho em không đủ lớn. Em đã sai rồi phải không? Chẳng ai ngốc như em, đem trái tim mình ra thử lửa.

Tôi im lặng. Muốn nói với nàng vài lời mà cổ họng như bị đổ chì vậy. Tôi đã vội vã ngỏ lời với Lam dù lòng còn nhớ nàng, yêu nàng tha thiết. Nhưng cứ nghĩ đến việc nàng đã biến mất khiến cho tôi muốn ngay lập tức đem Lam khỏa lấp chỗ trống trong mình. Nhưng càng ở bên Lam, tôi càng hiểu khoảng trống của nàng chỉ có nàng mới là người lấp nổi. Không thể là Lam hay bất cứ một cô gái nào khác.

Nàng không hề nhấp môi một ngụm cà phê nào. Còn tôi đã uống hết sạch cốc trà dâu đá. Sau mười tháng, nàng trở lại vào lúc ba giờ sáng để hỏi tôi có còn yêu nàng không, nhưng thực sự nàng đã có câu trả lời khác. Và căn bản, nàng không hề muốn hỏi tôi câu hỏi ấy. Bởi đơn giản, trong tình yêu, mọi phép thử đều có thể làm cho tình yêu chết đi.