Monday, 2 June 2014

Đều là kẻ ngốc.

   

                                                                           Trong tình yêu, chúng ta đều là những kẻ ngốc.



  Học hết 10c6.

  Lên lớp 11b6.

  Học hết 11b6.

  Lên lớp 12a6.

  12a6 còn 1 tháng ngắn ngủi.



- Ôi, mày chắn hộ tao cái. Tao cứ quay ra là bắt gặp ánh mắt hắn nhìn tao chằm chằm. – Tôi bối rối bảo con bạn thân. Mỗi lần như vậy, tôi đều vờ như không để ý tới cậu ta. Cậu ta chính là Duy Anh. Cậu bạn ngồi khác dãy nhưng cùng bàn hai với chúng tôi. Ánh mắt dịu dàng đó đã rong ruổi theo tôi riết 3 năm học. Gần 3 năm học. Và điều đó luôn khiến tôi cảm thấy sợ hãi, khó chịu và bối rối. Rằng như tôi là một kẻ tội phạm đánh cắp trái tim của cậu ta. Nhưng thật sự hay sự thật là tôi không hề thích cậu ta. Một chút, chỉ một chút thôi cũng không hề có cảm giác gì. Sự áy láy và thương hại cậu ta luôn đeo bám tôi nặng nề như việc phải vác vào người một cục nợ hay cục đá to tảng. Bạn cũng biết rồi đấy, cục nợ hay cục đá to đùng luôn đeo bám bên ta thì thật chẳng thoải mái gì. Tôi sẽ không bao giờ được thanh thản nếu cứ vô tình chạm ánh mắt của cậu ta. Mặc dù cậu ta khá bảnh bao, thư sinh lại còn hát hay và học giỏi. Nhưng tôi đã bảo rồi mà, chuyện tình cảm không thể ép buộc được. nhất là với một người như tôi. Một cô gái hiền lành, tốt bụng nhưng vô cùng nhút nhát. Phải, tôi rất nhút nhát. Thế nên, không thể có chuyện tôi dám bắt chuyện và nói chuyện với cậu ta dù chỉ một lần ít ỏi. Chỉ có thể là cậu ta chủ động hoặc không. Tôi sợ cậu ta như sợ cọp. Tất nhiên, cậu ta không ăn thịt tôi. Nhưng ánh mắt đắm đuối và những cử chỉ dịu dàng quan tâm khác có thể khiến tôi đau tim đến nghẹt thở. 



- Hắn vẫn còn nhìn mày kìa. Khổ thật. – Mai Anh nhìn tôi ngán ngẩm.

- Trời ơi, tao cũng đến chết mất.- Giọng tôi ỉu xìu.

- Ừ. Mày chết đi cho rộng đất. Haha. – Nó nhún vai, gật gật. Mặt làm bộ dễ thương phát gớm.

- AAA. Mai Anh, mày là bạn thân thế đấy. 

Tôi bắc loa nổ xịt hằm hằm, hừ hừ con bạn.

-Bộ, nhìn tao buồn cười lắm hả. – Hừm, mà con bạn cứ cười toe toét, giòn như lạc rang, chang chang như hạt nắng. Thế thôi, nhìn nó tôi cũng sặc sụa. Hai đứa khùng rang một trận cười giòn giã làm náo loạn cả bầy bồ câu xung quanh. 



Mai Anh là thế đấy. Tính nó hay đùa, lờn nhờn và suy nghĩ đơn giản. Lờn nhờn một cách dễ chịu và suy nghĩ đơn giản là điều bất khả thi. Ngồi cạnh nó giống như việc ngồi cạnh một cái ti vi luôn luôn và chỉ luôn luôn phát sóng chương trình cười nghiêng ngả. Mai Anh rất nhăn nhở, cái điệu cười nhăn nhở của nó khiến người ta phát khùng vì cười. Nó chẳng bao giờ mếu mó xẹo xọ hay buồn xo gì sất trong hầu hết mọi trường hợp. Mai Anh sắt đá mà. Ý tôi như bạn tự hiểu ấy, không phải là lạnh lùng sắt đá đâu. Tôi nghĩ trộm chắc nó sinh ra để làm cho nhân loại hạnh phúc. Và tôi cực kì hạnh phúc khi ngồi cạnh nó. Số tôi thật đỏ chót như son. Mai Anh là cô bạn thân nhất đấy. Thật tuyệt. Còn Duy Anh…. Nhắc tới Duy Anh, mặt tôi chảy dài như thế này nài  >>>>(((( L. Duy Anh đáng ghét, sao cậu ta lại thích tôi cơ chứ. Tại sao lại là tôi. Tại sao lại cứ phải là tôi cơ chứ. Mai Anh dễ thương. Sao cậu ta lại không thích Mai Anh nhỉ. Họ sẽ ráp thành một cặp song Anh tuyệt cú mèo. Và ánh mắt đó, chỉ dành cho Mai Anh mà thôi. Nhưng mà, vẫn câu nói chuyện tình cảm không thể ép buộc được. Dù sao, tôi thấy Mai Anh rất có thiện cảm với cậu ta. Tôi nhận thấy qua giọng nói thật dịu dàng khi nhắc tới cậu ta. Tôi có đánh hơi được linh cảm gì đó. Dù sao, cái linh cảm gí đó không hẳn, không rõ và cũng không hoàn toàn nữa chỉ hơi hơi chuếch choáng giữa nó đối với cậu ta.



 Mai Anh, Duy Anh và tôi. Với vị trí chỗ ngồ 3 năm. Riết, rong ruổi gần 3 năm vẫn ổn định như cũ. Cậu ta vẫn nhìn trộm tôi, vẫn quan tâm và hay bắt chuyện với tôi. Cậu ta còn lặng lẽ mua đồ ăn gửi Mai Anh đưa tôi. Tôi ngại, toàn nó ăn hết. Cậu ta cũng ngấm ngầm theo dõi tôi trên facebook, thi thoảng inpox chém gió nữa. Hề gì, tôi không thèm để ý. Không phải vì tôi kiêu sang chảnh sang đỏng đảnh. Như tôi đã bảo với bạn ý vì dù sao tôi cũng rất nhút nhát và chuyện tình cảm không thể ép buộc được. Cũng riết gần 3 năm ấy, Mai Anh luôn luôn lắng nghe tôi phàn nàn, chút bỏ tâm tình đến ngán ngẩm, quen thuộc. Bất kể chuyện gì dù nhỏ xíu xiu dù to đùng đùng tôi cũng kể với nó mà chẳng giấu giếm gì. Mỗi lần như vậy, tôi cảm thấy rất thoải mái như vừa quẳng một đống rác cứng đầu vào xọt rác. Nhẹ sọp cả người Thế là xong. Như tôi, cảm giác của nó khi ấy, nó có vẻ thương hại cậu ta khi tôi phũ phàng, tàn nhẫn gạt phắt tình cảm ấy. Kiểu như phủi một phát, chiếc áo bám bụi đã sạch bong. Thương cậu ta lắm nhưng tôi không thể. Cậu ta thật ngốc. Đồ ngốc nghếch nhất trên đời. L.


- Ê, mày ăn táo không. Hàng về này. – Mai Anh dứ dứ quả táo trước mặt tôi.

- Táo. Tuyệt cú mèo. Nhưng thôi. Mày ăn hộ tao đi. – Giọng tôi nghẹn ngào.

- Thôi đi bà nội, giả nai thế. Sở thích táo đỏ, nghiện táo đỏ, cuồng táo đỏ mà không ăn là sao. Mày ngại hắn thế cơ. Mọi lần mày không ăn, hắn buồn xịu ghê lắm. Lần này, hắn rò la tao mãi mới móc được thông tin này đấy. Biết mày thích ăn táo, hắn gửi tao mấy quả này. Khổ thân hắn. – Nó xa xả vào mặt tôi như máy bơm nước công suất lớn. Rõ ràng giọng nó đang bực bội. Mà nó có bao giờ như thế đâu nhất là cái chuyện con con này. Nhưng đúng là tôi cuồng ăn táo thật.

- Kệ hắn. Tao không thích ăn quà của hắn mang.

- Có người ước được như mày còn không được đấy. Có lộc thì tự hưởng đi. –Mai Anh hậm hực.

- Có người ước là ai vậy. Có mà  đứa dở hơi mới thích hắn.

- Ừ, mày nói đúng. Có chăng thì là đứa dở hơi. Thế bây giờ sao, tao đút hay tự ăn.

- Tao tự ăn được rồi, khỏi cần bày đặt thưa bà nội. – Nhìn Mai Anh dỗi như con nít. Nhìn quả táo mơn mởn phát thèm. Tôi đầu hàng. Tuyệt. ngon hết sảy.



Tôi và nó cùng nhai ngộm ngạm quả táo ra vẻ ngon lắm. Tí tí nó lại dứ quả táo vào mồm tôi ăn, rồi tôi giả bộ dứ lại. Hai đứa cứ chí chóe chị chọe nhau đến phát mệt. Bỗng, nó phát ngôn ra một câu, rất ư là khó hiểu.



- Chi này. Giả dụ mày vào cương vị của Duy Anh mày sẽ làm như thế nào?

- Nghĩa là sao cơ? Không hiểu ý mày lắm.

- Nếu mày là hắn thích người ta đến 3 năm liền để đợi một phép màu mỏng manh. Mày sẽ làm gì.

- Tao không biết. Chắc chắn tao không bao giờ đặt mình trong hoàn cảnh chớ trêu ấy đâu. Sao bỗng nhiên mày hỏi kì vậy.

- Tò mò linh tinh thôi. Hi. – Nó cười ngượng ngạo.

- Ừ, tao cũng thấy có lỗi với hắn lắm nhưng tao không thể. Mày hiểu không. Những người yêu như vậy đều là kẻ ngốc. haizzz.

- Ừ, toàn là kẻ ngốc. – Mai Anh thở dài thườn thượt.

 Sao bữa nay tâm trạng nó dữ dằn vậy. Ý, tôi cũng chẳng hiểu nổi nữa. Nó có vẻ nhạy cảm. Haizzz. Trong tình yêu chúng ta đều là những tay sai, nô lệ và kẻ ngốc. Trách sao được, trái tim. Người ta yêu bằng trái tim chứ đâu có yêu bằng mắt. Mà có thể liếc chỗ này, ngó chỗ kia. Hay có thể so sánh và cũng dễ thay đổi. Thật đau đầu và rắc rối.


  Cô giáo vật lí của chúng tôi rất xì tin. Bằng chứng là tiết học cuối năm của cô luôn là tiết giải trí ca nhạc theo yêu cầu để hạ hỏa tinh thần sau đống ngày thi mệt nhằn, vật vã. Không hẳn là bản chất nhút nhát nhưng cái việc đứng trước bàn dân thiên hạ mà thể hiện một bài hát thì quả là một việc không dễ dàng. Thế nên, khi Duy Anh bị chỉ định đứng lên, tôi đã dám chắc sẽ có việc chẳng lành ập đến. Khán giả ồ lên quá khích vì cậu ta vốn hát hay mà. Giọng hát của cậu ta có thể đốn tim bao nhiêu kẻ điêu đứng.

 - Duy Anh, em hãy mạnh dạn lên. Em muốn tặng các bạn bài gì. – Cô giáo cổ động.

- Dạ. em xin hát bài “ người tôi yêu” phiên bản của Duy Anh ạ. Em muốn tặng bài hát này cho một người bạn đặc biệt.

Cả lớp vỗ tay đồm độp kèm theo dăm ba tiếng xì xèo nơm nớp. Tôi vờ như không có chuyện gì xảy ra hòa vào đám đông nhộn nhịp. Cho đến khi tiếng hát trong trẻo của cậu ta cất lên thì tôi thấy mình bắt đầu không ổn. Không ổn. Tí nào. 



 “ Bao năm trôi qua chỉ thêm buốt giá con tim nhớ hoài dù là trong giấc mơ. Bao năm qua đi dường như chẳng thế yêu ai, vẫn yêu em nên chẳng yêu được ai. Người tôi yêu thường tỉnh giấc lúc trưa hay ban chiều…”



  Phải chăng, cậu ta đang cố tình ám chỉ tôi. Như thế, cậu ta đang trách tôi không bằng ý. Từng lời hát rõ mồn một nghe vang và trong xa. Văng vẳng. Cậu ta nhất thiết phải làm như vậy sao. Chẳng lẽ, cứ phải như vậy sao. Tôi nhút nhát mà. Tôi rất bối rối. Tim đập thình thịch. Cảm giác như mọi thứ đều chao đảo. Tôi ghét những ánh mắt soi mói đang chĩa chằm chằm vào mình. Tất nhiên, bọn nó thừa hiểu người bạn đặc biệt ấy là tôi. Những 3 năm liền, cậu ta vẫn thích tôi cơ mà. Sao bọn nó lại không biết được cơ chứ. Tôi không cần nổi tiếng và vướng víu cái vụ sicandal hiểm hóc này. Tôi chỉ muốn gào lên thật to rằng cho tôi xin hai chữ bình yên. Tất nhiên là tôi không dám gào. Mặt tôi bắt đầu đỏ phừng phực như trái gấc. Nhìn ngu ngu. Cả lớp bao nhiêu con mắt chĩa về tôi. L

- Kìa, Chi kìa.

- Sướng nhá. Duy Anh hát tặng nhá.

- Cô ơi, bạn Chi là bạn gái của Duy Anh đấy.

Trời. Đúng là cái bọn chim lợn. Sao lại lôi tôi vào chứ. Biết ngay mà. Tôi vờ vờ như không liên can gì đến mình. Vờ vờ không quan tâm.

- Mày có ổn không thế. - Mai Anh vỗ vai tôi.

- Sao lại không ổn chứ. Hắn hát cũng hay nhỉ.  – Tôi cố tỏ ra vui vẻ. Giấu nhẹm đi cảm giác bất ổn vây quanh.

- Ừ. Hắn hát bằng tâm trạng mà chả hay. – nó thở dài.

- Hả ?

- Thôi đi mày, không phải giả vờ. Hắn thích mày thế cơ mà.

- Thôi không nói chuyện này nữa. Ngồi nghe đi. –Tôi lảng tránh để khỏi phải bị tra tấn tâm trạng thế này.

  Mặt Mai Anh chảy dài. Đột nhiên co rúm lại biểu cảm một cách khó hiểu. Tôi không biết nó đang nghĩ gì mà không khéo lại cỏ vẻ nghiêm trọng hơn cả tôi. Ánh mắt nó u sầu như  tố cáo điều gì đó bí mật muốn giấu tôi. Tôi không đủ tinh tế để có thể nhìn nhận ra cả. Nhưng rõ ràng có điều gì đó không ổn. Đại loại là vậy.



 Xém tí nữa mà cậu ta không gào bài hát vớ vẩn xong thì tôi sẽ chạy ào ra ngoài vì xấu hổ mất. Ngại chết đi được đấy. Và bực nữa chứ đâu có đùa. Đã thế, tôi chẳng thèm nhìn mặt cậu ta nữa và không bao giờ bắt chuyện lại cậu ta luôn. Cái tội dám xâm phạm quyền bình yên của tôi. Một hành vi khiêu khích đáng quan ngại và cực kì nguy hiểm. haizz.  Sau cái tiết học ám ảnh này, tôi thấy đời buồn quá. Cả Mai Anh con bạn chí cốt hay tươi cười nhỉ nhảnh là vậy cũng trở lên ỉu xỉu, ủ rũ nữa. Kẻ nào đã tẩy não nó không biết. Nó không có gấu hay mảnh tình nào vắt vai nào. Chẳng nhẽ là nó đang đơn phương ngược lối với ai chắc. Mặc dù tan học, khi mọi người về hết. Nó vẫn cứ bần thần như người hết hồn bước lầm lì trên hành lang. Tôi hỏi gì nó cũng không nói, chỉ đáp gỏn gọn hai chữ ừm- không.



- Mai Anhhh.

- Ừm.

- Đi nhanh lên.

- Ừm.

- Mai Anh, mày sao thế.

- Không.

- Có chuyện gì à.

- Ừm.

- Chuyện gì?

- Không.

- Sao mặt buồn dữ vậy. Mày khóc à.

Mai Anh nhìn tôi, hình như đôi mắt rơm rớm nước của nó đã vỡ òa. Cơn sụt sịt biến thành thút thít. Tôi chẳng hiểu cái mô tơ gì nữa. Tôi ôm choàng này nó mà vỗ vai.

- Thôi nào, đừng khóc nữa có chuyện gì thì kể cho tao nghe.

- Tao là một đứa bạn tệ, mày ạ. – Nó vừa nói vừa nức nở.

- Hâm. Mày là đứa bạn tốt nhất của tao. Thế có chuyện gì hả.

- Ừm. Tao sẽ kể cho mày. Cũng đến lúc rồi, tao không muốn giấu giếm nữa. Tao không thể chịu đựng nổi nữa rồi.

- Ừm.

- Tao thích Duy Anh 3 năm rồi. Như từng ấy năm hắn thích mày. Mày có biết là tao khổ sở lắm không. Hắn có hiểu cảm xúc của tao khi hỏi han về mày không. Tao biết mình là một đứa ngốc nghếch. Nhưng tại sao lại là tao. Tại sao lại cứ phải là tao. – Sắc mặt nó bất ổn càng trở lên bất ổn. Chính thức là tôi sốc toàn tập. Tôi vẫn chưa tin vào tai mình. Mọi thứ đột ngột khiến tôi không thể ngờ.

- Thế sao mày không nói sớm cho tao biết. Để bây giờ mày mới nói.

- Chuyện tình cảm mày tưởng dễ nói lắm sao nhất là trong hoàn cảnh của chúng mày. Nói ra thì giải quyết được gì. Mày biết là tao với hắn sẽ không thể thành cái gì mà.

- Ít ra, tao có thể chia sẻ cùng mày. Mày ngốc lắm, sao lại cố gắng chịu đựng một mình. Bây giờ mày ổn không?

Nó gật đầu.

- Ừm, nhẹ nhõm hơn.



  Cơn gió dịu dàng đã dần hong khô những giọt nước mặn của nó. Làm dịu đi khuôn mắt xuôi xị và bộ dạng khổ sở ấy. Chắc nó đã phải khổ sở rất nhiều. Một cơn cảm nắng  nặng dai dẳng. Lần đầu tiên tôi thấy nó như vậy. Tôi cảm thấy có lỗi với nó và cậu ta nhiều hơn. Nó là một kẻ ngốc. Lại là một kẻ ngốc nữa.



  Ngoài kia, mùa hè vẫn dịu dàng, nắng vẫn dịu dàng. Chỉ có nỗi buồn to đùng và cứng đầu chán ngắt. Nhưng dù nỗi buồn to đùng hay cứng đầu thì nó cũng sẽ nhanh tan thôi, nhanh tan thôi. Như là việc ăn một đống kem nào đó tuyệt cú mèo trong những ngày hè nóng hực. Chóng vánh. Nhẹ nhàng. Tỉnh táo. Thế là xong.



  Vậy thì ra đây mới là sự thật. Bí mật mà nó đã cất giữ suốt 3 năm. Thì ra những biểu hiện kì lạ đều xuất phát từ nguyên do này. Tôi là một đứa bạn tệ. Tôi đã không hiểu nó. Tại sao tôi lại không thể phát hiện ra cơ chứ. Liệu khi đó tôi biết sớm, tôi có thể thu vén cho thứ tình cảm này. Ít gì, tôi cũng sẽ không lỡ làm nó tủi thân, làm nó chạnh lòng, làm nó hụt hẫng khi nghe tôi xa xả một đống những quan tâm của cậu ta. Mai Anh thật ngốc. Phải, trong tình yêu chúng ta luôn là những kẻ ngốc. Con bạn nhí nhảnh ngày nào, không bao giờ biết méo mó xẹo xọ hay buồn xo ngày nào thì ra ẩn rất nhiều tâm sự. Chỉ là nó giấu đi mà thôi. Giá như tôi có thể hiểu điều này sớm. Giá như.  Nhưng  người mà cậu ta thích chẳng phải là Mai Anh. Nhưng tôi vẫn rất muốn chúng nó sẽ ráp thành một cặp. Nếu vậy thì chúng nó cũng sẽ rất đẹp đôi. Tôi thật sự rất muốn điều đó xảy ra. Nhưng sự thật phũ phàng, như trước đó vẫn câu nói tình cảm là thứ không thể ép buộc được. Và đúng là tình yêu đâu phải ai cũng may mắn tìm được nhau. Như tôi. Như Mai Anh. Như cậu ta. Và dù thế nào chúng tôi cũng là những đứa bạn thân. Những ngày cấp 3 rồi cũng sẽ trôi đi chóng vánh. Để rồi, chúng tôi sẽ không bao giờ quên những kỉ niệm đáng nhớ này. Mai Anh, Duy Anh tao sẽ nhớ mãi chúng mày. Chúng mày phải là những người hạnh phúc nhất. Luôn luôn. 



                                                                                                                                                                                    Xuxu. 

              Đều là kẻ ngốc. L L L

                                                                           Trong tình yêu, chúng ta đều là những kẻ ngốc.



  Học hết 10c6.

  Lên lớp 11b6.

  Học hết 11b6.

  Lên lớp 12a6.

  12a6 còn 1 tháng ngắn ngủi.



- Ôi, mày chắn hộ tao cái. Tao cứ quay ra là bắt gặp ánh mắt hắn nhìn tao chằm chằm. – Tôi bối rối bảo con bạn thân. Mỗi lần như vậy, tôi đều vờ như không để ý tới cậu ta. Cậu ta chính là Duy Anh. Cậu bạn ngồi khác dãy nhưng cùng bàn hai với chúng tôi. Ánh mắt dịu dàng đó đã rong ruổi theo tôi riết 3 năm học. Gần 3 năm học. Và điều đó luôn khiến tôi cảm thấy sợ hãi, khó chịu và bối rối. Rằng như tôi là một kẻ tội phạm đánh cắp trái tim của cậu ta. Nhưng thật sự hay sự thật là tôi không hề thích cậu ta. Một chút, chỉ một chút thôi cũng không hề có cảm giác gì. Sự áy láy và thương hại cậu ta luôn đeo bám tôi nặng nề như việc phải vác vào người một cục nợ hay cục đá to tảng. Bạn cũng biết rồi đấy, cục nợ hay cục đá to đùng luôn đeo bám bên ta thì thật chẳng thoải mái gì. Tôi sẽ không bao giờ được thanh thản nếu cứ vô tình chạm ánh mắt của cậu ta. Mặc dù cậu ta khá bảnh bao, thư sinh lại còn hát hay và học giỏi. Nhưng tôi đã bảo rồi mà, chuyện tình cảm không thể ép buộc được. nhất là với một người như tôi. Một cô gái hiền lành, tốt bụng nhưng vô cùng nhút nhát. Phải, tôi rất nhút nhát. Thế nên, không thể có chuyện tôi dám bắt chuyện và nói chuyện với cậu ta dù chỉ một lần ít ỏi. Chỉ có thể là cậu ta chủ động hoặc không. Tôi sợ cậu ta như sợ cọp. Tất nhiên, cậu ta không ăn thịt tôi. Nhưng ánh mắt đắm đuối và những cử chỉ dịu dàng quan tâm khác có thể khiến tôi đau tim đến nghẹt thở. L

- Hắn vẫn còn nhìn mày kìa. Khổ thật. – Mai Anh nhìn tôi ngán ngẩm.

- Trời ơi, tao cũng đến chết mất.- Giọng tôi ỉu xìu.

- Ừ. Mày chết đi cho rộng đất. Haha. – Nó nhún vai, gật gật. Mặt làm bộ dễ thương phát gớm.

- AAA. Mai Anh, mày là bạn thân thế đấy. L

Tôi bắc loa nổ xịt hằm hằm, hừ hừ con bạn.

-Bộ, nhìn tao buồn cười lắm hả. – Hừm, mà con bạn cứ cười toe toét, giòn như lạc rang, chang chang như hạt nắng. Thế thôi, nhìn nó tôi cũng sặc sụa. Hai đứa khùng rang một trận cười giòn giã làm náo loạn cả bầy bồ câu xung quanh. J

Mai Anh là thế đấy. Tính nó hay đùa, lờn nhờn và suy nghĩ đơn giản. Lờn nhờn một cách dễ chịu và suy nghĩ đơn giản là điều bất khả thi. Ngồi cạnh nó giống như việc ngồi cạnh một cái ti vi luôn luôn và chỉ luôn luôn phát sóng chương trình cười nghiêng ngả. Mai Anh rất nhăn nhở, cái điệu cười nhăn nhở của nó khiến người ta phát khùng vì cười. Nó chẳng bao giờ mếu mó xẹo xọ hay buồn xo gì sất trong hầu hết mọi trường hợp. Mai Anh sắt đá mà. Ý tôi như bạn tự hiểu ấy, không phải là lạnh lùng sắt đá đâu. Tôi nghĩ trộm chắc nó sinh ra để làm cho nhân loại hạnh phúc. Và tôi cực kì hạnh phúc khi ngồi cạnh nó. Số tôi thật đỏ chót như son. Mai Anh là cô bạn thân nhất đấy. Thật tuyệt. Còn Duy Anh…. Nhắc tới Duy Anh, mặt tôi chảy dài như thế này nài  >>>>(((( L. Duy Anh đáng ghét, sao cậu ta lại thích tôi cơ chứ. Tại sao lại là tôi. Tại sao lại cứ phải là tôi cơ chứ. Mai Anh dễ thương. Sao cậu ta lại không thích Mai Anh nhỉ. Họ sẽ ráp thành một cặp song Anh tuyệt cú mèo. Và ánh mắt đó, chỉ dành cho Mai Anh mà thôi. Nhưng mà, vẫn câu nói chuyện tình cảm không thể ép buộc được. Dù sao, tôi thấy Mai Anh rất có thiện cảm với cậu ta. Tôi nhận thấy qua giọng nói thật dịu dàng khi nhắc tới cậu ta. Tôi có đánh hơi được linh cảm gì đó. Dù sao, cái linh cảm gí đó không hẳn, không rõ và cũng không hoàn toàn nữa chỉ hơi hơi chuếch choáng giữa nó đối với cậu ta.

 Mai Anh, Duy Anh và tôi. Với vị trí chỗ ngồ 3 năm. Riết, rong ruổi gần 3 năm vẫn ổn định như cũ. Cậu ta vẫn nhìn trộm tôi, vẫn quan tâm và hay bắt chuyện với tôi. Cậu ta còn lặng lẽ mua đồ ăn gửi Mai Anh đưa tôi. Tôi ngại, toàn nó ăn hết. Cậu ta cũng ngấm ngầm theo dõi tôi trên facebook, thi thoảng inpox chém gió nữa. Hề gì, tôi không thèm để ý. Không phải vì tôi kiêu sang chảnh sang đỏng đảnh. Như tôi đã bảo với bạn ý vì dù sao tôi cũng rất nhút nhát và chuyện tình cảm không thể ép buộc được. Cũng riết gần 3 năm ấy, Mai Anh luôn luôn lắng nghe tôi phàn nàn, chút bỏ tâm tình đến ngán ngẩm, quen thuộc. Bất kể chuyện gì dù nhỏ xíu xiu dù to đùng đùng tôi cũng kể với nó mà chẳng giấu giếm gì. Mỗi lần như vậy, tôi cảm thấy rất thoải mái như vừa quẳng một đống rác cứng đầu vào xọt rác. Nhẹ sọp cả người Thế là xong. Như tôi, cảm giác của nó khi ấy, nó có vẻ thương hại cậu ta khi tôi phũ phàng, tàn nhẫn gạt phắt tình cảm ấy. Kiểu như phủi một phát, chiếc áo bám bụi đã sạch bong. Thương cậu ta lắm nhưng tôi không thể. Cậu ta thật ngốc. Đồ ngốc nghếch nhất trên đời. L.


- Ê, mày ăn táo không. Hàng về này. – Mai Anh dứ dứ quả táo trước mặt tôi.

- Táo. Tuyệt cú mèo. Nhưng thôi. Mày ăn hộ tao đi. – Giọng tôi nghẹn ngào.

- Thôi đi bà nội, giả nai thế. Sở thích táo đỏ, nghiện táo đỏ, cuồng táo đỏ mà không ăn là sao. Mày ngại hắn thế cơ. Mọi lần mày không ăn, hắn buồn xịu ghê lắm. Lần này, hắn rò la tao mãi mới móc được thông tin này đấy. Biết mày thích ăn táo, hắn gửi tao mấy quả này. Khổ thân hắn. – Nó xa xả vào mặt tôi như máy bơm nước công suất lớn. Rõ ràng giọng nó đang bực bội. Mà nó có bao giờ như thế đâu nhất là cái chuyện con con này. Nhưng đúng là tôi cuồng ăn táo thật.

- Kệ hắn. Tao không thích ăn quà của hắn mang.

- Có người ước được như mày còn không được đấy. Có lộc thì tự hưởng đi. –Mai Anh hậm hực.

- Có người ước là ai vậy. Có mà  đứa dở hơi mới thích hắn.

- Ừ, mày nói đúng. Có chăng thì là đứa dở hơi. Thế bây giờ sao, tao đút hay tự ăn.

- Tao tự ăn được rồi, khỏi cần bày đặt thưa bà nội. – Nhìn Mai Anh dỗi như con nít. Nhìn quả táo mơn mởn phát thèm. Tôi đầu hàng. Tuyệt. ngon hết sảy.

Tôi và nó cùng nhai ngộm ngạm quả táo ra vẻ ngon lắm. Tí tí nó lại dứ quả táo vào mồm tôi ăn, rồi tôi giả bộ dứ lại. Hai đứa cứ chí chóe chị chọe nhau đến phát mệt. Bỗng, nó phát ngôn ra một câu, rất ư là khó hiểu.

- Chi này. Giả dụ mày vào cương vị của Duy Anh mày sẽ làm như thế nào?

- Nghĩa là sao cơ? Không hiểu ý mày lắm.

- Nếu mày là hắn thích người ta đến 3 năm liền để đợi một phép màu mỏng manh. Mày sẽ làm gì.

- Tao không biết. Chắc chắn tao không bao giờ đặt mình trong hoàn cảnh chớ trêu ấy đâu. Sao bỗng nhiên mày hỏi kì vậy.

- Tò mò linh tinh thôi. Hi. – Nó cười ngượng ngạo.

- Ừ, tao cũng thấy có lỗi với hắn lắm nhưng tao không thể. Mày hiểu không. Những người yêu như vậy đều là kẻ ngốc. haizzz.

- Ừ, toàn là kẻ ngốc. – Mai Anh thở dài thườn thượt.

 Sao bữa nay tâm trạng nó dữ dằn vậy. Ý, tôi cũng chẳng hiểu nổi nữa. Nó có vẻ nhạy cảm. Haizzz. Trong tình yêu chúng ta đều là những tay sai, nô lệ và kẻ ngốc. Trách sao được, trái tim. Người ta yêu bằng trái tim chứ đâu có yêu bằng mắt. Mà có thể liếc chỗ này, ngó chỗ kia. Hay có thể so sánh và cũng dễ thay đổi. Thật đau đầu và rắc rối.


  Cô giáo vật lí của chúng tôi rất xì tin. Bằng chứng là tiết học cuối năm của cô luôn là tiết giải trí ca nhạc theo yêu cầu để hạ hỏa tinh thần sau đống ngày thi mệt nhằn, vật vã. Không hẳn là bản chất nhút nhát nhưng cái việc đứng trước bàn dân thiên hạ mà thể hiện một bài hát thì quả là một việc không dễ dàng. Thế nên, khi Duy Anh bị chỉ định đứng lên, tôi đã dám chắc sẽ có việc chẳng lành ập đến. Khán giả ồ lên quá khích vì cậu ta vốn hát hay mà. Giọng hát của cậu ta có thể đốn tim bao nhiêu kẻ điêu đứng.

 - Duy Anh, em hãy mạnh dạn lên. Em muốn tặng các bạn bài gì. – Cô giáo cổ động.

- Dạ. em xin hát bài “ người tôi yêu” phiên bản của Duy Anh ạ. Em muốn tặng bài hát này cho một người bạn đặc biệt.

Cả lớp vỗ tay đồm độp kèm theo dăm ba tiếng xì xèo nơm nớp. Tôi vờ như không có chuyện gì xảy ra hòa vào đám đông nhộn nhịp. Cho đến khi tiếng hát trong trẻo của cậu ta cất lên thì tôi thấy mình bắt đầu không ổn. Không ổn. Tí nào. L

 “ Bao năm trôi qua chỉ thêm buốt giá con tim nhớ hoài dù là trong giấc mơ. Bao năm qua đi dường như chẳng thế yêu ai, vẫn yêu em nên chẳng yêu được ai. Người tôi yêu thường tỉnh giấc lúc trưa hay ban chiều…”



  Phải chăng, cậu ta đang cố tình ám chỉ tôi. Như thế, cậu ta đang trách tôi không bằng ý. Từng lời hát rõ mồn một nghe vang và trong xa. Văng vẳng. Cậu ta nhất thiết phải làm như vậy sao. Chẳng lẽ, cứ phải như vậy sao. Tôi nhút nhát mà. Tôi rất bối rối. Tim đập thình thịch. Cảm giác như mọi thứ đều chao đảo. Tôi ghét những ánh mắt soi mói đang chĩa chằm chằm vào mình. Tất nhiên, bọn nó thừa hiểu người bạn đặc biệt ấy là tôi. Những 3 năm liền, cậu ta vẫn thích tôi cơ mà. Sao bọn nó lại không biết được cơ chứ. Tôi không cần nổi tiếng và vướng víu cái vụ sicandal hiểm hóc này. Tôi chỉ muốn gào lên thật to rằng cho tôi xin hai chữ bình yên. Tất nhiên là tôi không dám gào. Mặt tôi bắt đầu đỏ phừng phực như trái gấc. Nhìn ngu ngu. Cả lớp bao nhiêu con mắt chĩa về tôi. L

- Kìa, Chi kìa.

- Sướng nhá. Duy Anh hát tặng nhá.

- Cô ơi, bạn Chi là bạn gái của Duy Anh đấy.

Trời. Đúng là cái bọn chim lợn. Sao lại lôi tôi vào chứ. Biết ngay mà. Tôi vờ vờ như không liên can gì đến mình. Vờ vờ không quan tâm.

- Mày có ổn không thế. - Mai Anh vỗ vai tôi.

- Sao lại không ổn chứ. Hắn hát cũng hay nhỉ.  – Tôi cố tỏ ra vui vẻ. Giấu nhẹm đi cảm giác bất ổn vây quanh.

- Ừ. Hắn hát bằng tâm trạng mà chả hay. – nó thở dài.

- Hả ?

- Thôi đi mày, không phải giả vờ. Hắn thích mày thế cơ mà.

- Thôi không nói chuyện này nữa. Ngồi nghe đi. –Tôi lảng tránh để khỏi phải bị tra tấn tâm trạng thế này.

  Mặt Mai Anh chảy dài. Đột nhiên co rúm lại biểu cảm một cách khó hiểu. Tôi không biết nó đang nghĩ gì mà không khéo lại cỏ vẻ nghiêm trọng hơn cả tôi. Ánh mắt nó u sầu như  tố cáo điều gì đó bí mật muốn giấu tôi. Tôi không đủ tinh tế để có thể nhìn nhận ra cả. Nhưng rõ ràng có điều gì đó không ổn. Đại loại là vậy.

 Xém tí nữa mà cậu ta không gào bài hát vớ vẩn xong thì tôi sẽ chạy ào ra ngoài vì xấu hổ mất. Ngại chết đi được đấy. Và bực nữa chứ đâu có đùa. Đã thế, tôi chẳng thèm nhìn mặt cậu ta nữa và không bao giờ bắt chuyện lại cậu ta luôn. Cái tội dám xâm phạm quyền bình yên của tôi. Một hành vi khiêu khích đáng quan ngại và cực kì nguy hiểm. haizz.  Sau cái tiết học ám ảnh này, tôi thấy đời buồn quá. Cả Mai Anh con bạn chí cốt hay tươi cười nhỉ nhảnh là vậy cũng trở lên ỉu xỉu, ủ rũ nữa. Kẻ nào đã tẩy não nó không biết. Nó không có gấu hay mảnh tình nào vắt vai nào. Chẳng nhẽ là nó đang đơn phương ngược lối với ai chắc. Mặc dù tan học, khi mọi người về hết. Nó vẫn cứ bần thần như người hết hồn bước lầm lì trên hành lang. Tôi hỏi gì nó cũng không nói, chỉ đáp gỏn gọn hai chữ ừm- không.

- Mai Anhhh.

- Ừm.

- Đi nhanh lên.

- Ừm.

- Mai Anh, mày sao thế.

- Không.

- Có chuyện gì à.

- Ừm.

- Chuyện gì?

- Không.

- Sao mặt buồn dữ vậy. Mày khóc à.

Mai Anh nhìn tôi, hình như đôi mắt rơm rớm nước của nó đã vỡ òa. Cơn sụt sịt biến thành thút thít. Tôi chẳng hiểu cái mô tơ gì nữa. Tôi ôm choàng này nó mà vỗ vai.

- Thôi nào, đừng khóc nữa có chuyện gì thì kể cho tao nghe.

- Tao là một đứa bạn tệ, mày ạ. – Nó vừa nói vừa nức nở.

- Hâm. Mày là đứa bạn tốt nhất của tao. Thế có chuyện gì hả.

- Ừm. Tao sẽ kể cho mày. Cũng đến lúc rồi, tao không muốn giấu giếm nữa. Tao không thể chịu đựng nổi nữa rồi.

- Ừm.

- Tao thích Duy Anh 3 năm rồi. Như từng ấy năm hắn thích mày. Mày có biết là tao khổ sở lắm không. Hắn có hiểu cảm xúc của tao khi hỏi han về mày không. Tao biết mình là một đứa ngốc nghếch. Nhưng tại sao lại là tao. Tại sao lại cứ phải là tao. – Sắc mặt nó bất ổn càng trở lên bất ổn. Chính thức là tôi sốc toàn tập. Tôi vẫn chưa tin vào tai mình. Mọi thứ đột ngột khiến tôi không thể ngờ.

- Thế sao mày không nói sớm cho tao biết. Để bây giờ mày mới nói.

- Chuyện tình cảm mày tưởng dễ nói lắm sao nhất là trong hoàn cảnh của chúng mày. Nói ra thì giải quyết được gì. Mày biết là tao với hắn sẽ không thể thành cái gì mà.

- Ít ra, tao có thể chia sẻ cùng mày. Mày ngốc lắm, sao lại cố gắng chịu đựng một mình. Bây giờ mày ổn không?

Nó gật đầu.

- Ừm, nhẹ nhõm hơn.

  Cơn gió dịu dàng đã dần hong khô những giọt nước mặn của nó. Làm dịu đi khuôn mắt xuôi xị và bộ dạng khổ sở ấy. Chắc nó đã phải khổ sở rất nhiều. Một cơn cảm nắng  nặng dai dẳng. Lần đầu tiên tôi thấy nó như vậy. Tôi cảm thấy có lỗi với nó và cậu ta nhiều hơn. Nó là một kẻ ngốc. Lại là một kẻ ngốc nữa.

  Ngoài kia, mùa hè vẫn dịu dàng, nắng vẫn dịu dàng. Chỉ có nỗi buồn to đùng và cứng đầu chán ngắt. Nhưng dù nỗi buồn to đùng hay cứng đầu thì nó cũng sẽ nhanh tan thôi, nhanh tan thôi. Như là việc ăn một đống kem nào đó tuyệt cú mèo trong những ngày hè nóng hực. Chóng vánh. Nhẹ nhàng. Tỉnh táo. Thế là xong.



  Vậy thì ra đây mới là sự thật. Bí mật mà nó đã cất giữ suốt 3 năm. Thì ra những biểu hiện kì lạ đều xuất phát từ nguyên do này. Tôi là một đứa bạn tệ. Tôi đã không hiểu nó. Tại sao tôi lại không thể phát hiện ra cơ chứ. Liệu khi đó tôi biết sớm, tôi có thể thu vén cho thứ tình cảm này. Ít gì, tôi cũng sẽ không lỡ làm nó tủi thân, làm nó chạnh lòng, làm nó hụt hẫng khi nghe tôi xa xả một đống những quan tâm của cậu ta. Mai Anh thật ngốc. Phải, trong tình yêu chúng ta luôn là những kẻ ngốc. Con bạn nhí nhảnh ngày nào, không bao giờ biết méo mó xẹo xọ hay buồn xo ngày nào thì ra ẩn rất nhiều tâm sự. Chỉ là nó giấu đi mà thôi. Giá như tôi có thể hiểu điều này sớm. Giá như.  Nhưng  người mà cậu ta thích chẳng phải là Mai Anh. Nhưng tôi vẫn rất muốn chúng nó sẽ ráp thành một cặp. Nếu vậy thì chúng nó cũng sẽ rất đẹp đôi. Tôi thật sự rất muốn điều đó xảy ra. Nhưng sự thật phũ phàng, như trước đó vẫn câu nói tình cảm là thứ không thể ép buộc được. Và đúng là tình yêu đâu phải ai cũng may mắn tìm được nhau. Như tôi. Như Mai Anh. Như cậu ta. Và dù thế nào chúng tôi cũng là những đứa bạn thân. Những ngày cấp 3 rồi cũng sẽ trôi đi chóng vánh. Để rồi, chúng tôi sẽ không bao giờ quên những kỉ niệm đáng nhớ này. Mai Anh, Duy Anh tao sẽ nhớ mãi chúng mày. Chúng mày phải là những người hạnh phúc nhất. Luôn luôn.