“Anh yêu em không?” - Đây là câu hỏi ngu xuẩn nhất thế gian, cũng là câu hỏi mà phụ nữ trên toàn thế giới thích tra hỏi nhất, đàn ông thường chê phụ nữ lãng nhách, thực ra phụ nữ cũng biết câu hỏi này là ngốc nghếch, nhưng họ vẫn muốn tìm đáp án hết lần này đến lần khác. Vì sao? Bởi vì mỗi người một suy nghĩ, bởi vì phụ nữ rất quan tâm, bởi vì họ không tìm thấy đủ cảm giác an toàn mà trái tim khác đem lại cho họ. Và khi họ hỏi thế, vấn đề không chỉ ở câu trả lời, mà đó là sự khẳng định:”em iu anh”
Mặc dù câu trả lời mà người đàn ông đưa ra phần lớn đều hư vô, nhưng họ cần khoảnh khắc an ủi đó.
Anh à, em luôn có được cảm giác an toàn khi ở bên anh… Nhưng những gì em cảm nhận được khi xa anh cứ giống như một chiếc bóng đèn chuẩn bị cháy vì hết tuổi thọ. Cứ nháy chớp liên hồi… Khi thì sáng, khi lại chập chờn, rồi đến một lúc nào đó sẽ lóe lên một cái chói lóa rồi tắt hẳn… Hạnh phúc của chiếc bóng đèn, cũng từ đấy mà kết thúc… Em cứ chông chênh đi bên đời anh, lặng lẽ và cam chịu… Em cũng chưa bao giờ, chưa bao giờ được nghe anh nói trọn vẹn câu nói: “Anh yêu em, rất nhiều…”
Lần đầu tiên anh ghé sát vào mặt em, em nghe rõ từng luồng hơi thở, ấm áp và…không biết sao em lại thở gấp như thế, cứ như tim thiếu oxi vậy. Rồi anh phớt nhẹ lên bờ môi. Cánh môi anh chỉ lướt qua thôi mà toàn thân em tê cứng. Bất động một lúc lâu, những mềm mại vẫn còn đọng lại, dần dần lan tỏa đến từng mạch máu.
Nụ hôn sẽ không bao giờ tuyệt vời nếu thiếu tình yêu. Tại sao có thể hôn mà không yêu. Nụ hôn đó chưa tuyệt vời, bởi em biết anh không hề yêu em. Nhưng, em lỡ yêu anh mất rồi.
“Ngốc này, theo ngốc thì với anh còn ai quan trọng hơn người đã cho anh tất cả chứ. Ngốc đã cho anh tất cả rồi mà. Người quan trọng với anh chẳng phải là ngốc hay sao? Đừng nghĩ lung tung nhé. Anh không cho ngốc nghĩ vậy đâu nà…”
Tạm biệt nhé. Bờ môi anh , em sẽ gìn giữ mãi trong tim”
Con người ta nói là chờ đợi. Tính điểm đầu, điểm cuối thì vẫn là chờ đợi. Không thể bắt một người đàn ông trót thốt ra một chữ đợi với người không hẹn ước, phải ngoan ngoãn ngồi im, từ chối mọi bóng hồng đi ngang qua cuộc đời anh ta. Huống chi trong lòng anh đã đầy hình bóng của một người. Những khi mùa đông giá buốt, cũng cần một bàn tay để nắm, một đôi môi để hôn và những ấm áp của thăng hoa thể xác để sưởi ấm.. Nhưng cái dịu dàng và ương ngạnh của cô công chúa kia vẫn còn trong trí não anh , vẫn không nơi nào có thể tìm thấy. Chỉ tính điểm đầu và điểm cuối, anh vẫn đang đợi chờ…
Anh nói anh không muốn nói trước điều gì cả, cứ ở bên nhau thôi, đến đâu thì đến… Và cuối cùng, em cũng chỉ là cái bóng của ai kia, những lúc bên em, cũng chỉ là khoảnh khắc an ủi khi tim anh đang rạng vỡ.
Người ta cứ cho rằng… Không bao giờ có cái gọi là tình yêu mãi mãi… Bởi chẳng ai biết trước được tương lai ra sao. Ngày hôm nay thế này, ngày mai chẳng biết bàn tay ấy có còn nắm chặt, nụ cười ấy còn vương vấn, trái tim ấy có còn đập cùng một nhịp với ta hay không… Nhưng thật sự, chẳng có gì là tuyệt đối cả… Giống như không ai tin về những điều mãi mãi, nhưng thực sự là chúng ta mãi mãi chỉ có một người cha, một người mẹ, giống như bầu trời mãi mãi chỉ có một mặt trời, một vầng trăng đấy thôi…

Em tin rằng, tình yêu cũng luôn có những khoảnh khắc tương đối như thế…
Vẫn luôn có những người yêu nhau và cùng nhau đi đến tận cuối con đường của hạnh phúc.
Vẫn có những người yêu nhau, dù không ở gần, nhưng trái tim thì luôn bên cạnh nhau.
Và vẫn có những người, yêu nhau, xa nhau rồi đấy, nhưng cứ để trái tim mình cô đơn như vậy đến cả cuộc đời…
Và anh này, giá kể như nếu anh còn không tin vào tình yêu mãi mãi, thì xin hãy cứ coi như trong mỗi khoảnh khắc của cuộc sống, mỗi giây mỗi phút được sinh ra và chết đi, anh yêu em trọn vẹn. Giống như việc thật khó để yêu ai đó suốt đời suốt kiếp, nhưng sẽ thật là dễ dàng nếu như yêu họ suốt đời suốt kiếp, từng ngày một. Phải không anh?
Có người nói:”Nếu yêu 2 người cùng 1 lúc hãy chọn người thứ 2. Vì nếu bạn thực sự yêu người thứ nhất ? Bạn đã không yêu thêm người thứ 2”. Em biết anh yêu nàng mãnh liệt lắm. Nhưng em không tin tình yêu anh dành cho em là con số 0 tròn trĩnh. Em đau. Nhưng em không khóc, và cũng không còn nước mắt để rơi. Kỉ niệm của chúng mình giờ là của riêng em, chỉ riêng em. Anh nhẫn tâm, anh ác đến mức để chen vào trong tim em, rồi lại vụt biến mất.
"Mưa rơi trên nỗi đau nào lòng chợt thấy nghẹn ngào vì bao khát khao.
Đợi chờ làm chi nỗi đau ai ngờ, tình yêu đôi ta như là mơ.
Bao yêu thương đã muộn màng vì mình quá vội vàng để lòng nát tan.
Vậy mà giờ sao nói không nên lời, lệ rơi trên đôi mắt em.
Từ trong con tim em cứ nhớ anh vô bờ, tình yêu ấy cũng đã khiến em mong chờ.
Góc phố vắng anh mình em bơ vơ, bao giấc mộng nay tan vỡ.
Thì thôi xem như chuyện mình chưa bắt đầu, để cho lòng này nhẹ vơi nỗi sầu.
Những cành hoa đã thôi úa màu, mà ta giữ lại cho nhau.
Em xin yêu anh trong cơn mơ, người hãy đến dù là giấc mơ.
Dẫu biết quá ngây thơ mà lòng vẫn nhớ.”
Bao yêu thương đã muộn màng vì mình quá vội vàng để lòng nát tan.
Từ trong con tim em cứ nhớ anh vô bờ, tình yêu ấy cũng đã khiến em mong chờ.
“Thành thật mà nói, thủy chung không có nghĩa là đời đời kiếp kiếp chỉ yêu một người, không bao giờ thay đổi. Mà là chỉ yêu một người trong một thời điểm. Mãi mãi trong khoảnh khắc đó, chỉ có duy nhất một người…”.






