Monday, 2 June 2014

Đó, chưa bao giờ là cơ hội của tôi.


Ngày đó,

Khi tôi còn là một thằng nhóc nhà quê không tốt nghiệp nổi cấp 3, chân ướt chân ráo lên thành phố đi làm thuê, thì em đã học đại học ra trường - là một nhân viên văn phòng tự tin và xinh đẹp.

Lần đầu tiên.

Tôi đi bộ dưới vỉa hè và mặc cho mùi hoa sữa nồng nặc xộc thẳng vào khứu giác, như thể cái cuộc đời tàn độc này đang dùng những thứ tốt đẹp nhất đâm vào tôi. Đâm vào cái sự tự ti của một thằng con hoang không có cha mẹ và cũng không biết thứ gì về một nơi mang tên THÀNH PHỐ! Mọi thứ dường như quá xa xôi và lạ lẫm..

Nhìn cái bóng dáng lẻ loi, cô độc của chính mình in dấu trên mặt đường, bất giác tôi thương hại chính tôi, thương hại cuộc đời sinh ra đã nhuốm màu đen của những vũng bùn, những con sông đen ngòm toàn rác rưởi. Một địa danh mà người như em chắc chẳng mấy khi nghe hay biết tới. "Xóm Nghèo" là nơi tôi sinh ra và lớn lên, nơi những đứa trẻ xuất thân như tôi lớn khôn 1 chút sẽ bơi ra xã hội bán vé số, đánh giày, thậm chí là trộm cướp...

Cái nghèo sinh cái hèn, nhưng cái hèn không có quyền ăn sâu vào nhân cách tôi, chính vì lẽ đó tôi đã trốn chạy khỏi cái nơi đã nuôi dưỡng mình suốt quãng đời non trẻ.

Vừa đi vừa suy nghĩ miên man, tôi không biết rằng trời đã buông như giọt mưa đỏng đảnh từ khi nào. Tôi cứ mặc kệ, để cho mưa rửa trôi những dơ bẩn, những bụi bặm, những buồn khổ trên tôi.

"cậu dùng nó đi"

Trước mặt tôi là một cô gái không quá xinh đẹp, không quá sắc sảo, nhưng nó có một nét gì đó rất cá tính. Em mặc áo sơ mi trắng, quần jeans, đi giày vải và tóc ngắn cắt theo phong cách tomboy. Em xắn tay áo tới khuỷu, tay  phải đeo một chiếc đồng hồ da màu đen, còn tay trái đeo 1 chiếc lắc bằng bạc...Tôi đứng trơ ra nhìn em, nhìn chiếc tay và nhìn cái ô em đang chìa ra cách chân tôi 2 bước.

"cám ơn" tôi lách người đi vượt qua em - đó là lần đầu tiên tôi với em gặp gỡ.

Mưa vẫn cứ rơi, tôi vẫn cứ đi, còn em thì... tôi không quay đầu nhìn lại!

.

2 tháng sau!

"Các bạn dùng gì?!"

"cho 2 đen, với 2 nâu đá nhé bạn"

Tôi vừa đưa tay nhận lại menu. vừa kịp nhận ra mái tóc ngắn màu nâu quen thuộc... thấy trong lòng có một chút gì đó hơi hụt hẫng, hình như em không nhận ra tôi!

Lần thứ 3.

Xe bus vào giờ tan tầm chật cứng những người, tôi nhanh chân chen vào một góc nằm cạnh của sổ để khỏi phải chết nực trong một đống người giữa cái tiết trời không lấy gì là mát mẻ này. Đưa mắt nhìn quanh quất một vòng, cái tên số mệnh lại một lần nữa đưa em tới gần tôi. Vẫn là sơ mi trắng, quần jeans, giầy vải, tay em cầm điện thoại nhắn tin với ai đó còn tai thì cắm headfone nghe nhạc. - Hình như em đã có người yêu!

Lần thứ 4.

Quán cà phê tôi làm thêm hôm nay đột nhiên vắng khách, em ngồi ở một bàn cạnh cửa sổ, vẫn là headfone và tay thì vẫn không quên gõ những nhịp đều đặn lên từng con chữ. Lâu lâu em còn cười một mình, người ở bên kia điện thoại chắc hẳn là một người rất quan trọng với em. Tôi quay lưng đi tự vỗ về mình.

Lần thứ 5.

Hôm nay tôi thấy em buồn, lâu lâu em liếc nhìn điện thoại như thể đang chờ một dòng tin nhắn từ ai đó. Bên ngoài trời vẫn mưa, mắt em cũng nhìn xa xăm theo hướng nhìn vô định. Những cơn gió luôn hướng về bầu trời, tôi thở dài nhìn em như nhìn chính mình trong gương vậy.

Lần thứ 6.

Tôi đem tới bàn em 1 ly B52 thay vì một ly cà phê sữa đá như mọi ngày em vẫn gọi. Cái ánh nhìn lạnh lùng từ em đáp tới tôi - "Cậu có đưa nhầm không thế?" em hỏi khi đã kịp đưa mắt ra khoảng trời bên ngoài cửa sổ.

"Không, không...thấy... cậu buồn buồn nên..." tôi gãi đầu trả lời ấp úng.

- "Cậu trả tiền nó nhé" - lần đầu tiên tôi thấy em cười

Lần thứ 7.

"Như mọi khi chứ?!

- "tối nay mấy giờ cậu tan ca"

Tôi không trả lời cũng không nhúc nhích, mỗi lần ở cạnh em là máu của tôi nó bị bệnh chảy lên não siêu chậm hay sao ấy.

- "biết uống rượu không?"

Tôi gật đầu

- "ok, 9h tối nay, tớ chờ cậu ở ngoài cổng để xe" - chưa chờ sự đồng ý của tôi em đã quay lưng đi ra khỏi cửa...

Tôi đứng đó, hoài nghi...

9h tối!

Tôi đi ra thì thấy em ngồi trên chiếc xe màu trắng sang trọng, hôm nay em mặc quần sooc ngắn màu đen áo droptop màu đen nổi lên trên làn da trắng trông em cực kỳ xinh đẹp dưới ánh đèn vàng...nó làm Tôi tự ti. - hóa ra em là con nhà giàu!

"Cậu biết đi xe thì cầm lái đi"

Tôi cười gượng lắc đầu, tôi chỉ biết đi xe đạp, xe xích lô, xe ba gác, chứ có biết gì tới xe máy, tới cái xe em ngồi tên nó gì tôi còn không biết tới nữa là...cưỡi và điều khiển nó!

Em cười "Tớ tên hằng, 26t, còn cậu?"

"Tớ tên duy, hai mươi...bảy tuổi!

"Ồ, thế hơn tớ một tuổi rồi, xưng hô cậu tớ cho thoải mái nhé" - tôi cúi gằm, thực ra tôi thua em 1 tuổi!



 Tối hôm đó tôi với em đi ăn nhắng nướng. Em kể cho tôi nghe về gia đình, bạn bè, công việc, và không quên nhắc tôi em đã có bạn trai - Cậu ấy là một du học sinh, hiện đang theo học thạc sĩ kinh tế ở bên hoa kỳ! - Em đẹp, là con một trong một gia đình bố là giám đốc kinh doanh của một công ty liên doanh với nước ngoài, mẹ là giáo viên.

Tôi là một thằng mồ côi, sinh ra và lớn lên ở khu ổ chuột, ăn không đủ bữa, học không đủ chữ... nghề nghiệp thì...

Tôi tự cười chính mình, và buổi tối hôm đó sau khi chia tay em tôi đã quyết định xin nghỉ việc ở quán cà phê.

Tôi không muốn tự ném mình vào một mối quan hệ không có kết quả, cuộc đời tôi đã đủ khốn khổ rồi...