Nhận được tin nhắn trên FB. Anh lập tức mở ra đọc và đoán trước đây là tin nhắn của cô , người anh đang yêu. Cõ lẽ chưa bao giờ cô gửi cho anh một tin nhắn dài đến như vậy , nó khứa vào lòng anh,anh không hiểu chuyện gì đang xảy ra, là thật hay đùa!
“ …………. Anh hãy tìm một người khác có thể quan tâm anh hơn em… “
“Em nói gì vậy”
“Em đã nghĩ rất nhiều rồi , nếu cứ mãi như thế này em chỉ làm khổ anh thôi …Em xin lỗi”
“Anh… anh đã làm gì sai à! Anh xl ! Em đừng làm như thế này! Anh sai a sẽ sửa ! Anh hứa”
“Không anh không làm gì sai, người xin lỗi là em ! Mình dừng lại ở đây thôi, để lâu cả hai cũng sẽ khổ”…
“Vậy là vì sao? Em không còn yêu anh nữa phải không”
“Không phải”
“Thế là vì sao?”
“Không vì sao cả! Em xin lỗi! Em muốn làm bạn với anh thôi được không anh?....”
“Lý do là gì? Anh đang không hiểu chuyện gì xảy ra , tại sao mọi chuyện lại như thế này , anh không biết phải cười hay khóc nữa , không biết là thật hay là đùa … Em đừng như thế này nữa được không “
“YÊU MỘT TUẦN KHÔNG LÀM ANH ĐAU ĐƯỢC ĐÂU”
…………………………………………………………………..
Câu nói đó có thể hoàn toàn đúng nếu xét vè khía cạnh của cô ,mới có một tuần kể từ khi anh và cô yêu nhau !Còn đối với anh câu nói đó là thứ đã đánh gục anh! “Khi chia tay đừng bao giờ nhắn tin,gọi điện,nhờ chuyển lời mà phải đối mặt và nói lời chia tay mới biết tâm trạng của người ấy như thế nào” giờ anh mới thấu hiểu được câu nói ấy !Anh đã quá hụt hẫng,bất ngờ với tất cả mọi chuyện vừa xảy đến. Đúng là chỉ có vẻn vẹn một tuần kể từ khi anh và cô yêu nhau, dù một tuần nhưng ngày nào cũng nói chuyện, không ngày nào buồn,ngày nào cũng vui vẻ ,cũng thấy hạnh phúc bởi tình cảm cô dành cho anh.Nhưng có điều, chưa bao giờ anh nghe được một chuyện buồn từ cô, đâu đâu cũng là chuyện vui ? Cô không than vãn điều gì! Cuộc trò chuyện của hai người thường rất ngắn ,anh luôn chờ đợi từng tin nhắn của cô, mỗi tin nhắn của cô gửi cho anh cách nhau thời gian khá lâu,cô thường xuyên bỏ tin nhắn giữa chừng. Giờ cô muốn chia tay..muốn anh không còn xuất hiện trong cuộc sống của mình nữa . Anh không còn cách nào khác ngoài chấp nhận, anh đã cố gắng hết sức để níu kéo lại mối tình này. Không một nguyên nhân,không một lý do. Có lẽ cũng như bao người con gái khác : Vui thì yêu..Chán thì giải tán. Anh nghĩ vậy!
1 ngày…Cuộc sống của anh thật vô nghĩa, nhạt nhẽo về mọi thứ. Không một tin nhắn..không có sự quan tâm, hỏi thăm từ ai đó ! Vô vị! Mỗi khi cầm điện thoại vào Danh bạ và tìm tên để liên lạc, tên cô ở gần đầu danh bạ nên anh muốn chạy thật nhanh qua tên cô nhưng ngón tay không ý thức dừng lại ở đó,hình ảnh liên lạc của cô hiện lên ...ngập ngừng anh muốn ấn gọi rồi gạt đi “ Mày điên quá rồi,mày gọi định nói gì,bám váy van xin à?” anh tự nhủ.
Hằng ngày anh vẫn cố gắng cười cố gắng hết sức để không cho ai biết rằng “ Tao vừa bị đá “, nhưng sự cố gắng đó chỉ là bên ngoài, vì cái tính sĩ diện cá nhân vốn có của anh..còn bên trong thì thực sự con người anh đang đổ sập từ từ..từ từ. Đêm anh thức trắng châm từng điếu thuốc, điếu này qua điếu khác, nghĩ lại bao nhiêu chuyện vừa mới hôm qua mà giờ đã là điều xa vời mà anh không thể với, không thể nào giữ được… Từng khoảnh khắc,từng giây phút bên cô ùa về quanh anh ... giọng nói..mái tóc..cử chỉ...và cả tình cảm cô dành cho anh..Tất cả ! Nhưng sao nó không làm anh vui như trước,không làm anh ngồi vu vơ tự cười nữa..mà là nỗi buồn đến buốt lòng ẩn dưới bóng đen của màn đêm! Anh ngẫm lại tất cả xem anh đã làm chuyện gì có lỗi với cô? Hay ảnh hưởng tới cô? Tại anh không phải là đứa con trai tốt? Tại cô không thích anh ở điểm này,điểm kia? Nghe ai kể xấu về anh và cô trạnh lòng ? Và…… Cô đã yêu một người khác? Nghĩ đến đây anh sững người lại..anh luôn tin tưởng cô ngay cả khi cô không còn yêu anh nữa thì dứt khoát cô không phản bội anh.. Anh là mối tình đầu của cô..nên anh có thể chắc chắn cô không như những người con gái khác… Nhưng sao anh vẫn có chút suy nghĩ về điều đó... Anh thực sự suy sụp,đã trải qua nhiều mối tình nhưng thực sự cô là người mà anh yêu nhất từ trước tới giờ..anh yêu bằng cả trái tim nhưng đây là kết quả mà anh nhận được! Những điếu thuốc cháy theo anh đến hết đêm đó….
2 ngày…3 ngày,,,1 tuần trôi qua. Cả hai vẫn chìm trong im lặng . Mỗi ngày trôi qua là mỗi ngày anh dày xéo bản thân mình, anh không thể sống như vậy được nữa, anh quyết đinh nhắn tin hẹn gặp cô
-“Anh muốn gặp em! 1 lần thôi! anh xin em!”
“Được ạ! Khi nào hả anh?”
“7h tối anh qua đón em nhé”
“Vâng”
… Đúng 7h anh qua nhà đón cô đi uống cafe, trên đường đi cô ngồi yên sau còn anh cầm lái , nhưng dường như hai người cách xa nhau lắm. Cô không còn ôm eo anh như ngày nào, không còn thì thầm bên tai anh nói đùa nữa.Cô im lặng và anh cũng vậy. Anh không còn cảm nhận được tình cảm cô dành cho anh nữa..Cô đã hết yêu anh.. anh lặng nghĩ. Bước vào quán anh chọn bàn và ngồi xuống trước,cô ngồi xuống ngay sau đó với bộ mặt không lấy gì làm vui vẻ. Mở đầu bằng những câu hỏi xã giao, cả 2 bắt đầu im bặt . 30 phút trôi qua như vậy, không gian quán café lúc này hệt như là phòng hỏi cung. Cô bật đứng dậy
“Nếu không có chuyện gì thì em đi trước nhé”
“Tại sao em cứ như vậy, em không muốn nói chuyện với anh, không muốn nhìn mặt anh nữa sao? Vậy sao em không từ trối anh ngay từ khi anh nói yêu em, không yêu thì đừng lừa dối như vậy!”
Anh quát lên,đây là sự dồn nén mà anh đã nhẫn nhịn trong thời gian vừa qua
Em có biết 1 tuần qua anh sống thế nào không , anh như cạn kiệt sức lực , anh không thể làm gì nên hồn , anh nhớ em ! Nhớ em nhiều lắm ! Nhớ em da diết ! Anh biết khi anh nói điều này em sẽ cười vì anh quá ngu ngốc , vì anh là 1 thăng con trai mà quỵ lụy 1 người không yêu mình như vậy , Nhưng anh không thể chịu nổi ! Không thể chịu đươc cảnh 1 ngày thiếu đi khuôn mặt em , 1 ngày thiếu đi những tin nhắn của em , 1 ngày thiếu đi giọng nói của em , thiếu đi nụ cười của em . Thiếu em , anh thiếu tất cả cuộc sống . Thiếu em anh như chết dần chết mòn đi từng ngày"
“Chúng ta yêu nhau có 1 tuần thôi mà, chưa có gì sâu đậm cả, ngoài kia có rất nhiều cô gáitốt hơn em , có thể quan tâm anh và anh có thể đến một người cong ái khác”
“Em nghĩ yêu một ai đó ngoài kia dễ như vậy và quên em dễ như vậy sao”
Anh đứng dậy trả tiền và đi nhanh ra ngoài cửa . Còn cô thì ngồi đó,cô khóc,khóc rất nhiều..tim cô đau quặn lên từng cơn...Cô cầm máy goi cho anh trong nước mắt
" Em xin anh, hãy quay lại, em muốn nói với anh.......... ! Em muốn nói là ....... Em .... em yêu anh nhiều lắm !"
Anh tắt máy , đứng 1 hồi lâu, rồi anh chạy vào quán, đến bên cô , cô ngồi đấy , người run lên bần bật , cô khóc nhiều quá , anh trai ôm lấy cô gái , mặc cho mọi người xung quanh nhìn . Anh cứ ôm lấy cô , cô khóc thảm thiết trong vòng tay anh.
" Tại sao em muốn chia tay anh , em yêu anh hay không yêu anh?"
" Em yêu anh........ em yêu anh nhiều lắm! .... Vì em sợ , em sợ, em sợ khi em yêu anh nhiều quá ! Khi chẳng may anh rời bỏ em ! Em sẽ không sống được vì yêu anh quá ! một tuần là quãng thời gian rất ngắn , nhưng tình yêu em dành cho anh còn lớn hơn cái thời gian nhỏ nhoi đó. "
Cô gái lau nước mắt
" Người ta đã nói : Tình chỉ đẹp khi tình dang dở - Không bao giờ có tình yêu vĩnh cửu, chỉ có giây phút vĩnh cửu của tình yêu mà thôi , em đã từng trải qua , sự phản bội của tình yêu 1 lần khiến em không dám yêu ai quá nhiều. Và khi em nhận ra em yêu anh nhiều quá , em sợ ! Sợ 1 ngày anh rời xa em ! Em không muốn khi chúng ta có quá nhiều kỉ niệm , em sẽ không sống nổi mất"
Anh ghì chặt lấy cô , ghì chặt lấy người con gái nông cạn ngu ngốc
" Em là đồ ngốc , em có biết anh yêu em nhiều lắm không , em không biết như thế nào mà em cứ tự sắp đặt cho cuộc sống của em , cuộc sống của người khác vào con đừơng cụt , sao em ích kỉ thế ! Em không biết anh đã sống những ngày thiếu em đau khổ thế nào không, Anh sống mà như mình đang chết , anh sống mà như người vô hồn , vì ai em biết không? Vì 1 con người ích kỉ là em đấy."






